Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 229
Phần 229: Tam Loan

Trương Tử Huyên vạn bất đắc dĩ cười khổ:

– Tần huynh nói không sai, thanh lưu nói không thể “Tranh lợi cùng dân”, bởi vì “dân” kia là chỉ chính bọn họ, thông qua đủ loại thủ đoạn vơ vét tài sản, lại muốn chuyển thuế sang cho dân chúng không có quyền không có thế. Về phần tổ tông pháp độ “Trọng nông ức thương”, trong mắt bọn họ chính là thu nặng thuế nông dân, thu ít hoặc là dứt khoát không thu thuế phú thương.

Tần Lâm suýt chút nữa ngã nhào xuống sông, thì ra “Tranh lợi cùng dân” và “Trọng nông ức thương” trong miệng đám thanh lưu cũng có thể hiểu theo nghĩa ngược lại, quả nhiên chữ Quan có hai cái miệng, nói sao cũng được.

Bất quá trước mắt làm Cẩm Y Vệ Bá Hộ nho nhỏ, những chuyện này vẫn chưa phải là hắn có thể quản, chẳng qua là bóp chặt tay thở dài nói:

– Rốt cuộc ta minh bạch tại sao Uông Trực bị buộc thành giặc Oa rồi…

Quan viên các cấp bằng vào thân phận địa vị vượt qua luật pháp kiếm lợi không ít trong buôn lậu đường biển. Uông Trực là tập đoàn hải thương bình dân trở thành đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ của bọn họ, dĩ nhiên sẽ bị hận thấu xương. Mà Uông Trực yêu cầu mở ra hải cấm, nói cách khác dân chúng khắp thiên hạ cũng có thể tự do tiến vào nghề này, các quan viên sẽ mất đi ưu thế lũng đoạn, không phải là chuyện này làm động tới gốc rễ của bọn họ sao?

Trương Tử Huyên vốn đang nhìn thuyền bè chở đầy hàng hóa buôn lậu phía xa như có điều suy nghĩ, nghe vậy quay đầu lại, ánh mắt sáng như sao nhìn chằm chằm Tần Lâm, hé miệng cười nói:

– Lần này Tần huynh thật thông minh.

Khen ta hay là mắng ta? Tần Lâm không nói gì.

Trừ phương hướng dòng chính Trường Giang đi hạ nguồn cùng Giang Nam Đại Vận Hà, thủy lộ thứ ba là Kính Đại Vận Hà từ Giang Bắc tới Qua Châu.

Phát hiện vụ án ở Tam Loan, Tổng Đốc Tào Vận cùng quan Tổng Binh Tào Vận đều đã tới Giang Bắc Dương Châu, dĩ nhiên Tần Lâm muốn đi Kính Đại Vận Hà.

Trên Trường Giang có thể chèo thuyền, có thể mượn sức nước thuận dòng mà xuống, cũng có thể giương buồm mượn sức gió, mà di chuyển trên Đại Vận Hà lại lệ thuộc vào sức người kéo thuyền trên bờ.

Giao Bạch thuyền rẽ vào cặp bờ phía Bắc, có thật nhiều phu kéo thuyền chờ sẵn bên bờ, Cổ Phú Quý giao thiệp một phen cùng một người có bộ dáng thủ lĩnh, quyết định giá tiền, những phu kéo thuyền này sẽ dùng dây thừng cột vào thuyền, dùng sức người kéo nó từ Qua Châu chậm rãi tiến vào Kính Đại Vận Hà.

Đoạn Đại Vận Hà này có tên Tam Loan, đoạn này bởi vì bởi vì tạo ra dòng chảy uốn khúc, tiêu trừ giảm bớt độ cao từ sườn núi rơi xuống, giảm bớt lực dòng chảy mà chọn lựa sử dụng các biện pháp công trình.

Tần Lâm đứng ở đầu thuyền quan sát địa hình, Cổ Phú Quý không ngừng giải thích cho hắn.

Dương Châu Tam Loan là một đoạn Đại Vận Hà chảy qua phụ cận Dương Châu, bắt đầu từ Loan Đầu trấn Đông Bắc Dương Châu, quanh co theo hướng Tây Nam chảy vào Trường Giang ở Qua Châu.

Mặc dù khoảng cách đường chim bay bất quá hơn bốn mươi dặm, nhưng đoạn sông này lại quanh co uốn khúc thành hình chữ chi, khiến cho chiều dài đoạn sông kéo ra đến hơn sáu mươi dặm. Đường sông quanh co như vậy chẳng những gia tăng độ khó di chuyển, hơn nữa kéo dài quãng đường đi tới. Như vậy vì sao người xưa lại làm ra chuyện vừa phí sức vừa không được cảm tạ này?

