Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 127
Phần 127: Không đánh đã khai (Hạ)

Trong mắt y, Uy Linh Tiên, Tuyền Cơ Tử và mình là cùng một phe, lúc tính mạng nguy cấp đương nhiên phải cầu xin Uy Linh Tiên hỗ trợ.

– Chân nhân yên tâm, chỉ cần ngài làm phép trấn áp ác quỷ hồn phi phách tán, không dây dưa với ta nữa…

Trên mặt Hoàng Liên Tổ lộ ra vẻ nanh ác, nghĩ đến có Mi Mi cùng hài tử quan hệ xác thịt sau khi chết oan còn phải hồn phi phách tán, kẻ vô sỉ kia cũng có chút do dự. Nhưng đối mặt nỗi sợ hãi tử vong làm cho y bất chấp hết thảy, cắn răng nói:

– Đúng rồi, phải làm cho các nàng hồn phi phách tán, vĩnh tuyệt hậu hoạn! Sau khi chuyện thành công ta đưa chân nhân năm trăm lượng hoàng kim cảm tạ, gia tỷ còn có hậu lễ khác tương tặng!

Năm trăm lượng hoàng kim chính là bốn ngàn lượng bạc trắng, vào thời này là một khoản của cải khổng lồ, trong tửu điếm phổ thông chỉ cần một lượng bạc là có thể tùy tiện kêu rượu ngon thức ăn ngon, thân giá danh kỹ kinh thành bất quá ngàn lượng bạc mà thôi, Nhà bên sông Tần Hoài đắt tiền nhất trong toàn bộ triều Đại Minh, mỗi căn giá cũng bất quá mấy trăm lượng bạc.

Uy Linh Tiên vừa nghe xong như mở cờ trong bụng, lập tức đáp ứng đuổi quỷ cho Hoàng Liên Tổ. Dù sao trong lòng lão cũng rất rõ ràng căn bản không có quỷ ma gì cả, tất cả những điều cổ quái đều là lão với Tần Lâm liên thủ tạo ra.

Lão đạo này còn suy nghĩ có nên chia chút đỉnh cho Tần Lâm hay không. Mặc dù Tần Lâm nói chỉ cần thăng quan, nhưng nuốt hết một mình không khỏi quá kém nghĩa khí giang hồ… Lão đạo sĩ nghĩ đến số tiền lớn kia, liền không nhịn được nước bọt chảy ròng ròng.

Nhưng vào lúc này, ngoài cửa sổ đột nhiên truyền tới thanh âm của Tần Lâm, mang theo vài phần chế nhạo:

– Lượng tiểu phi quân tử, vô độc bất trượng phu. Hoàng Đại nhân sát hại Mi Mi, ngay cả hài nhi ruột thịt trong bụng của nàng cũng bất chấp, hơn nữa sau khi chết còn muốn làm cho bọn họ hồn phi phách tán. Chậc chậc, thật là quá đáng, Hoàng Đại nhân quả thật là đại trượng phu lòng dạ độc ác!

Uy Linh Tiên còn đang kỳ quái, lòng nói nếu Tần Lâm biết năm trăm lượng vàng kia, vậy không thể làm gì khác hơn là chia một chút cho hắn, rốt cục là chia bảy ba hay là bốn sáu, vậy cần phải thương lượng.

Hoàng Liên Tổ tự biết là tử địch với Tần Lâm, lần này đại sự không ổn, liền đẩy cửa ra nhanh chân bỏ chạy.

Bốn đạo kiếm quang tựa như cánh hoa rơi rụng, lại giống như tuyết trắng phiêu phiêu, giăng khắp nơi tạo thành một tấm lưới kiếm ngân quang sáng chói. Hoàng Liên Tổ thấy hoa mắt, lập tức trở thành con thú mắc lưới. Trong phút chốc hai thanh trường kiếm bắt chéo gác ở cổ, trước ngực sau lưng có một thanh trường kiếm chĩa thẳng, làm cho y không thể động đậy.

Hoàng Liên Tổ chưa tỉnh hồn giương mắt nhìn lại, bốn vị nữ binh Giáp Ất Bính Đinh cười nhìn về phía y, lúm đồng tiền như hoa. Chỉ bất quá bây giờ hắn không còn tâm trạng trêu đùa mỹ nữ, tự biết đã rơi xuống bùn, nghe tim mình như chìm xuống.

Giáp Ất Bính Đinh phối hợp ăn ý, một chiêu liền chế trụ Hoàng Liên Tổ.

Tần Lâm cười dài vỗ tay một cái, lập tức đèn đuốc xung quanh đồng loạt sáng lên, chiếu sáng khung cảnh như ban ngày.

Dưới ánh sáng hiện ra vô số người chen chúc, Kinh Vương Chu Thường Quán, Mao Đạc Mao Đại nhân, Đông Xưởng Hoắc Trọng Lâu, toàn bộ chúng hoạn quan Thừa Phụng Ty, chúng quan võ Nghi Vệ Ty ở chỗ này, tất cả đều dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn chằm chằm Hoàng Liên Tổ.

