Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 49
Phần 49: Mỹ nhân “Như Hoa” (Hạ)

Đám sư huynh đệ Lục Viễn Chí cũng đã chuẩn bị xong kéo tới, Trương Kiến Lan trấn định tâm tư, gọi mọi người cùng ra sông chơi.

Kỳ Châu thành ở bờ Bắc Trường Giang, mọi người ra cửa Nam đi về phía Tây Nam không lâu, đã đến con đê trên sông.

Đoan Ngọ diễn ra Long Chu tái, bờ sông đầu người nhốn nháo đông như kiến, quả nhiên có người bán kẹo đường, nặn tò he, búp bê đất sét Vô Tích, đủ các loại đồ chơi. Lại có nghệ nhân xiếc khỉ dùng roi chỉ huy khỉ nhảy qua vòng lửa, có nghệ nhân mặc y phục xanh biếc chân trần leo cột, cảnh tượng hết sức nhộn nhịp phồn hoa.

Trên đê dưới đê người đông tấp nập, Tần Lâm cẩn thận che chở Thanh Đại, tiểu sư tỷ ngoan ngoãn đi theo sau lưng Đại sư đệ, ngoan ngoãn giống như nàng dâu mới, làm cho Tần Lâm được sủng ái mà lo sợ.

Trên mặt sông có bảy chiếc thuyền rồng đang đua tài, mỗi chiếc thuyền đều chở năm mươi tên tráng sĩ đầu bịt vải xanh hết sức cường tráng. Đầu thuyền có một đại hán cởi trần đánh vang trống trận, đám tráng sĩ bèn thống nhất dựa theo tiết tấu tiếng trống huy động mái chèo, mồ hôi tuôn như mưa. Bảy chiếc thuyền rồng có bảy màu đỏ cam vàng lục lam chàm tím, đầu thuyền hình đầu rồng, thân thuyền có vảy rồng.

Lúc này cuộc đua đã tiến vào cao trào, trên mặt sông giao giữa Kỳ Hà và Trường Giang, bảy chiếc thuyền rồng tranh nhau, bảy chiếc trống trận đánh vang dồn dập, giữa sương khói mịt mờ tựa như bầy rồng tranh châu.

Đê rất cao, Tần Lâm che chở Thanh Đại thật vất vả mới chen được lên mặt đê, có thể thấy được cảnh tượng thuyền rồng đang đua.

Đám đông chen chúc chật chội vô cùng, chợt một cỗ lực mạnh từ mặt bên ép tới, vì bảo vệ Thanh Đại, Tần Lâm không thể làm gì khác hơn là hai chân dùng sức bám chặt xuống đất, dốc hết toàn lực mới không bị ép rơi xuống đê.

Cũng không biết là những tên lưu manh vô lại mượn cơ hội trêu đùa nữ tử, hay là đám móc túi thừa dịp đông người chen lấn ra tay. Tóm lại có người cố ý lấn tới lấn lui, đám người giống như ruộng lúa bị gió thổi qua, phập phồng không dứt.

Tần Lâm cảm thấy rùng mình, nhất thời cảnh giác hơn, chú ý quan sát tình thế chung quanh.

Đúng vào lúc này, bên cạnh có một vị lão bà bà xách giỏ bán đồ không biết bị người nào chen lấn một cái, lảo đảo ngã xuống.

Mặt đê này cao hơn mặt đất rất nhiều, mắt thấy té xuống ít nhất cũng phải gãy xương đứt gân, nói không chừng sẽ nguy đến tính mạng.

Lập tức có người kêu lên thất thanh.

Nhưng lúc này lực chú ý đại đa số người đang tập trung vào cuộc đua thuyền rồng trên mặt sông, không phát hiện cảnh tượng này. Mấy nữ tử ở gần nhất lại có phản ứng chậm chạp, mắt thấy lão bà bà sẽ rơi từ trên mặt đê xuống.

Tần Lâm vốn đang quan sát tình thế, thấy khác thường vội vàng tiến lên. Hắn sớm có chuẩn bị, phản ứng lại nhanh, vừa kịp lúc chộp được tay áo lão bà bà lại, sau đó dùng sức kéo mạnh, kéo lão bà trở lại mặt đê.

Lão bà bà kia dạo chơi quỷ môn quan một vòng trở lại, nhất thời sợ hãi sắc mặt tái xanh, hồi lâu mới phục hồi tinh thần lại, thấy là Tần Lâm cùng Thanh Đại, nhất thời gương mặt già nua đầy nếp nhăn cười vui vẻ:

– Thì ra là Tần tiểu ca, đúng là người tốt. Đúng rồi, họ Hoàng kia không biết tốt xấu, chậc chậc, hai người các ngươi mới là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi, y đã là cái thá gì?

Thì ra lão bà bà này chính là đậu hủ Tây Thi, trong giỏ đựng các loại thức ăn vặt như đậu hủ phơi khô, đậu hủ sấy… hôm Hoàng Liên Tổ tới gây chuyện trước cửa y quán, bà cũng ở trong đám đông vây xem.

