Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 106
Phần 106: Đình tham (Hạ)

Loan Tuấn Kiệt chỉ là tiểu lại đao bút lại hà khắc với mọi người như vậy, khiến cho ai nấy đều coi thường y vài phần.

Quan mới nhậm chức, thuộc hạ theo lệ phải đình tham, một tên Hiệu Úy thân tín do Loan Tuấn Kiệt dẫn tới bèn đứng ra quát lớn:

– Liệt vị đồng liêu, tham kiến thượng ty!

Đình tham tức thuộc hạ theo lễ yết kiến trưởng quan, nếu là quan văn quỳ lạy ở phía Bắc, trưởng quan đứng nhận, quan võ quỳ lạy ở phía Bắc, tự báo quan hàm lý lịch, trưởng quan ngồi nhận.

Đã có thân tín Loan Tuấn Kiệt mang tới từ Vũ Xương mang ghế của y trong công sở ra, Loan Tuấn Kiệt ngồi xuống, ung dung nhàn nhã chờ chúng Hiệu Úy tới khấu đầu.

Tần Lâm, Trần Tứ Hải cầm đầu không nhúc nhích, mặc dù các Hiệu Úy khác cũng hành lễ, nhưng từng người một rề rà chậm chạp, thanh âm hữu khí vô lực, giống như là chưa tỉnh ngủ hay đang hấp hối.

Trong quan trường cực kỳ kiêng kỵ lúc đình tham thanh âm thuộc hạ không vang dội, đó là điềm bất tường, tương lai vị quan này sẽ không làm được lâu, vì vậy lửa giận trong lòng Loan Tuấn Kiệt bùng lên dữ dội.

Quan mới nhậm chức không tiện phạm chúng giận, y bèn trút giận lên đầu Tần Lâm, liếc mắt nhìn hắn âm dương quái khí nói:

– Sao Tần Tổng Kỳ không hành lễ, hẳn là trên đầu gối có thương tật gì chăng? Nếu là như vậy, bản quan sẽ sớm ngày bẩm tấu lên trên, để Tần Tổng Kỳ ra khỏi quân tịch, về nhà nghỉ ngơi cho khỏe.

Tần Lâm cười chắp tay:

– Mong Loan Đại nhân hiểu cho, hạ quan đã gia hàm Thí Bá Hộ, từ trước tới nay không có đạo lý Thí Bá Hộ quỳ trước Bá Hộ, cho nên hạ quan cũng không thể buộc hai đầu gối này quỳ không đúng chỗ.

Tần Lâm nói rất hay, chúng Cẩm Y Hiệu Úy cười ầm một trận, nhìn Loan Tuấn Kiệt giống như xem trò khỉ, trong đó tiếng cười Lục Viễn Chí đặc biệt nổi bật, cả gương mặt mập vui sướng rạo rực.

Loan Tuấn Kiệt nếm mùi đau khổ, tay chỉ Tần Lâm nhưng lại không thể nói lời gì. Mặc dù không thể thăng lên Bá Hộ, nhưng ai có thể nói Tần Lâm không phải là Thí Bá Hộ? Bá Hộ muốn cho Thí Bá Hộ đình tham, vậy chẳng lẽ Đông Các Đại học sĩ có thể bắt Lục Bộ Thượng Thư dập đầu?!

Chịu đựng cơn tức cành hông thề quyết sau này sẽ từ từ tìm cách áp chế Tần Lâm, Loan Tuấn Kiệt lại giở giọng âm dương quái khí hỏi Trần Tứ Hải:

– Còn ngươi tại sao không quỳ?

Nét mặt đầy nếp nhăn của Trần Tứ Hải chợt giãn ra, cười vui vẻ, thình lình nheo mắt lại nhìn Loan Tuấn Kiệt, tức giận nói:

– Loan Đại nhân muốn bắt tiểu nhân quỳ xuống, vậy phải đi hỏi Lưu gia gia một chuyến.

Loan Tuấn Kiệt giận đến mức không chịu được, há miệng mắng loạn:

– Ta không cần biết Ngưu gia gia Trư gia gia gì của ngươi, dám nói nhảm như vậy, ắt phải bị thi hành trừng phạt theo quân pháp!

Trần Tứ Hải lập tức xụ mặt xuống, tiến lên tát cho Loan Tuấn Kiệt một cái bạt tai:

– Lưu gia gia là ngươi cũng có thể mắng sao?
– Phản rồi, ngươi dám đánh thượng quan!

Loan Tuấn Kiệt bụm mặt giậm chân.

Tần Lâm cười hắc hắc hắn kéo y ra:

– Loan Đại nhân, Trần Tổng Kỳ không phải là đánh ngươi, là ngăn cản tai họa thay ngươi, không nhờ có y, e rằng mạng của lão huynh ngươi phải mất một nửa.

Loan Tuấn Kiệt trợn tròn mắt, tránh thoát Tần Lâm ngăn trở, cũng không dám mắng loạn nữa, kinh nghi bất định nhìn Trần Tứ Hải.

