Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 167
Phần 167: Nịch Tử Thủ Sáo

Tửu lâu ở cách châu nha không xa, rất nhanh lão bản Ngọc Thực hiên đã được mời tới. Lão và hai tên bộ khoái liếc mắt trao đổi với nhau vô cùng ngắn ngủi, sau đó giọng như chém đinh chặt sắt nói:

– Ngày đó chỉ có hai vị bộ gia này đến tiểu điếm dùng cơm, quả thật không nhìn thấy Tề Lý Trưởng.

Phương Đường Tiến cười hăng hắc, lộ vẻ đắc ý: Hưng Quốc châu này đã sớm bị y dùng kim tiền cùng quyền thế dệt ra một cái lưới lớn, cho dù Tần Lâm là mãnh long quá giang cũng không phá được tấm lưới lớn này.

Hai tên bộ khoái cũng kêu oan thấu trời, chỉ chó mắng mèo cho Tần Lâm là tên hồ đồ.

Phe Tần Lâm đều cảm thấy khó khăn, thi thể trần trụi không lưu lại gì cả, có thể nói hoàn toàn không có vật chứng. Ngay cả thi thể cũng đã chìm dưới sông hơn nửa tháng, thối rữa đến độ vô cùng nghiêm trọng, cho dù là khi còn sống có vết thương gì cũng không thể tra ra.

Nghĩ đến quá trình phá án Quách Mi Mi, Lục Viễn Chí tiến tới ghé tai Tần Lâm nói nhỏ:

– Tần ca, bằng không chúng ta lại làm thủy quỷ gạt thi?

Tần Lâm cười ra vẻ cao thâm khó lường:

– Gạt thi ư, không cần, tên mập đệ có thể làm cho nó mở miệng nói thật.

Ta ư? Lục Viễn Chí không dám tin tưởng chỉ vào mũi mình.

– Lần này đệ chủ đạo giải phẫu thi thể đi!

Tần Lâm cười vỗ vỗ vào bụng tròn căng của Lục Viễn Chí:

– Trước hết hạ đao ở đâu, hãy suy nghĩ cho thật kỹ.

Thi thể đã mang đến cửa nha môn, Tần Lâm liền ra lệnh đưa vào trong sân, Lục Viễn Chí cầm đao giải phẫu, hắn và tất cả mọi người đứng ở bên cạnh vây xem.

Nên hạ đao bắt đầu từ đâu?

Tên mập vuốt mặt đầy thịt, lộ vẻ do dự.

Suy nghĩ thứ tự Tần Lâm giải phẫu thi thể mấy lần, trước hết y xem thử có bị bóp cổ chết rồi ném xác hay không, bèn dùng dao rạch cổ họng thi thể ra. Lúc này bắp thịt da dẻ đều bị nước ngâm thêm bản thân thối rữa trở nên vô cùng mềm, dao cắt vào như cắt da heo, rất nhanh đã mở cổ họng ra, kết quả mọi người thất vọng, cũng không có dấu vết bị bóp cổ hay treo cổ mà chết.

Sau đó xem thử có vết thương chống cự hay không, thông thường vật lộn sẽ để lại vết thương ở hai tay, mặc dù da đã trương sình không còn hình dáng như cũ, nhưng vẫn có thể nhìn ra từ bắp thịt bên trong.

Tên mập dùng dao rạch một cái lên cánh tay thi thể, đột nhiên toàn bộ tay da tróc ra hết sức nguyên vẹn, để lộ cơ quan bên trong chỉnh tề. Bắp thịt trở nên nhợt nhạt trương sình, mạch máu, gân bởi vì thối rữa mà hiện ra màu xanh, còn kinh khủng hơn cả lột da người sống, quả thật là đáng sợ tới cực điểm…

Tần Lâm đã thấy quen nên không sợ hãi, hiện tượng này gọi là nịch tử thủ sáo (chết chìm bao tay), là bởi vì thối rữa lâu dài cộng thêm ngâm nước, lớp da trong của tứ chi thi thể tự nhiên bị tách rời với lớp biểu bì, tróc ra thành hình bao tay rời khỏi thi thể. Đương nhiên da chân cũng là như vậy.

Thế nhưng những người còn lại chưa ai thấy qua cảnh tượng này, mọi người cùng nhau hít sâu một hơi khí lạnh, phần lớn đều xoay mặt sang chỗ khác, ngay cả Cẩm Y Vệ Phùng Tiểu Kỳ cũng không nhịn được nhắm mắt lại.

Giang Tử đang dùng bàn tay che mắt, lại không nhịn được lòng hiếu kỳ muốn nhìn theo kẽ tay ra ngoài. Mới vừa rồi tên mập giải phẫu cổ họng đã dọa cho nàng hoảng sợ tim đập thình thịch, đến khi thấy cảnh tượng da tróc ra thành hình bao tay, nhất thời huyết dịch toàn thân đều vọt lên đầu, thân thể mềm nhũn ngã sang bên cạnh.

