Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 32
Phần 32: Hoàng Liên Tổ

Lý Kiến Phương cúi đầu thật thấp, lúc này đã dần dần cảm thấy sợ hãi. Lần đầu dùng lầm Hương Hao, lần thứ hai oan uổng Tần Lâm, hai lần đều có liên quan tới y, hiện tại thấy phụ thân đã vô cùng bất mãn.

Người ngoài lại không thấy được gì, giữa phụ tử dù trách mắng thế nào cũng không mất mặt. Cho dù là bọn học sinh nhìn thấy cũng chỉ có thể nói Lý Kiến Phương hiếu kính phụ thân, Lý Thời Trân ân cần dạy bảo, phụ từ tử hiếu mà thôi.

Nhưng ý tứ trong lời nói Lý Thời Trân hẳn là không muốn đứa con trai này đi Thái Y viện nhận chức, Lý Kiến Phương hiểu điểm này liền toát ra mồ hôi lạnh cuồn cuộn tuôn xuống, làm ướt sau lưng áo… Hết thảy cố gắng của y trong những năm qua đều là vì tiến vào Thái Y viện, nếu phụ thân thật sự thay đổi chủ ý, như vậy cái gì cũng xong đời.

Cũng may Lý Thời Trân biết thật ra y thuật đứa con trai này cực cao, chỉ là tâm tính tu vi còn kém một chút, thấy y xấu hổ không nói cũng không trách phạt nữa, hừ lạnh một tiếng:

– Hãy tự suy nghĩ thật kỹ, thầy thuốc chúng ta phải có tâm cảnh thế nào.

Dứt lời lại đổi giọng ôn hòa nói với Tần Lâm:

– Lão phu thấy con cầm bút khác với mọi người, hẳn là thạch bút này phải dùng như vậy mới đúng, con học được cách làm vật này từ đâu?
– Là đệ tử thấy một tên hồng mao quỷ (cách gọi khinh miệt người phương Tây) dùng ở Vũ Xương, tính toán đạo lý bắt chước chế ra, cũng gần giống.

Lý Thời Trân gật đầu một cái, ven biển phía Nam có không ít người phương Tây, những năm gần đây dọc theo Trường Giang đi vào đất liền cũng có một số, mang theo rất nhiều thứ ly kỳ cổ quái, nào là đồng hồ báo thức, hồng di đại pháo… thạch bút nho nhỏ này quả thật không đáng kể gì, bèn nói:

– Con mau mau dạy Thanh Đại cách sử dụng, con dạy nàng họa đồ, nàng dạy con y học căn bản, hai người các con phải dạy lẫn nhau.

Tần Lâm mừng rỡ trong lòng: Lão tiên sinh thật là đáng yêu…

– Cách cầm thạch bút này khác với bút lông, phần trước cầm ở giữa ngón trỏ và ngón giữa, phần sau tựa vào hổ khẩu… Không đúng, không đúng, bút lông dùng sức cổ tay, thạch bút phải dùng sức ngón tay nhiều hơn…

Tần Lâm nghiêm trang dạy Thanh Đại sử dụng bút chì như thế nào, ruột bút này thật ra không có chì, là dùng Hắc Thạch Chi thêm đất sét, lưu huỳnh trộn vào mà thành, vì vậy đặt tên là thạch bút.

Gương mặt mịn màng của Thanh Đại thoáng ửng hồng, tim nàng nhảy loạn thình thịch giống như con thỏ nhỏ, khẽ cắn răng, đôi mày thanh tú cau lại… Tần Lâm cầm lấy bàn tay mềm mại trắng nõn của nàng, đang tay trong tay dạy nàng cách viết. Chỉ bất quá người này có dụng ý khác hay không, vậy thì chỉ có trời mới biết.

Lần trước tham khảo mạch tượng, hai người vẫn là đối mặt mà ngồi, mấy đầu ngón tay nhẹ nhàng gác lên cổ tay, Thanh Đại đã cảm thấy có chút kỳ lạ. Lần này bị Tần Lâm áp sát người, đưa ra bàn tay sói của hắn cầm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, nàng chỉ cảm thấy nhiệt lượng từ trong lòng bàn tay Tần Lâm truyền tới, nhất thời bên tai nóng rần lên, trong lòng phát hoảng, không biết làm thế nào cho phải.

Thế nhưng kẻ đầu sỏ gây họa là Tần Lâm dường như hoàn toàn không có cảm giác giống như nàng, vẻ mặt như không có chuyện gì xảy ra, còn tỏ vẻ ngạc nhiên nói:

– Lạ thật, vốn là mới vừa rồi đã gần như nắm được phương pháp vận dụng, vì sao lúc này lại kém hơn trước? Thanh Đại sư tỷ, tỷ phải chăm chỉ, không nên suy nghĩ bậy bạ.
– Ngươi mới suy nghĩ bậy bạ!