Uy Linh Tiên là tay lão luyện trên giang hồ, thấy tình hình như vậy cũng biết mắc bẫy Tần Lâm, ném cho Tần Lâm ánh mắt u oán, sau đó nặn ra một nụ cười, đi lên trước lớn tiếng cười nói:

– Kế sách Tần công tử quả nhiên tuyệt diệu, bần đạo theo kế mà làm, quả nhiên Hoàng Liên Tổ này không đánh đã khai.

Tần Lâm thầm nói lão đạo này thật sự ngoan ngoãn, bất quá lão cũng chưa từng làm hại mình còn phối hợp hành sự nhiều lần, cho nên có lòng giải vây thay lão, bèn nói một câu:

– Chân nhân vất vả!

Hoàng Liên Tổ trong tuyệt vọng bất chấp hết thảy, tức giận mắng Uy Linh Tiên, nói lão lấy bạc để giúp đỡ hãm hại Chu Do Phiền, cũng không phải người tốt lành gì.

Uy Linh Tiên phun một ngụm nước bọt vào mặt y:

– Bần đạo lá mặt lá trái cùng ngươi thôi, nếu không như vậy sao làm cho ngươi chính miệng thừa nhận tội? Đạo gia là thế ngoại cao nhân, chẳng lẽ ham mê mấy lượng bạc của ngươi sao?

Hoàng Liên Tổ thân ở tuyệt cảnh, không còn lời gì có thể nói, mở to ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng, tựa như sài lang rơi vào bẫy rập, nhìn Uy Linh Tiên lại nhìn Tần Lâm. Trong mắt y quả thật Tần Lâm còn đáng sợ hơn quỷ Vô Thường lấy mạng dưới địa ngục gấp trăm lần.

Mới vừa rồi mọi người mai phục ở bên ngoài phòng, đã nghe rõ ràng lời của Hoàng Liên Tổ thừa nhận sát hại Quách Mi Mi giá họa Chu Do Phiền, bất quá bị Tần Lâm đột nhiên gọi tới đây, cũng không biết tiền nhân hậu quả, ai nấy đều là đầu óc mơ hồ.

Kinh Vương Chu Thường Quán nhìn Tần Lâm vái chào:

– Tần Đại sư, Uy Linh chân nhân rửa sạch oan khuất thay con trai tiểu vương, lại tìm được hung thủ, tiểu vương thật là vô cùng cảm kích! Thế nhưng rốt cục mọi chuyện là thế nào, đến hiện tại tiểu vương vẫn như lạc vào trong mộng, kính xin hai vị Đại sư công khai.

Tần Lâm tiếp nhận Chu Do Phiền ủy thác điều tra án này, lần trước khai quan phát hiện số tháng của thai nhi không hợp, chỉ cần dùng chứng cứ này là có thể rửa sạch oan khuất bại hoại luân thường của Chu Do Phiền.

Nhưng Tần Lâm phát hiện Mi Mi chết có liên lạc không thể chối cãi với tỷ đệ Hoàng phi, Uy Linh Tiên từ trong đủ loại dấu vết, Tuyền Cơ đạo trưởng cũng liên lụy trong đó, trải qua đường dây Huyền Diệu quán, tiến một bước cảm giác được dấu hiệu Bạch Liên giáo nhúng tay trong đó. Cùng lúc đó, hắn phá hư âm mưu Bạch Liên giáo ám sát Đặng Tử Long, lập được công lao cực lớn, lại chỉ tăng thêm hư hàm Thí Bá Hộ, ngược lại là Loan Tuấn Kiệt hệ phái Vu Thiên Hộ tới tiếp nhận chức Bá Hộ Cẩm Y Vệ Kỳ Châu, càng làm cho hắn cảm nhận được uy hiếp đến từ Hoàng phi, Hoàng Liên Tổ.

Cho nên Tần Lâm quyết không sẽ thỏa mãn với chuyện chỉ rửa oan cho Chu Do Phiền, “Người không phạm ta, ta không phạm người, nếu người phạm ta, nhất định đánh chết” là tín điều của hắn xưa nay. Nếu Hoàng Liên Tổ, Loan Tuấn Kiệt dám lấn tới cửa, hắn phải lần theo manh mối điều tra kỹ án này, từ đó lật đổ Hoàng phi, Hoàng Liên Tổ tiêu trừ hậu hoạn. Sau đó tiến thêm một bước lật đổ Loan Tuấn Kiệt, thậm chí làm cho Vu Thiên Hộ cao cao tại thượng hứng chịu đả kích nặng nề.

Bất đắc dĩ Quách Mi Mi là bị đẩy xuống nước chết chìm, thi thể cũng không có bất kỳ vết thương nào, không khác với nhảy xuống nước tự vận. Thời gian án phát cũng có nửa tháng, dấu vết hiện trường như vân tay, dấu chân vân vân sớm bị phá hư, lại không có kẻ mục kích, Tần Lâm căn bản không tìm được nhân chứng vật chứng có thể định án.

Nếu là đời sau, điều tra loại án mạng này thường thường chọn lựa áp dụng phương pháp nghe lén theo dõi đối thoại, điện thoại, email giữa người hiềm nghi tìm chứng cứ, mà ở thời đại này hiển nhiên không có kỹ thuật điều kiện tương ứng.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240