Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 48
Phần 48: Mỹ Nhân “Như Hoa” (Thượng)

Bàn tay trắng như bạch ngọc mở ra, trong đó là một chiếc hương nang vô cùng tinh xảo, hết sức đáng yêu.

Chỉ bất quá tài nghệ may hương nang này cực kém, không biết trên đó thêu hình con gì, Tần Lâm kinh ngạc hỏi:

– Ủa, đây là đôi vịt hay gà mái vậy?

Thời gian Thanh Đại vẽ hình thảo dược giúp gia gia nhiều, tự nhiên ít khi động tay vào nữ công may vá, cho nên tài nghệ còn kém. Nghe Tần Lâm nói như vậy, nàng đỏ bừng mặt mũi, miệng nhỏ chu cao:

– Là… là tiên hạc, có ý chúc đệ vỗ cánh bay cao… Đáng ghét thật, không cho cười.

Nhưng Tần Lâm đã sớm không nhịn được phình bụng cười to.

Thanh Đại vừa xấu hổ vừa gấp, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt: Thật vất vả mới may được hương nang này, tay cũng bị kim đâm chảy máu không ít, người ta vô cùng phí tâm phí sức, tên này lại không cảm kích chút nào.

– Mặc dù thêu không được khá, nhưng ta rất thích…

Tần Lâm ngửi hương nang một cái, mùi thuốc thơm phức xông vào mũi:

– Ủa, mùi này giống như đúc tiểu Thanh Đại…
– Không lớn không nhỏ, phải gọi sư tỷ mới đúng!

Thanh Đại liếc Tần Lâm một cái, ngồi xuống ghế, cúi đầu nhìn chân mình.

– Bất quá, sau này không nên may hương nang cho ta nữa, xem đi, tay nàng đã bị kim đâm kia kìa…

Tần Lâm trân trọng cất hương nang vào ngực áo, sau đó vô cùng bá đạo cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Thanh Đại, khiến cho nàng kinh hoảng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt kẻ xấu này.

Tần Lâm nhìn ánh mắt của nàng, chậm rãi nói:

– Ta sẽ đau lòng.

Tiếng gõ cửa chợt vang lên lần nữa.

Thanh Đại giống như chú nai con hoảng sợ, rút tay mình trong tay Tần Lâm về thật nhanh, chỉ cảm thấy tim mình đập thình thịch trong ngực, luống cuống vô cùng.

– Tên mập ngươi ngứa ngáy rồi phải không?

Tần Lâm đi tới mở cửa.

Lại là Trương Kiến Lan cùng Bạch Liễm, hai người mặt mũi tươi cười đứng ở ngoài cửa.

Sau khi Hoàng Liên Tổ chận cửa đưa sính lễ, Trương Kiến Lan lớn tiếng xưng cắt bào đoạn nghĩa vạch đất tuyệt giao với vị biểu ca họ xa này, cho nên cũng không bị dính líu. Nhưng cũng không tránh được trêu chọc các sư huynh đệ chán ghét nhiều hơn, ngoại trừ mấy tên đồng đảng thân cận như Bạch Liễm ra, các đệ tử khác trong y quán càng ngày càng xa lánh.

Cuộc sống không dễ dàng, Trương Kiến Lan không phải là kẻ ngu ngốc nên biết thu liễm, thời gian gần đây đều cụp đuôi làm người, cũng không hề bày ra dáng vẻ Đại đồ đệ y quán hay y quan vương phủ tương lai nữa, gặp mặt người khác lập tức nở một nụ cười bồi, dường như đã đổi tính.

Vốn là nghe nói Tần Lâm cùng các sư đệ ở trong phòng uống rượu, sau khi cửa mở chỉ nhìn thấy Thanh Đại cùng Tần Lâm trong phòng, Trương Kiến Lan vừa đố kỵ vừa hận, trong mắt thoáng hiện vẻ tàn khốc.

Che giấu tâm trạng rất nhanh, vẻ mặt y tươi cười nhìn Tần Lâm chắp tay một cái:

– Tần sư đệ, trước kia ngu huynh đắc tội đã nhiều, vẫn muốn xin lỗi đệ, khổ nỗi không có cơ hội lên tiếng nói. Hôm nay là ngày lễ Đoan Ngọ, trên mặt sông có Long Chu tái (lễ hội đua thuyền rồng), chúng ta cùng nhau đi xem đua thuyền, buổi trưa ghé Duyệt Giang lâu ăn bữa cơm thường, coi như là ngu huynh bồi tội với sư đệ. Tiểu sư muội, muội cũng nên đi, Long Chu tái rất náo nhiệt, trên đê còn có người bán kẹo đường, diễn trò làm xiếc, leo cột, nhiều trò tạp kỹ.

Vốn Tần Lâm còn đang trầm ngâm không quyết, ngược lại Thanh Đại nghe Long Chu tái lập tức mắt sáng rực lên, tỏ vẻ hết sức đáng thương nhìn Tần Lâm.

Là thiếu nữ chưa xuất giá, tuy rằng nàng cũng không phải là tiểu thư khuê môn bất xuất chưa từng ra khỏi đại môn y quán, nhưng cơ hội có thể ra ngoài cũng không nhiều, tiết Đoan Ngọ chính là một trong mấy ngày ít ỏi có thể đi được trong năm.

