Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 110
Phần 110: Phương hướng phá án (Hạ)

Không nghĩ tới Tần Lâm, Thanh Đại lại rồng đến nhà tôm, tới Hồng gia trang, phu thê Triệu Hỷ Tài vui mừng khôn xiết.

Gương mặt đầy nếp nhăn của Hồ thị cười càng thêm nhăn nhúm, phấn rơi xuống lả tả:

– Sáng nay chim thước kêu liên tục trên ngọn cây, ta nói có khách quý đến, quả nhiên Tần trưởng quan cùng Thanh Đại điệt nữ đã tới rồi!
– Lão bà tử chỉ giỏi nhiều chuyện!

Triệu Hỷ Tài trừng mắt với Hồ thị:

– Còn không mau đi pha trà? Thật là lão bà tử quê mùa, không hiểu một chút lễ phép nào cả.

Tuy rằng Hồ thị bị mắng nhưng vẫn cười híp mắt đi pha trà, Triệu Hỷ Tài lại gọi con trai, con dâu mình ra, giống như theo hầu quyền quý mời Thanh Đại, Tần Lâm vào đường phòng.

Hàn huyên mấy câu, chờ Hồ thị bưng trà đi vào, Tần Lâm chỉ hơi trầm ngâm, Triệu Hỷ Tài giỏi quan sát sắc mặt đoán ý, lập tức cho con mình lui hết ra ngoài.

Tần Lâm bèn nói cho y biết lần này là tới điều tra án, Quách Mi Mi tử vong bởi vì quan hệ trọng đại, xin y ngàn vạn lần chớ tiết lộ tin tức.

Phu thê Triệu Hỷ Tài vội vàng đáp ứng luôn miệng:

– Đánh chết chúng ta cũng không dám nói lung tung, chuyện của Kinh Vương phủ, lúc trước đã có người Tông Nhân phủ tới đây, bây giờ lại là trưởng quan Cẩm Y Vệ tới điều tra, đương nhiên bọn ta hiểu.

Tần Lâm gật đầu một cái, Triệu Hỷ Tài có thể làm được thủ lĩnh điền trang, được Vương Chỉ Huy Sứ tín nhiệm, dĩ nhiên là người biết chuyện.

– Chuyện của Quách gia, Đại lão gia ta đây còn không biết được nhiều bằng lão bà tử, các nàng là một đám nữ tử hay chơi với nhau, nhà nào có chuyện gì không hề bỏ sót.

Triệu Hỷ Tài ra hiệu cho lão bà mình nói.

Hồ thị có vẻ như muốn lập công, biểu hiện hăng hái:

– Trong mắt phu thê Quách gia kia không có gì ngoài tiền, nuôi được một nữ tử dung mạo cũng rất khá, có đôi mắt đào hoa hút hồn người. Năm trước Mã đại hộ Đông thôn tới cầu hôn cho con trai, Xuân năm ngoái Trương viên ngoại muốn kết hôn điền phòng, Quách gia cũng không đáp ứng. Rốt cục mùa hè năm ngoái đưa đến Kinh Vương phủ làm nha hoàn, nói đạo sĩ Huyền Diệu quán coi số mạng cho nàng, tương lai là phải làm Vương phi… Tần trưởng quan, ngươi nói buồn cười hay không chứ?

Trước hết Tần Lâm nghe đến mắt hoa đào, bèn nhớ lại lần đầu tiên đi gặp Chu Do Phiền, bên cạnh y đúng là có một thị nữ mắt hoa đào, tuy không thiên tư quốc sắc ngược lại dáng dấp cũng có mấy phần quyến rũ, cũng không chênh lệch mấy cùng Hồ thị đánh giá tướng mạo rất khá. Nữ nhi dung mạo xinh đẹp, cũng khó trách phu thê Quách gia dã tâm bành trướng, coi thường Mã đại hộ, Trương viên ngoại kia.

Sau đó hắn nghe thấy ba chữ Huyền Diệu quán, đột nhiên nghe lòng trầm xuống, Uy Linh Tiên phát tích bắt đầu từ Tuyền Cơ đạo trưởng Huyền Diệu quán dẫn kiến Kinh Vương, mà Uy Linh Tiên tựa hồ lại trợ giúp cho hành động của Kinh Vương phế trưởng lập ấu.

Lần trước Hà Nhị Lang mượn thi lừa gạt y quán cũng từng nói đã đi mời đạo sĩ Huyền Diệu quán tới cầu phúc cho phụ thân, kết quả lại là Kim Mao Thất dẫn người tới trước xúi giục… Sau lưng một loạt những vụ án này dường như có một bàn tay vô hình thúc đẩy.

Hơn nữa Kim Mao Thất cùng Ngụy trưởng lão đồng thời xuất hiện ở tiệc rượu tẩy trần của Đặng Tử Long, mặc dù Kim Mao Thất đã bị giết, phải chăng là đã bị diệt khẩu?

Ánh mắt của Tần Lâm híp lại, những vụ án, những đầu mối dây dưa rối rắm không ít, nhưng hắn tin tưởng chỉ cần tìm được manh mối, có thể nhẹ nhàng gỡ ra dần dần, giải khai tất cả nghi hoặc.