Tần Lâm đang ở bên cạnh, không còn kịp suy tư lập tức đỡ lấy nàng.

Nhìn thấy Tần Lâm đưa tay ra đỡ, Giang Tử theo bản năng né một cái muốn tránh khỏi. Nhưng nàng vốn đã không thể giữ vững thăng bằng, sau khi né tránh lại càng không thể khống chế được, thân thể mềm mại vừa khéo ngã vào lòng Tần Lâm.

Mũi Tần Lâm được một trận mùi thơm như lan như xạ, ôm trong ngực thân thể mềm mại, tai tay vô tình đặt trúng gò ngực cao vút của Giang Tử.

– Ủa, không ngờ rằng bắp thịt ngực tên “Long Dương Quân” này phát triển như vậy, còn hơi mềm…

Tần Lâm theo bản năng bóp vài cái, chỉ cảm thấy lòng bàn tay tiếp xúc cảm giác mềm mại đàn hồi, dường như kết cấu sinh lý khác với bắp thịt ngực của nam nhân. Đột nhiên trong đầu hắn kêu ùng một cái, biết mình phạm vào sai lầm vô cùng nghiêm trọng, vì vậy vội vàng buông tay ra.

Giang Tử lảo đảo đứng thẳng lại như cánh sen trước gió, gương mặt trắng như ngọc của nàng đã ửng hồng, trên con ngươi thâm thúy rạng rỡ phủ một lớp hơi nước, chỉ chực muốn khóc. Cho dù là nàng thông học điển tịch, trí khôn hơn người, lúc này cũng tâm hoảng ý loạn, không biết làm thế nào cho phải.

Đã biết Giang Tử là nữ tử, Tần Lâm lại càng không dám nhìn thẳng nàng, ngẩng đầu nhìn bầu trời, làm mặt dày cười ha hả:

– Ôi chao, Giang huynh đường đường nam tử hán đại trượng phu, còn sợ giải phẫu kiểm nghiệm thi thể hay sao? Trời cao trong vắt, mặt trời đỏ rực, tuyệt đối không thể xuất hiện Quỷ Hồn.

Tần Lâm nói một hơi, làm như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra.

Suy nghĩ Giang Tử đã sớm trở nên rối như tơ vò, nghe vậy bèn tự giải thích, có lẽ hắn không khám phá ra thân nữ nhi của mình. Chuyện này rất có khả năng, thủy chung hắn không nhìn thẳng mình, thỉnh thoảng còn có vẻ chán ghét.

Nghĩ tới đây Giang Tử hơi thở phào nhẹ nhõm, nhưng nhớ lại cảm giác lạ lẫm vừa rồi bị hắn xoa nắn ngực, lập tức toàn thân như nhũn ra, mặt nóng bỏng, càng không muốn nhớ tới lại càng không thể xua đi, khiến cho nàng lo được lo mất không biết nên làm cái gì mới phải.

Thật may là người khác đều bị hiện tượng đáng sợ nịch tử thủ sáo dọa cho phân tán tâm thần, không ai chú ý tới tình cảnh bên này.

Giang Tử vỗ ngực một cái, thở ra một hơi dài.

Tần Lâm cũng đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán, thầm nói: Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật!

Hai người này ai nấy trong lòng mang ý xấu, lại không nhịn được muốn nhìn nhìn đối phương. Giang Tử muốn xác nhận Tần Lâm có thật không nhận ra nàng là thân nữ nhi hay không, Tần Lâm muốn quan sát xem mình có gạt được Giang Tử hay không.

Nhưng ông trời lại khiến xui hết sức trùng hợp, ánh mắt hai người gặp nhau giữa không trung, sau đó vội vàng chuyển sang nơi khác, Tần Lâm tiếp tục nhìn trời, Giang Tử tiếp tục nhìn mũi chân mình.

Rốt cục tình cảnh kỳ quái này khiến cho Giang Mậu chú ý, y bèn khều ca ca mình:

– Đại ca, huynh xem tiểu muội chúng ta, hẳn không phải là…

Giang Kính cười híp mắt gật đầu một cái, nghĩ ngợi một chút nhỏ giọng hỏi:

– Theo đệ thấy, Tần Lâm so với Lưu Kham Chi như thế nào?
– Lưu Kham Chi chỉ có hư danh, nếu không phải phụ thân chú ý, đệ cũng không thèm đi Nam Kinh gặp y.

Ý kiến của Giang Mậu đã rất rõ ràng.

Giang Kính cười cười:

– Phụ thân nói y ôn nhuận như ngọc, xứng với tiểu muội chúng ta… Cái này, chúng ta đến Nam Kinh gặp mặt, xem thử rồi hãy nói!

Chợt nghe thấy quan tài bên kia kêu lên một trận, mọi người rối rít bịt mũi lui về phía sau, hai huynh đệ mới tập trung chú ý trở lại.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240