Trần Tứ Hải cười híp mắt móc ra từ trong lòng ngực một món đồ:

– Vật này là ta theo Trung Quân Đô Đốc phủ Đô Đốc Tổng Binh Thái Tử Thái Bảo Lưu Hiển Lưu gia gia bình Oa lập công được thưởng, đầu gối ta đây là bị thương trên chiến trường, Lưu gia gia cho phép không cần quỳ, ngươi dám bảo ta quỳ sao? Lưu gia gia là người thế nào, Đại Minh thiên tử còn phải lạy ngài làm Thái Tử Thái Bảo, ngươi dám kêu loạn heo bò sao?

Loan Tuấn Kiệt nghe như có tiếng sét đánh ngang tai, nếu như nói Thái Tử Thái Bảo to như ngọn núi, vậy tên Bá Hộ như y chỉ to cỡ hạt mè, lại thuận miệng mắng người ta, nếu như truyền đi thì sẽ ra sao?

– Đánh thật hay, Trần Tổng Kỳ đánh thật hay!

Loan Tuấn Kiệt vừa nói vừa tự tát tai mình bôm bốp:

– Cũng tại ta điên khùng nói hươu nói vượn, các vị huynh đệ ngàn vạn lần chớ để trong lòng…

Trần Tứ Hải cùng Tần Lâm cười đau cả bụng, quan viên tới ngày nhậm chức lại tự tát tai mình, triều Đại Minh hai trăm năm qua thật đúng là chưa từng nghe nói.

Mặc dù Tần Lâm liên thủ Trần Tứ Hải cho Loan Tuấn Kiệt một đòn phủ đầu, ép y vào ngày nhậm chức phải tự bạt tai, nhưng dù sao chỉ làm bị thương thể diện mà không bị thương thân thể. Ngoại trừ mấy ngày đầu làm cho y xấu hổ không nổi quan uy lên được, cũng không có ưu thế thực chất gì khác.

Loan Tuấn Kiệt cũng không phải kẻ ngu đần, chỉ vì ở nha môn Thiên Hộ Sở quá lâu không hiểu được thực tình của các Bá Hộ Sở phía dưới mới bị thua thiệt. Những ngày kế tiếp ngoài mặt y tỏ vẻ hòa khí, trong tối lại sử dụng hết bản lĩnh lôi kéo khắp nơi, thổi âm phong đốt quỷ hỏa.

Bàn về chức vụ Loan Tuấn Kiệt là chính quản Bá Hộ, thượng ty trực tiếp, bàn về chỗ dựa sau lưng của y là Vu Thiên Hộ, thâm niên danh vọng đều hơn xa Thạch Vi. Tần Lâm không có khí bá vương, các Hiệu Úy Bá Hộ Sở Kỳ Châu cũng không phải đoàn kết một lòng, dần dần có Hiệu Úy tâm tư dao động đầu nhập về phe Loan Tuấn Kiệt.

Tuy rằng bọn Hàn Phi Liêm, Lục Viễn Chí hết mực trung thành với Tần Lâm, cũng không khỏi lo lắng thế cục Bá Hộ Sở Kỳ Châu, nếu như cục diện trước mắt cứ tiếp tục kéo dài như vậy, ắt ưu thế sẽ dần dần nghiêng sang phe Loan Tuấn Kiệt.

Tần Lâm được bọn họ coi là thủ lãnh, nổi danh mưu trí đa đoan, nhưng phản ứng của hắn lại làm các phái Bá Hộ Sở như rơi vào trong mây mù. Không chỉ có ngoài mặt không làm cho Loan Tuấn Kiệt thêm khó chịu, trong tối cũng không hề triệu tập các huynh đệ lại cổ vũ, mỗi ngày sau khi điểm danh trở về y quán nghỉ ngơi, nếu không đi thăm cửa hàng bút chì.

Ngày ngày hắn ngồi vững vàng như ngư ông câu cá giữa Bá Hộ Sở mưa gió giăng đầy, thậm chí Loan Tuấn Kiệt nói muốn đích thân trông coi quân dư chinh thu tiền cữ thường lệ, Tần Lâm cũng không phản đối.

Hắn đang suy tính những gì trong lòng?

Trần Tứ Hải, Hàn Phi Liêm, Triệu Ích Minh gấp đến độ giống như kiến bò trên chảo nóng.

Trần Tứ Hải là một trong hai vị Tổng Kỳ Bá Hộ Sở, bảo y ra chiến trường chiến đấu còn được, bảo giở âm mưu quỷ kế như vậy quả thật là lấy mạng già của y, chủ ý làm hạ uy phong Loan Tuấn Kiệt lần trước là Tần Lâm nghĩ ra thay y.

Mà Hàn Phi Liêm, Triệu Ích Minh bởi vì chức quan thấp nhỏ, càng không thể làm gì được, chỉ đành đi hỏi Lục Viễn Chí xem có biết sắp tới Tần Lâm có tính toán gì không.

Tên mập ấp a ấp úng, Tần Lâm cũng không nói Ất Giáp gì với y.

Mấy ngày nay Thanh Đại cũng cảm thấy kỳ quái, nếu như Bá Hộ đã bổ nhiệm xuống, tên bại hoại Tần Lâm này nhất định sẽ la hét đòi nàng thực hiện cam kết hôn hắn lúc trước, vì sao hiện tại hắn lại im hơi lặng tiếng như vậy?

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240