Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 145
Phần 145: Tiền Duyên Sớm Định

Các Hiệu Úy của Bá Hộ Sở Kỳ Châu hâm mộ đến nỗi nước miếng cũng chảy xuống ròng ròng. Nam Kinh vô cùng béo bở, cơ hội thăng quan so với Kỳ Châu không chỉ gấp mười lần. Cứ lấy Thạch Vi điều đi mà nói, nếu bảo y đi Nam Kinh làm Thí Bá Hộ, bảo đảm sẽ bỏ mặc chức Phó Thiên Hộ không cần, vội vàng chạy tới nhậm chức.

Không ngờ từ tiểu thành Kỳ Châu xa xôi, Tần Lâm lập tức được điều đến Nam Kinh thủ đô thứ hai của Đại Minh triều, còn đặc chỉ thưởng cho tòng ngũ phẩm Phi Kỵ Úy, đây là kỳ ngộ đặc biệt vinh dự dường nào.

Chỉ có bản thân Tần Lâm cũng không vui vẻ lắm: Nam Kinh ư? Nói như vậy…

Thánh chỉ vừa hạ, mệnh lệnh của Kinh Lịch Ty Cẩm Y Vệ cũng theo đó mà tới, các quan giáo của Kỳ Châu Bá Hộ Sở đều có thăng thưởng: Tổng Kỳ Trần Tứ Hải thăng lên làm Bá Hộ sở tại, Tiểu Kỳ Hàn Phi Liêm gia hàm Tổng Kỳ. Các quan giáo có công còn lại đều được ghi nhớ một lần công lao bình thường, tiền thưởng năm lượng bạc, người thương vong đều có tiền tử tuất không ít, cũng cho hậu nhân của người đó được tập ấm Cẩm Y Hiệu Úy.

Toàn bộ Bá Hộ Sở tỏ ravui mừng một mảnh, Trần Tứ Hải vốn cho rằng Tần Lâm lên làm Bá Hộ, y không thể làm gì khác hơn là tiếp tục làm Tổng Kỳ, nhiều nhất lại thêm hàm Thí Bá Hộ. Không nghĩ đến Tần Lâm được điều tới đảm nhiệm Nam Kinh, y lại một bước lên trời làm đến Bá Hộ, đây chính là chủ quan của bản địa rồi, thật có thể nói là sống lâu lên lão làng, vừa vui mừng vô tận lại cảm kích Tần Lâm.

Đám quan giáo Hàn Phi Liêm cũng vô cùng vui mừng, vừa được thưởng tiền, lại được ghi nhận công lao, danh vọng và lợi ích thiết thực đều có, tương lai thăng quan cũng nhanh hơn so với người khác.

Những thân tín của Loan Tuấn Kiệt cũng không có được gì cả, không thể làm gì khác hơn là nép sang bên cạnh nhìn mà thèm, đồng thời âm thầm kêu xui xẻo: Sau khi Trần Tứ Hải tiếp nhận chức Bá Hộ hiển nhiên bọn họ sẽ không có gì ngon mà bỏ túi.

Chừng hai mươi Hiệu Úy trước kia ở Kỳ Châu Bá Hộ Sở, sau đầu dựa vào Loan Tuấn Kiệt càng thêm xấu hổ và hối hận. Nếu không phải nghe theo tên họ Loan châm ngòi thổi lửa, hiện tại chẳng phải là lập công được thưởng giống như các huynh đệ sao? Vừa thêm hối hận ban đầu không chịu đi theo Tần Lâm, vừa mắng Loan Tuấn Kiệt không ra gì.

Bên này lập công được thưởng, bên kia khai đao vấn trảm, chuyện liên quan Vương phủ và Bạch Liên Giáo mưu phản chính là khâm án, Bắc Trấn Phủ Ti do phi kỵ năm trăm dặm khẩn cấp xuống truyền văn thư chiếu ngục (chiếu Hoàng đế giáng tội):

Ngụy Thiên Nhai tội ác cực lớn, dù chết cũng không thể chuộc tội, giết rồi phanh thây bêu đầu thị chúng.

Hoàng Phi lòng dạ độc ác, vốn nên xử tử, niệm tình sinh dưỡng vương tử Chu Do Tra, đặc pháp thi ân, vĩnh viễn cấm bế lãnh cung, vĩnh viễn không được gặp mặt Kinh Vương Chu Do Tra.

Hoàng Liên Tổ cùng Bạch Liên Giáo cấu kết mưu nghịch, sát hại nhân mạng, mưu giết cha, hãm hại con của Kinh Vương, tội ác không thể tha, lệnh cho lăng trì xử tử.

Kỳ Huyền (Tuyền Cơ đạo trưởng), Trương Kiến Lan, Bạch Liễm và đám giáo đồ Bạch Liên giáo bị bắt, tất cả bè đảng phản nghịch cũng bị chém ngay tức khắc.

Nguyên Bá Hộ Kỳ Châu Loan Tuấn Kiệt lơ là trách nhiệm dung túng yêu phỉ Bạch Liên Giáo, cách chức, phạt trăm trượng, đày ra ngoài ba ngàn dặm, vĩnh viễn không dùng.