Dĩ nhiên nàng sẽ không cùng Trương Kiến Lan đi ra ngoài, nếu như Tần Lâm cự tuyệt, nàng tình nguyện ở lại y quán cũng không đi đâu cả.

Tần Lâm nhìn thấu suy nghĩ của nàng, đương nhiên hắn cũng không muốn Thanh Đại trải qua một tiết Đoan Ngọ thất vọng, bèn nhìn Trương Kiến Lan cười cười:

– Cần gì nói xin lỗi bồi tội, Trương sư huynh quá khách sáo, nếu sư huynh có yêu, sư đệ ta cũng chỉ có thể cung kính không bằng tuân mệnh, làm sư huynh phải hao tốn.

Thanh Đại tươi cười rạng rỡ:

– Chờ đã, ta đi thay y phục. Tần sư đệ, tiết Đoan Ngọ ai cũng thay y phục xinh đẹp nhất đi xem Long Chu tái, đệ cũng nên thay bộ y phục rách nát của mình đi.

Ước chừng thời gian một nén nhang, Thanh Đại thay một thân quần lụa màu lục mỏng. Vốn vóc người nàng đường cong lả lướt, mặc quần mỏng như vậy giống như mây khói vòng quanh bên người, gương mặt không hề thoa phấn. Mái tóc như mây búi lên cao, cài một cây mộc trâm hoàng dương, càng thêm mấy phần khí chất thanh linh sâu xa, như tuyệt thế giai nhân núi xa không cốc xuất trần.

Tần Lâm vừa thấy một thân trang phục này của nàng, không khỏi nhớ tới lúc mới gặp gỡ ở Kinh Cức lĩnh. Khi đó hắn bị kỳ xà cắn thương, trong lúc mơ mơ màng màng cho rằng Thanh Đại là tiên nữ trong rừng, không phải cũng là cảm giác không linh sâu xa này sao?

Thanh Đại nhìn Tần Lâm thấy hắn cũng đã thay đổi. Một bộ trường sam màu nguyệt bạch hết sức vừa người, tuy rằng không phải là vô cùng anh tuấn, nhưng cũng sáng láng dễ coi. Hông đeo một thanh Thất Tinh Kiếm trang sức hoa lệ, trong tay phe phẩy chiết phiến vẽ Cung Trang Sĩ Nữ đồ, rất là tiêu sái bất phàm.

Có người ngoài ở chỗ này, trong lòng nàng hết sức vui mừng nhưng cũng không dám để lộ ra ngoài mặt, bĩu môi chế nhạo nói:

– Nhìn trên tay đệ cầm cây quạt, giống như phong lưu tài tử học thơ sách, nhìn bên hông đệ đeo bảo kiếm, lại giống như thiếu niên lang quân lập chí giết địch bảo vệ quốc gia.

Da mặt Tần Lâm rất dày, cười nói:

– Cái này gọi là văn võ song toàn.
– Văn võ song toàn ư, ta thấy đệ còn là văn thành võ đức nữa…

Thanh Đại liếc hắn một cái.

– Văn thành võ đức tựa hồ không tốt lắm đâu?

Tần Lâm gãi gãi đầu, dường như đây là danh hiệu của một vị cao thủ bên dưới không có…

– Ủa, đệ lấy cây quạt này ở đâu vậy, người trong tranh giống như một vị hảo tỷ muội của ta…

Thanh Đại chú ý tới quạt của Tần Lâm, đoạt lấy trong tay hắn quan sát.

Đây là cây quạt có bút tích của Đường Bá Hổ do Trương Công Ngư tặng, lúc này Đường Bá Hổ đã qua đời năm sáu chục năm, đơn thuần trùng hợp mà thôi.

Thanh Đại nhìn thấy lạc khoản trên mặt quạt là Đào Hoa Am Chủ, đây là tên hiệu của Đường Bá Hổ, hiện tại Sĩ Nữ đồ của Đường Bá Hổ ngàn vàng khó mua, đương nhiên nàng không tin đây là bút tích thật.

Vì trước đây Tần Lâm từng vẽ qua chân dung nàng, Thanh Đại hiểu lầm, quan sát trên dưới Tần Lâm với vẻ nghi hoặc, tò mò hỏi:

– Không phải sao, là đệ vẽ chứ gì, nói mau, đệ gặp nàng ở đâu?

Tần Lâm ngạc nhiên nói:

– Tỷ nói tới ai vậy?
– Hừ, không nói cho đệ!

Thanh Đại dúi chiết phiến trở lại tay Tần Lâm, cúi đầu nghịch nghịch vạt áo, không biết đang suy nghĩ những gì.

Trương Kiến Lan thấy Thanh Đại cùng Tần Lâm chuyện trò vui vẻ, chỉ cảm thấy lửa ghen như đốt trong lồng ngực, liếc mắt bảo kiếm treo bên hông Tần Lâm, trong lòng thầm mắng: Ngươi là một đệ tử y quán, cầm thanh chiết phiến Sĩ Nữ đồ giả mạo Đường Bá Hổ, đeo trường kiếm hữu danh vô thực, rốt cục chỉ là một tên chỉ có mẽ ngoài.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240