Đại Vận Hà chảy qua địa khu Tam Loan Dương Châu, sau khi từ Nam Tống Hoàng Hà đổi đường Nam xâm nhập Tứ, Hoài, Qua, Toánh, hòa vào hạ nguồn Hoài Hà vào biển. Hoàng Hà nhiều lần vỡ đê tạo thành bùn cát ứ đọng, thay đổi địa thế Nam cao Bắc thấp trước đây của nơi này, tạo thành thế ba bậc thang Bắc cao Nam thấp. Như vậy khiến cho chỉ trong một đoạn sông ngắn ngủi chỉ hai mươi dặm, độ chênh lệch cao thấp đạt tới năm trượng. Với độ chênh lệch quá cao như vậy, nếu như mở thành đường thẳng, rất khó bảo đảm mặt nước Đại Vận Hà sẽ chảy thong thả.

Người kiến thiết Đại Vận Hà vì giải quyết vấn đề khó khăn này, trải qua không ngừng thăm dò và nỗ lực, rốt cuộc tìm được biện pháp “sửa thẳng thành cong”, tức thuận theo địa hình địa thế cố ý mở ra một dòng sông quanh co, thông qua gia tăng chiều dài dòng sông, từ đó đạt tới mục đích giảm thấp sườn núi lòng sông để điều chỉnh lực chảy của nước. Đây cũng cùng đạo lý với làm đường vòng quanh lên núi để giảm bớt độ dốc của thế núi.

Tần Lâm nhìn địa hình cảm thấy quả thật có chút khả nghi, đoạn này dòng sông đi tới rất chậm, hơn nữa uốn lượn quanh co. Nếu như Bạch Liên giáo lợi dụng điểm này, quả thật có thể giở trò gì đó…

Bất quá, bọn họ làm thế nào dời đi số bạc? Ban đêm thuyền đội cũng có rất nhiều binh tốt phòng thủ, hơn ba vạn cân ngân lượng không phải là có thể chuyên chở dễ dàng.

Đoạn sông Tam Loan Đại Vận Hà là phương hướng Dương Châu cao, phương hướng Qua Châu thấp, đám phu kéo thuyền lôi kéo thuyền đi lên ngược dòng, hao tổn sức lực cũng không nhỏ, Tần Lâm đứng ở trên thuyền đã nhìn thấy bọn họ đầu đầy mồ hôi.

Chuyển qua một khúc quanh thấy đội ngũ thuyền bị cướp đang dừng ở trước mặt, toàn là thuyền đáy bằng, bề ngoài giống nhau như đúc, rất nhiều binh sĩ võ trang đầy đủ phòng thủ nghiêm mật, cho dù là con ruồi bay qua cũng không lọt.

– Con bà nó, nhất định có nội gian!

Lục mập kêu lên:

– Tần ca huynh xem, phòng thủ nghiêm mật như vậy, nếu không phải là nội gian mới là có quỷ!

Tần Lâm gật đầu một cái, lại lắc đầu:

– Kết luận không tệ, suy đoán sai lầm. Phòng thủ nghiêm mật cũng không phải là không có chút sơ hở nào, nhưng mặt ngoài tất cả những thuyền này đều giống nhau như đúc, nếu như không phải có nội gian, làm sao Bạch Liên giáo biết chiếc thuyền nào chở lương thực, chiếc thuyền nào chở ngân lượng?

Tên mập da mặt thật dày, còn toét miệng cười, mặc dù ta suy đoán sai lầm, nhưng kết luận cuối cùng vẫn đúng kia mà…

Tần Lâm cẩn thận quan sát vị trí thuyền dừng đỗ cùng tình huống binh đinh canh giữ, rất nhanh liền chú ý tới chiếc thuyền thứ bảy từ phía trước đếm tới đề phòng nghiêm mật nhất, nhất định là chiếc thuyền đã từng chuyên chở số bạc bị mất.

Đại Vận Hà hẹp hơn Trường Giang nhiều lắm, những thuyền này dừng ở bên bờ, Giao Bạch thuyền cơ hồ là lướt ngang qua mạn. Tần Lâm mượn cơ hội quan sát sơ qua tình huống trên thuyền đối phương một lần.

Tên mập cũng nhìn chằm chằm một lúc, hồi lâu sau thất vọng thở dài, hỏi:

– Tần ca, có nhìn ra cái gì không? Đệ không có phát hiện gì cả.

Trương Tử Huyên cúi đầu, cười khanh khách.

Lúc này tên mập mới phản ứng được, hồi tưởng lại trước đây không lâu phá vụ án Triệu di nương nhà Vương Bản Cố, Tần Lâm từng nói qua không có gì cả cũng là một đầu mối.

– Vậy ta sẽ khảo sát đệ một chút…

Tần Lâm cười vỗ vỗ vai tên mập:

– Không có phát hiện gì trên thuyền vận chuyển bạc bị mất, từ đó chúng ta có thể đưa ra kết luận thế nào?

Tên mập giơ đầu ngón tay ra tính:

– Không có dấu vết lửa khói, đao tên, va chạm… nói rõ chiếc thuyền này không gặp phải bất kỳ bạo lực nào tập kích, những ngân lượng bị mất kia hoàn toàn là bị cướp đi trong yên tĩnh, thần không biết quỷ không hay.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240