Thanh Đại sắc mặt ửng đỏ, liếc Tần Lâm một cái, thấy người này thần sắc trang nghiêm, trên mặt tựa hồ viết bốn chữ to “Đạo mạo trang nghiêm”, lại tỏ vẻ hoài nghi: Chẳng lẽ là ta suy nghĩ quá nhiều? Bất quá, tay của Tần sư đệ nóng quá… Ôi chao, vì sao mình lại nghĩ vẩn vơ như vậy…

Trong lòng Tần Lâm vui như mở hội, trêu chọc Thanh Đại không rành thế sự một chút, cuộc sống thật là tràn đầy niềm vui thú…

Lại qua một khắc đồng hồ, Thái Dương Thanh Đại đã có rất nhiều mồ hôi rịn ra, khí trời vốn là nóng, dường như Tần Lâm lại ngồi quá gần, tim Thanh Đại cũng như đập nhanh hơn một chút.

Rốt cục nàng không nhịn được, tay nhỏ bé thoát ra khỏi ma trảo Tần Lâm, trong lòng thấp thỏm nói:

– Tần sư đệ, nãy giờ chúng ta cũng không học được gì cả, đệ học tập trước đi, để cho Thanh Đại tự tính toán một lúc.

Trên gương mặt xinh đẹp của nàng, rèm mi hạ thấp che khuất gần nửa đôi mắt to xinh đẹp, lông mi thật dài thỉnh thoảng chớp chớp, khiến cho Tần Lâm nghe như dậy sóng trong lòng.

Hắn nở một nụ cười xấu xa, tạm thời bỏ qua cho tiểu Thanh Đại, thầm nhủ trong lòng: Nha đầu này da mặt mỏng, nếu như ép quá ngược lại không tốt.

Thanh Đại cúi thấp đầu viết viết vẽ vẽ lung tung, không dám nhìn Tần Lâm bên cạnh, thỉnh thoảng nàng đưa đuôi bút vào trong miệng khẽ cắn, thật lâu sau trái tim nhảy loạn thình thịch mới khôi phục lại bình tĩnh.

Nhắc tới cũng kỳ quái, Tần Lâm thích nhất dùng lời trêu chọc nàng, nhưng lúc này rất lâu cũng không nói nửa lời, xung quanh chỉ có tiếng bút vẽ trên giấy nghe sột soạt. Thanh Đại hơi cảm thấy kỳ lạ bèn dùng dư quang khóe mắt nhìn lại, chỉ thấy Tần Lâm thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn nàng, thỉnh thoảng ngưng thần suy tư, thỉnh thoảng vẽ trên giấy vài nét.

“Hắn đang làm gì vậy, chẳng lẽ là đang vẽ mình sao?”

Thanh Đại càng cắn bút mạnh hơn trước, muốn nhìn lại xấu hổ ngượng ngùng, không nhìn lại sợ Tần Lâm vẽ nàng thành xấu xí.

Chợt Tần Lâm vươn người, miệng lẩm bẩm:

– Chậc chậc, vẽ xong rồi, đáng tiếc vẽ không được khá, vẽ Thanh Đại sư tỷ xấu…

Thanh Đại nghe đến đó làm sao có thể nhịn được nữa, vội vàng cướp bức vẽ của Tần Lâm vào tay quan sát. Chỉ thấy trên đó vẽ một mỹ nhân tóc đen như mây, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, đầu mày cuối mắt linh động rực rỡ, khóe miệng hơi nhếch lên lộ ra nụ cười mỉm, giống dung mạo Thanh Đại như đúc.

– Vẽ thật đẹp…

Thanh Đại khen nức nở:

– Như vậy còn không được đẹp sao? Ta đã coi qua tranh Đường Bá Hổ, danh tiếng tuy lớn, nhưng dường như còn không vẽ đẹp bằng ngươi…

Phác thảo chú trọng tính chân thật, chú trọng vào kỹ thuật sáng tối và cảm giác không gian, nói cách khác theo đuổi hiệu quả giống y như thật. Vẽ màu lại chú trọng vào thần vận, hai thứ này là nghệ thuật khác nhau không có cách nào so sánh. Chỉ bất quá Thanh Đại chưa từng thấy qua bức vẽ có thể vẽ lại chân dung người trông sống động như thật như vậy bao giờ, cho nên kinh ngạc tán thưởng.

Tần Lâm lắc đầu một cái, quan sát Thanh Đại một lúc lâu, cho đến khi tiểu nha đầu bởi vì ngượng ngùng quay đầu đi, mới tiếc nuối nói:

– Nếu so với bản thân sư tỷ, bức họa này còn kém xa.

Thanh Đại càng cảm thấy xấu hổ hơn nữa, tay nàng cũng gấp ngay ngắn bức vẽ này thật nhanh, sau đó trân trọng bỏ vào túi thơm đeo bên mình.

Tần Lâm cố ý ngạc nhiên nói:

– Ủa, sư đệ vẽ bức chân dung này, sư tỷ cầm đi như vậy hay sao, đây chính là tranh mà đệ chuẩn bị bán giá cao…

Thanh Đại cắn cắn đôi môi, không vui hỏi:

– Bán bao nhiêu?
– Để đệ tính thử xem, vật hiếm có như vậy thế nào cũng phải đổi được bốn món bảo vật…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240