Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 70
Phần 70: Nhiệm vụ trọng yếu (Hạ)

Tần Lâm mới vừa gia nhập Cẩm Y Vệ liền gặp phải nhiệm vụ trọng yếu, ngược lại cũng mơ hồ có chút hưng phấn, bất quá liên tiếp mấy ngày cũng không hỏi thăm được tin tức gì hữu dụng.

Kỳ Châu là nơi Bạch Liên giáo hưng thịnh, chỉ cần sau khi Tần Lâm nghe ngóng đã có người tươi cười hớn hở nói năm đó Bành Oánh Ngọc Bành hòa thượng như thế nào, hai mươi năm Trương viên ngoại đứng ra tố cáo Bạch Liên giáo, cả nhà hơn ba mươi mạng bị diệt sạch thảm thiết tới mức nào…

Nhưng hỏi tới nội dung thực chiến, tỷ như hiện ở nơi nào có Bạch Liên giáo, người nào đã từng đã lạy Vô Sinh Lão Mẫu… tất cả đều lắc đầu quầy quậy, nói mình hoàn toàn không biết gì cả.

Lúc ban đầu Tần Lâm còn tưởng rằng là mình mới tới không biết tìm đúng cửa, kết quả đến khi điểm danh ở Bá Hộ Sở, các huynh đệ báo cáo tình huống mới biết mọi người đều là như vậy.

Bạch Liên giáo bình thời giống như đang xoay chuyển ở bên cạnh mình, đủ các loại lời đồn bay đầy trời, nhưng nếu muốn bắt được nó lại cảm thấy không nhìn thấy không sờ được, một trảo chộp ra chỉ là tay không.

Thạch Vi cau mày, sắc mặt đen như trôn chảo.

Trần Tứ Hải nhìn thấy vậy bèn chắp tay một cái, cười bồi nói:

– Mấy ngày trước chúng ta lùng bắt yêu phỉ Bạch Liên giáo, đã bắt hết tất cả yêu phỉ trong ngoài Kỳ Châu không còn một mống. Hiện tại e rằng ngay cả bóng Bạch Liên giáo ở Kỳ Châu cũng không tìm được.
– Đáng tiếc không có bắt được Đại sư huynh khai đàn truyền giáo Cao Sài Vũ.

Thạch Vi có vẻ tiếc nuối.

Tần Lâm cười thầm, người ngươi muốn bắt đang nằm ở Kinh Cức lĩnh, quá nửa chỉ còn xương trắng.

– Tóm lại…

Thạch Vi lại nói:

– Các vị huynh đệ nhất định phải lên tinh thần, nếu như không bắt được giáo đồ Bạch Liên, chúng ta sẽ nghiêm phòng tử thủ, bảo đảm mười ngày sau Đặng tướng quân quá cảnh vạn vô nhất thất.

Chúng cẩm y vệ sĩ nhất tề ôm quyền, dạ ran một tiếng.

Trước cửa nha môn Kỳ Châu, một nhà ba miệng Liễu Hoa dìu đỡ lẫn nhau khóc ròng, Thôi Bộ Đầu ở bên cạnh khuyên nhủ không ngừng, tiết trời nóng bức, trên đầu y toát mồ hôi.

Nhìn vẻ mặt mẫu thân đau đớn và lão phụ khóc không ra nước mắt, quả đấm Liễu Hoa siết chặt sắp sửa ra nước, thanh âm bởi vì đau buồn và phẫn hận mà trở nên khàn khàn trầm thấp:

– Thôi Bộ Đầu, chẳng lẽ muội muội ta phải chết không minh bạch như vậy? Thiên hạ triều Đại Minh còn có vương pháp hay không?

Thôi Bộ Đầu vẻ mặt như đưa đám, kêu khổ luôn miệng:

– Trương Đại lão gia cùng Vương Chỉ Huy Sứ Kỳ Châu Vệ chúng ta bởi vì văn võ không phụ thuộc lẫn nhau, địa phương không quản được vệ sở, huống chi muội muội ngươi ngay cả thi thể cũng không có, cho dù là muốn tố cáo cũng không có cách nào. Hiện nay Trương Đại lão gia thương xót dân chúng, bằng lòng tự móc tiền túi bù cho các ngươi ba mươi thỏi bạc tiền chôn cất, ta thấy cũng đã đủ thành ý…
– Nói một câu không phải, cho dù là thật sự điều tra ra muội muội ngươi bị đánh chết, án tôn trưởng ngộ sát nô tỳ cũng chỉ là phạt một trăm trượng, đày ba năm. Huống chi chỗ dựa ngươi bao lớn, dám cáo giác chính tam phẩm Chỉ Huy Sứ Đại nhân?

Trong lồng ngực Liễu Hoa có như liệt hỏa đốt cháy, tả lực lượng xung hữu đột lại không nơi phát tiết, đôi mắt căng phồng đỏ bừng. Phụ thân hắn Liễu Mộc Tượng cùng mẫu thân Liễu Phùng thị đều là người thật thà nhút nhát, giờ phút này bàng hoàng vô kế, chẳng qua là không ngừng dùng tay lau nước mắt, khóc nức nở không dứt.