Chuyện sau khi Quách Mi Mi tới Kinh Vương phủ thế nào, đương nhiên Hồ thị không biết được. Chỉ biết là hai tháng trước Quách Mi Mi từng về thăm nhà ngắn ngủi, sau đó phu thê Quách gia lại càng dương dương đắc ý, gặp ai cũng nói con mình được sủng ái thế nào ở Kinh Vương phủ.

Lục Viễn Chí đã biết vụ án từ miệng Tần Lâm từ trước, nghe đến đó ánh mắt sáng lên:

– Như vậy không rõ ràng sao? Quách gia trước tiên là nói nữ nhi sẽ làm Vương phi, sau đó còn nói hết sức được sủng ái cưng chiều. Trong Kinh Vương phủ kẻ có cơ hội đến gần nàng chỉ có thế tử cùng Vương gia, nếu như không phải là thế tử chính là bản thân Vương gia làm…

Nói tới đây tên mập thình lình vỗ đùi, như bừng tỉnh ngộ nói:

– Đúng rồi, Quách Mi Mi hoài thai chính là hài tử của Kinh Vương, cho nên nhà nàng mới nói nàng sẽ được làm Vương phi. Nếu như nàng có thai với thiên tuế gia, hắc hắc, không phải là được sủng ái sao? Chuyện sau đó nhất định là Kinh Vương vì phế trưởng lập ấu, cố ý gài chuyện này cho Chu Do Phiền. Quách Mi Mi vừa tức vừa hận, cộng thêm bụng không giấu được, cũng chỉ có thể nhảy xuống hồ tự vận.

Tần Lâm cười ha hả hai tiếng, nhìn mập mạp giơ ngón tay cái lên:

– Giỏi cho Kinh Vương vì phế trưởng lập ấu, trước hại chết hài tử trong bụng Quách Mi Mi còn chưa ra đời, sau lại gài tang vật cho con trưởng Chu Do Phiền, thật là sát phạt quả quyết!

Tất cả các nàng Thanh Đại, Giáp Ất Bính Đinh đều mím môi cười, Kinh Vương vì để cho tiểu nhi tử Chu Do Tra thừa kế vương vị, có thể trước hại chết một đứa con còn chưa ra đời, sau lại gài tang vật giá họa hãm hại con lớn nhất Chu Do Phiền nuôi hơn mười năm, trên đời này có kẻ tuyệt tình táng tận thiên lương như vậy sao?

Lục Viễn Chí cũng cảm thấy nói không thông, vuốt mặt mập suy nghĩ một trận, lại vui vẻ nói:

– Hoàng phi, tuyệt đối là Hoàng phi làm! Quách Mi Mi có hài tử với Kinh Vương, nàng lo lắng tương lai hài tử ra đời sẽ tranh đoạt vương vị cùng Chu Do Tra do nàng sinh ra, cho nên hạ thủ hại chết Quách Mi Mi, sau đó giá họa cho Chu Do Phiền, Vừa thay con trai ruột trừ đi một đối thủ cạnh tranh tiềm tàng, lại tước đoạt ngôi vị thế tử của Chu Do Phiền… Chậc chậc, giỏi cho kế một đá hạ hai chim! Nọc độc thanh trúc xà, kim châm đuôi ong vàng, hai thứ đều kém cỏi, tối độc phụ nhân tâm!

Lần này Thanh Đại cùng Giáp Ất Bính Đinh không phát biểu ý kiến, cảm thấy Lục Viễn Chí phân tích có mấy phần đạo lý, nhưng tựa hồ cũng không có đầy đủ chứng cứ ủng hộ kết luận này.

Nhưng câu cuối cùng của tên mập đã chọc giận đám nương tử quân, Giáp Ất Bính Đinh chống nạnh trừng mắt nhìn y, nói một hơi:

– Cái gì tối độc phụ nhân tâm, ngươi nói ai vậy? Thật là quá đáng! Chúng ta cho là tên mập ngươi mới là lòng dạ độc ác, trong nhà giết heo tạo nghiệp, tương lai sẽ Diêm Vương bắt thân thịt béo ngươi trả nghiệp báo!

Tên mập co đầu rụt cổ, không thấy cổ đâu:

– Được rồi, ta rút lại câu cuối cùng là được chứ gì. Nhưng ta phân tích không sai chứ, Tần ca huynh thấy thế nào.

Tần Lâm vỗ vỗ vai của tên mập:

– Giả thiết lớn mật, nếu chứng thực cẩn thận, giả thiết của ngươi cũng coi như là một phương hướng để phá án. Chúng ta có thể bám theo suy đoán này mà tìm kiếm chứng cứ, bất kể là chứng thực hay phủ định, đều có ích cho phá án.

Lục Viễn Chí cười tít mắt, thịt béo toàn thân run run, lòng nói đã nhiều lần phân tích vụ án, cho dù là ngu dốt cũng phải đúng được một lần. Thấy chưa, Tần Đại ca cũng nói đây là phương hướng để phá án còn gì…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240