Phó Thiên Hộ Vu Hán Ung chịu ân nước mà u mê hồ đồ, tiến cửa sai người, vốn nên cách chức điều tra, nhưng niệm tình công lao của cha ông, lệnh cách chức lưu nhiệm (miễn đi chức quan nhưng vẫn giữ lại làm việc), lập công chuộc tội.

Tần Lâm nhìn thấy kết quả xử trí này cũng không khỏi hơi thở dài: Loan Tuấn Kiệt, Vu Thiên Hộ là hắn nghĩ biện pháp sửa trị, cũng không nói, đáng thương hai kẻ xu viêm phụ thế Trương Kiến Lan, Bạch Liễm cho là nịnh nọt Hoàng Liên Tổ có thể có ích lợi gì đó, rốt cục quay đầu lại cuốn vào khâm án, ngay cả mạng cũng mất, chỉ sợ đến chết cũng vẫn còn trong mơ hồ.

Chẳng qua triều đình vốn xử trí cực nặng đối với án kiện mưu nghịch mưu phản, dính vào coi như xui xẻo, hai người bọn họ tự làm tự chịu oán trách được ai?

Đến khi khai đao vấn trảm, Lục Viễn Chí tâm địa đôn hậu, niệm tình hai người Trương Kiến Lan, Bạch Liễm dù sao cũng cùng học mấy năm, còn cố ý mua nhang đèn đi tiễn bọn họ lên đường.

Tần Lâm rất thích tên mập ở điểm này, tính tình thành khẩn chân thực, khi ngươi đắc ý y sẽ không cố ý xu viêm phụ thế, ngươi xui xẻo y cũng sẽ không bỏ đá xuống giếng.

Hoàng Liên Tổ gieo họa cho dân chúng Kỳ Châu thật thảm, nghe nói y bị phán lăng trì, ngày hành hình hàng ngàn hàng vạn người khắp nơi đến xem.

Hoàng Đại nhân ngày xưa diễu võ dương oai, giờ phút này đầu tóc rối bời mặt mũi dơ bẩn bị trói trên xe tù. Tứ chi bị cột chặt, ngực để trần còn bị đao phủ thủ không ngừng cầm roi đánh. Dân chúng ngày xưa từng bị y gieo họa không ngừng ném rau cải thối, trứng thối vào người y. Khiến cho toàn thân y giống như vừa từ đống rác chui ra, vô cùng dơ bẩn.

Xuất sắc là đậu hủ Tây Thi, lão bà bà bưng cả một vò đậu hủ thối ném tới. Đậu hủ thối kia không biết cất được mấy năm, tràn đầy mốc xanh, thối không thể ngửi khiến cho Hoàng Liên Tổ bẩn thỉu hơn cả từ hố xí bò lên.

Dân chúng thấy vậy hết sức hả giận, tất cả đều vỗ tay cười vui.

Giải đến hình trường, Hoàng Liên Tổ bị trói không thể động đậy, sắc mặt xám nhợt như đất.

Đao phủ thủ là lão thủ Vũ Xương phái tới, đao đầu tiên cắt xuống da hai bên mí mắt Hoàng Liên Tổ, che kín ánh mắt y. Sau đó bắt đầu cắt xẻo từng đao một, tiếng kêu thảm thiết của y đầu tiên to như chọc tiết, tiếp theo càng ngày càng khàn khàn, dần dần nhỏ đến mức không còn nghe thấy…

Dân chúng ùa lên rất đông, chỉ Hoàng Liên Tổ nửa chết nửa sống vừa khóc vừa mắng:

– Ngươi cưỡng chiếm cửa hàng ta, đả thương phụ thân ta, tố cáo lên tỉnh lên phủ cũng không làm gì được ngươi. Ta cho rằng trời cao không có mắt, không ngờ rằng lưới trời lồng lộng tuy thưa mà khó lọt, quả nhiên ác hữu ác báo!
– Ngươi bức tử khuê nữ ta, hồn nó bất diệt, tới trước mặt Diêm Vương dâng cáo trạng, ngươi chờ xuống mười tám tầng địa ngục đi!
– Họ Hoàng kia, ngươi xâm chiếm ruộng đất nhà ta, làm cha ta tức chết, hôm nay ngươi còn có thể làm ác được sao?

Đao phủ thủ cứ cắt xẻo lăng trì như vậy ước chừng hai canh giờ, cuối cùng mới đâm một đao vào tim Hoàng Liên Tổ kết liễu tính mạng y. Dân chúng nhất tề vỗ tay khoái chí, có người có thân nhân bị tên ác bá này hại chết, tới lượm thịt vụn cắt ra, chạy tới nghĩa địa cúng tế vong linh thân nhân.

Đây mới gọi là lòng người quá sướng!

Vị thương nhân bị Hoàng Liên Tổ chận cửa ép hôn, làm hại nữ nhi treo cổ tự vận, sau khi khóc rống một phen vung cánh tay mà hô:

– Các vị hương lân, nhờ có Tần Lâm Tần Đại nhân hôm nay chúng ta mới có thể báo thù tuyết hận, thù đã báo xong, ân há có thể không báo?

Mọi người cùng kêu lên khen phải.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240