Mặc dù mấy tên bộ khoái trước cửa nha môn cũng là hạng người cứng rắn tàn nhẫn, nhưng thấy tình cảnh bi thảm của gia đình này cũng không khỏi nảy sinh vài phần thương hại, ở bên cạnh xì xào bàn tán:

– Khuê nữ như nụ hoa vào Vương gia làm hầu gái, đến sau chợt thấy mang ra một cỗ quan tài, nắp đóng đinh sắt không cho thấy thi thể, còn lệnh cho thân binh áp giải lập tức nhập thổ an táng, quả thật cũng là ngang ngược bá đạo.
– Còn không phải là con trai bảo bối của y tạo nghiệt? Chẳng qua là không nghĩ tới lần này gây ra án mạng…
– Người Liễu gia cũng rất cứng rắn, quản sự Vương gia nói bằng lòng ra một trăm lượng tiền mai táng, hai vị lão nhân gia này kiên quyết từ chối, muốn đi cáo quan.

Thương hại thì thương hại, Thôi Bộ Đầu cùng các bộ khoái huynh đệ thương mà không giúp được gì. Đừng nói chỉ là bộ khoái, Trương Công Ngư núp ở nội đường cũng muốn làm thanh thiên Đại lão gia vì dân làm chủ. Nhưng vì một người hầu gái mà trở mặt cùng chính tam phẩm Chỉ Huy Sứ, loại châu quan này cho dù trên đời này có một hai người, cũng tuyệt đối không có ở Kỳ Châu.

Trương Công Ngư thiên lương chưa dứt, ở hậu đường nghe một hồi sinh lòng bất nhẫn, cuối cùng tự mình đi ra nói với ba người Liễu gia:

– Người chết không thể nào sống lại được, nếu ván đã đóng thuyền, rốt cuộc vẫn phải chiếu cố người sống. Theo bản quan thấy, bắt nhà y bồi thường tiền mai táng, bản quan sẽ giúp thêm một khoản, kết một hôn sự tốt cho con trai ngươi, chẳng phải là tốt hơn so với kiện tụng dây dưa sao?
– Thanh thiên Đại lão gia!

Liễu Hoa quỳ dập đầu, trong đôi mắt toát ra lửa nóng hừng hực:

– Theo như ngài nói, dân chúng nhỏ nhoi chúng ta không có địa phương nào nói lý hay sao? Trên công đường của ngài treo bốn chữ “Gương sáng treo cao” rất rõ ràng kia mà?

Da mặt Trương Công Ngư nóng lên, từ nhỏ đọc sách thánh hiền chú trọng trung hiếu nhân nghĩa, chuyện tới trước mắt rồi lại sợ sệt co vòi không dám tiến lên, lần này quả thật là vô cùng xấu hổ.

Liễu Hoa thấy biểu lộ của Trương Đại lão gia biết không thể trông cậy gì được nữa, nhất thời tâm như tro tàn: Thanh thiên Đại lão gia cũng không có cách nào minh oan thay muội muội, dân chúng thấp cổ bé họng như mình còn có thể tìm ai đây?

Chợt sau lưng có người lên tiếng nói:

– Vãn sinh ra mắt Trương phụ mẫu, ủa, nơi này đã xảy ra chuyện gì?

Liễu Hoa quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hai tên Cẩm Y Vệ đang thi lễ với Trương Công Ngư.

Người tới chính là Tần Lâm cùng Hàn Phi Liêm, bọn họ từ Bá Hộ Sở đi ra qua cửa châu nha, thấy tình hình như vậy Tần Lâm không nhịn được tới hỏi.

Khác với thái độ thông thường, Trương Công Ngư không đàm luận với Tần Lâm, mà là hơi vội vàng nói:

– Tần tiểu hữu, chuyện này xảy ra ở trong phủ Chỉ Huy Sứ, không thuộc châu nha ta quản.

Tần Lâm từng đáp ứng châu nha có án kiện nghi nan hắn sẽ tới hiệp trợ phá án, ý Trương Công Ngư nói là chuyện này châu nha chúng ta không quản được, ngươi cũng đừng mua chuyện vào người, tránh cho gây họa.

Hàn Phi Liêm vội vàng muốn kéo Tần Lâm đi, muốn giỡn sao, Bá Hộ Cẩm Y Vệ Thạch Vi mới là chính lục phẩm, Tri Châu Trương Công Ngư là tòng ngũ phẩm, nhưng Kỳ Châu Vệ Chỉ Huy Sứ là chính tam phẩm! Tuy nói quan võ vệ sở không đáng bao nhiêu, nhưng đại quan tam phẩm cũng không phải Hiệu Úy nho nhỏ có thể tùy tiện trêu chọc.

Liễu Hoa cũng không biết Tần Lâm là một Tổng Kỳ hay là Tiểu Kỳ, dù sao thấy hắn mặc Phi Ngư phục lại tới hỏi chuyện này, lập tức coi hắn là cọng rơm cứu mạng.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240