Thanh Đại nghe vậy quýnh lên, tức giận trợn mắt nhìn Tần Lâm một cái, giải thích:

– Bà bà, ta là sư tỷ hắn, không phải là trai tài gái sắc gì cả…
– Ừm, sư tỷ sư đệ mới dễ làm thân, bà bà là người từng trải, còn có cái gì không biết?

Đậu hủ Tây Thi ra vẻ ‘Ta biết tất cả’, lấy ít đậu hủ phơi khô, đậu hủ sấy… trong giỏ ra cứng rắn nhét vào tay hai người:

– Bất quá họ Hoàng kia chính là loại người đầu có ghẻ chân có nhọt, các ngươi phải cẩn thận một chút, mới vừa rồi lão thân đã nhìn thấy mấy tên hậu sinh lưu manh vô lại thủ hạ của y.

Xung quanh có mấy đại cô nương tiểu tức phụ cũng nhận ra Tần Lâm, mồm năm miệng mười nói:

– A, đây chính là Tần tiểu ca ngày đó đùa cợt tên Hoàng Liên Tổ…
– Thật là anh tuấn, đáng tiếc ta không có con gái… Bên cạnh hắn chính là cháu gái của Lý thần y phải không?
– Hừ, bà có con gái cũng bằng vô dụng, không thấy hắn và Thanh Đại cô nương xứng đôi thế nào sao?

Nghe được những lời này, Tần Lâm chỉ cảm thấy lòng tự tin bạo phát, trong nháy mắt đột phá lĩnh vực tuyệt đối, lĩnh ngộ lực lượng chung cực, Tả Luân Nhãn mở ra đầy ấp tiểu vũ trụ, bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phát tiến vào cảnh giới lục đạo thần thức.

Nhưng hắn không thể không cáo từ mấy người ái mộ trung thành này, bởi vị Thanh Đại cô nương nghe thấy những lời này đã đỏ bừng mặt mũi, đưa tay véo mạnh vào hông hắn.

Rất đau, chỉ sợ trở về phải dùng cao hổ cốt dán mới có thể lành lại.

– Chúng ta vĩnh viễn ủng hộ ngươi!

Người ái mộ ở phía sau hắn vung tay hô to.

Tần Lâm vẻ mặt đau khổ không biết là cười hay khóc, Thanh Đại thở hơi thơm như lan nhỏ giọng nói bên tai hắn:

– Các nàng nói như vậy, ngươi rất vui vẻ phải không?

Tần Lâm gật đầu một cái, trước khi Thanh Đại hạ độc thủ đã kịp tách ra tiến nhanh về phía trước.

Tựa hồ có người đột nhiên từ mặt bên chen lấn tới, Tần Lâm không đề phòng, hai người va thật mạnh vào nhau, hắn chỉ cảm thấy như mình vừa va vào một núi thịt khổng lồ, lập tức kinh hãi trong lòng.

– Ôi chao, ngươi là tên tiểu lưu manh, dám ăn đậu hủ lão nương!

Một thanh âm chói tai sắc bén vang lên, quả thật như mũi dùi chọc thủng màng tai người ta, khiến cho tất cả dân chúng xung quanh đều quay đầu nhìn lại phía này.

Như Hoa? Tần Lâm giật mình, chỉ thấy vị đại thẩm này thân cao tám thước, vòng ngực tám thước, vòng eo tám thước, vòng mông cũng tám thước, toàn thân giống như một núi thịt. Một tay nàng đang ngoáy mũi, tay kia cầm một mảnh vải dơ bẩn không chịu nổi, nhìn kỹ mới có thể nhận ra là một chiếc khăn thêu hoa. Hình ảnh này giống như Như Hoa cô nương trong ác mộng của vô số thiếu nam tới chín phần mười.

Tần Lâm giật mình kinh hãi.

Như Hoa cầm khăn trong tay vẫy vẫy bốn phía, thanh âm sắc bén kêu lên:

– Tên tiểu lưu manh này dám ăn đậu hủ của lão nương, bọn nhỏ đâu, cho hắn biết tay cho ta!

Bảy tám lưu manh vô lại không có hảo ý xông tới.

Đê trên Trường Giang quanh co uốn lượn, Duyệt Giang lâu nằm trên một ngọn đồi nhỏ đối diện con đê, vị trí cao hơn, tầm nhìn rất tốt. Cảnh tượng xảy ra trên đê, trên Duyệt Giang lâu có thể nhìn qua không sót chút nào.

Trong một phòng trên lầu hai ngó ra Trường Giang, Hoàng Liên Tổ cùng Kim Mao Thất ngồi đối diện uống rượu, xa xa nhìn thấy vị mỹ nhân “Như Hoa” kia đã theo kế hoạch làm khó dễ Tần Lâm, lập tức cả hai cùng cười tít mắt.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240