Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 35
Phần 35: Cầu hôn (Hạ)

– Không ngờ rằng Vương gia quá khách sáo, lại phái Hoàng Đại nhân tới đây. Nhớ tới thế tử khiêm tốn bình hòa, cực kỳ chiêu hiền đãi sĩ, lại là một người phong nhã vô cùng. Vốn lão hủ định sau khi khỏi hẳn lại mời đến y quán tới uống trà đàm đạo, ngồi dưới cây hạnh đánh vài ván cờ, vui thú Sở hà Hán giới (con sông nằm giữa bàn cờ tướng, chỉ thú đánh cờ), đáng tiếc, thật là đáng tiếc…

Ngôn ngữ Lý Thời Trân cực kỳ hòa hoãn, hơn nữa không có chỉ trích Hoàng Liên Tổ nửa câu, thế nhưng những lời này chẳng khác nào tát vào mặt y.

Trước tiên là nói về thế tử khiêm tốn bình hòa, cực kỳ chiêu hiền đãi sĩ, lại là một người phong nhã vô cùng, mong đợi đánh vài ván cờ với thế tử, cuối cùng nói thẳng đáng tiếc đáng tiếc, ý nói chính là Hoàng Liên Tổ chó cậy thế người kiêu căng ngạo mạn, còn bất học vô thuật, thật là một người thô lậu không chịu nổi.

Lý Thời Trân thật là một người tuyệt diệu! Tần Lâm vỗ tay mà cười, Lục Viễn Chí ngoác miệng đến tận mang tai, Thanh Đại cũng cúi đầu cười khanh khách.

Người ta rõ ràng tán dương thế tử, dĩ nhiên Hoàng Liên Tổ không cách nào phản bác, chỉ đành phải nén giận, đưa tay chỉ tấm biển sơn đen thếp vàng:

– Đây là thiên tuế đích thân viết.

Y khoát tay một cái ra hiệu cho người hầu đốt pháo. Giữa tiếng pháo đì đoàng, mấy tên người hầu lấy lụa đỏ bày trên mâm xuống, chia ra treo trên cây hạnh trước cửa y quán. Sau đó đưa tấm biển “Việt Nhân tái thế” tới, mọi người y quán vội vội vàng vàng mang vào treo trong trung đường.

Cuối cùng Hoàng Liên Tổ lại chỉ chỉ hai mâm bạc trắng:

– Một mâm là thiên tuế thưởng, mâm kia là tâm ý của thế tử, kính xin lão tiên sinh vui vẻ nhận.

Phiên Vương triều Minh có địa vị cực cao, chỉ dưới thiên tử một bậc mà thôi, công hầu trở xuống trăm quan “Phục mà bái yết, không dám quên lễ”, cho nên Hoàng Liên Tổ nói ban thưởng cũng không sai.

Nhưng đây là bệnh nhân tặng biển treo lụa cho y gia, há có thể cao ngạo như vậy được? Mấy ngày trước đây Kinh Vương mời bọn Lý Thời Trân dự tiệc suốt đêm, sắc mặt cũng tỏ ra vô cùng thân thiết, không giống như Hoàng Liên Tổ không tỏ ra khách sáo chút nào.

Người y quán đều tỏ ra giận dữ bất bình, chỉ có Hoàng Liên Tổ còn dương dương tự đắc.

Lý Thời Trân cười cười, cũng không so đo cùng tên con nhà giàu bất học vô thuật này, nói với Tần Lâm, Lục Viễn Chí đứng ở bên cạnh:

– Nào, nhận lấy hai mâm bạc này, trùng hợp năm nay khí trời nóng bức hơn xa năm trước, phải chuẩn bị trữ thuốc dự phòng ôn dịch, các ngươi thay ta đem bạc đưa tới Huệ Dân dược cục đi!

Dân chúng xung quanh nhìn thấy cảnh tượng này không khỏi giơ ngón tay cái lên, luôn miệng khen ngợi:

– Giỏi cho Lý thần y không ham tiền tài!
– Chữa bệnh cứu người, huyền hồ tế thế, không thể chê được!

Tần Lâm, Lục Viễn Chí mang bạc đi liền, Thanh Đại cũng vô cùng hưng phấn đi theo.

Đôi mắt Hoàng Liên Tổ một mực dán vào người Thanh Đại, quan sát từ trên xuống dưới không hề che giấu chút nào.

Lý Thời Trân nện mạnh trúc trượng xuống đất, hừ mạnh một tiếng, Hoàng Liên Tổ mới chịu thu hồi ánh mắt lưu luyến.

Huệ Dân dược cục là y chính nha môn thời Tống bắt đầu thiết lập, đời Minh thiết lập khắp nơi, quản lý sự vụ y dược cùng đề phòng ôn dịch, giúp nạn thiên tai. Kinh phí trừ quan phương phát xuống, chủ yếu dựa vào thân sĩ địa phương, tiệm thuốc cùng danh y quán quyên góp.

Tần Lâm ước lượng qua một cái, hai mâm bạc này cộng lại cũng có trăm lượng, Lý Thời Trân không chút do dự quyên cho Huệ Dân dược cục, thật đúng là Đại Minh Dược Vương coi tiền tài như phấn thổ.

Thiếu niên mập Lục Viễn Chí lại không ngừng lầu bầu:

– Ôi… Thật vất vả mới có người đưa tiền xem bệnh phong phú như vậy, Thái sư phụ lại quyên góp ra ngoài, cứ tiếp tục làm như vậy, ta thấy Bản Thảo Cương Mục của lão sư đời sau cũng không cách nào xuất bản.

Tần Lâm cười nói:

– Một thế tử chỉ đáng giá hai trăm lượng, chúng ta trị cho vài Vương gia, Vương phi, tựa hồ kiếm vài ngàn lượng cũng không khó khăn, có năm ba ngàn lượng bạc, khắc bản, in cũng đã đủ rồi.
– Hừ…

Lục Viễn Chí lập tức bĩu môi:

– Ngươi cho rằng nhà nào cũng có nhiều tiền như vậy, nhà giàu nào cũng tỏ ra hào phóng như vậy hay sao? Đại tài chủ hết sức giàu có cho mười lượng tiền xem bệnh đã là hết sức hậu hĩnh, huống chi còn có thật nhiều người nghèo không có tiền xem bệnh, y quán chúng ta lại là không từ chối bất cứ ai. Có lúc một năm trời thu không đủ chi, làm sao còn có tiền dư. In sách ư, in không được hơn năm mươi cuốn Bản Thảo Cương Mục, không thể làm gì khác hơn là in Bách Gia Tính thôi!

Bách Gia Tính chỉ có mấy trăm chữ, mấy tờ giấy thật mỏng, tất nhiên Lục Viễn Chí đang nói lẫy.

Đưa bạc cho Huệ Dân dược cục xong, trở về y quán, Tần Lâm phát giác không khí có vẻ khác thường. Đám đệ tử, học đồ đang bàn tán sôi nổi ồn ào, nhìn thấy mấy người bọn họ trở lại lập tức im miệng không nói, lúc nhìn Thanh Đại càng có vẻ hết sức lúng túng.

Trong lòng biết có chuyện gì phát sinh, Tần Lâm kiếm cớ rời xa Thanh Đại, mấy tên sư huynh đệ quen biết mới ra vẻ căm phẫn bất bình nói cho hắn biết:

– Con bà nó, thật sự quá khi dễ người, họ Hoàng kia lại nói với Thái lão gia muốn sư muội làm tiểu thiếp phòng thứ ba của y!

Ban đêm xuống một trận mưa lớn, không khí hết sức mát mẻ, sáng sớm mặt trời cũng ấm áp, thừa dịp ánh mặt trời còn chưa trở nên gay gắt khó chịu, người chợ Nam Kỳ Châu bắt đầu công việc, ồn ào huyên náo, vô cùng vui vẻ.

Hán tử ngư gia để trần, lộ ra cơ bắp ướt đẫm bóng loáng như thoa dầu, tai cầm xâu cá tươi buộc bằng dây thừng cỏ bện, miệng rao không ngớt:

– Cá tươi vừa mới đánh dưới sông lên đây, còn nhảy soi sói! Cá trắm cỏ mập, cá chép béo, cá rô hấp thần tiên cũng không đứng vững!

Lão bản hàng thịt Lục gia bề ngoài ngăm đen mập mạp, áo ngắn rộng mở lộ ra trên ngực nhiều chòm lông rậm màu đen, hai tay múa may dao lóc thịt nhanh như bánh xe gió, nhìn qua hung thần ác sát. Nhưng mọi người đều biết thật ra Lục lão bản rất dễ nói chuyện, tới chỗ y mua thịt, cân đủ mười phần, còn tặng cho khách quen chút xương nấu nước dùng.

Trương Đại Lang ở vườn rau Tây thành đặt gánh lên vai, trong gánh có dưa vàng tươi mơn mởn, cải thìa non tươi rói, rau hẹ xanh biếc, tất cả còn đọng sương sớm lấm tấm.

Phía Bắc Kỳ Châu chân Kỳ Lân sơn có một mảng vương phủ kim bích huy hoàng, Đông thành có Hoa Liễu Hạng cùng Quản Huyền Lâu ca vũ thanh bình, Tây thành có u thâm trạch viện phú thương cự cổ, cần phải nói khí tức khói lửa trần tục toàn bộ Kỳ Châu tập trung hết ở chợ Nam vô cùng nhộn nhịp này.

Năm Vạn Lịch đầu, tuy không phải là thiên hạ đại trị nhưng cũng xưng là cả nước thanh bình, cuộc sống mọi người cũng rất tốt.

Duy nhất làm cho mọi người kỳ quái là, con trai của Lục lão bản hàng thịt, vẫn được lão Lục lấy làm tự hào, cả ngày luôn miệng khoe y là đệ tử thần y, không hiểu vì sao trên gương mặt mập mạp tròn trịa lại cau mày nhăn nhó buồn rầu như vậy.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240