Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 138
Phần 138: Xong Xuôi Mọi Chuyện

Lục Viễn Chí sờ sờ cằm đầy thịt béo, cười nói:

– Không phải nói hai người này nội ứng ngoại hợp sao, lúc Bạch Liên giáo phá vòng vây hai người bọn họ không có lao ra, đệ còn tưởng rằng bọn họ bị giết mất. Chờ đến khi họ Ngụy cứu đám khốn kia chạy đi, đệ bèn vào trong quán tìm bọn họ, lòng nói dầu gì cũng là giết giặc đền nợ nước, mong cho toàn thây chớ bị lửa thiêu. Kết quả Tần Đại ca cũng thấy rồi, hai người bọn họ một đứng ở phía dưới hương án, một chui vào bên trong lư hương, không bị thương sợi lông cọng tóc nào.

Tần Lâm cười to, hai tên đồ đệ của Uy Linh Tiên hay bị sư phụ chê là ngu ngốc, thật ra bản lĩnh chạy trốn của bọn họ rất khá.

Không Thanh Tử, Vân Hoa Tử cũng cười theo một hồi, không biết hai người bọn họ cười chuyện gì.

Kinh Vương Chu Thường Quán đã tới, Uy Linh Tiên tay áo phất phơ đi trước nhất, cầm trong tay phất trần sắc mặt nghiêm nghị, miệng không ngừng nói:

– Bạch Liên Ma giáo dám giả trang đạo sĩ, chiếm đạo quán ta, cho là môn hạ Tam Thanh ta không có người sao? Lần này bần đạo ra tay, thi triển đại pháp lực hàng ma phục yêu, nhất định phải nhất cử quét sạch bọn tà ma ngoại đạo các ngươi…

Hai tên Không Thanh Tử, Vân Hoa Tử mới vừa rồi còn được Lục Viễn Chí dạy dỗ một phen, tư thế đã rất tốt. Nhưng vào lúc này từ xa nhìn thấy sư phụ lại quên hết mọi chuyện, vứt thái đao, cây gài cửa xuống đất, chạy tới níu tay sư phụ òa khóc lớn lên:

– Sư phụ, đồ nhi suýt chút nữa mất mạng, vì sao người không đến cứu đồ nhi?
– Sư phụ, đồ nhi rất nhớ người…

Uy Linh Tiên đang khoác lác tới lúc cao hứng, nước bọt văng tung tóe, hù dọa cho tất cả mọi người từ Kinh Vương trở xuống phải giật mình sửng sốt. Lão không đề phòng hai tên đồ đệ bất ngờ chạy tới phá vào thời khắc mấu chốt, không biết nói cái gì cho phải, ngây người ra chốc lát, sau đó đá một cước vào mông Không Thanh Tử:

– Đồ không ra gì, vì sao không bắt được Tuyền Cơ yêu đạo? Ôi, bần đạo tính sai rồi, hai tên đồ đệ pháp lực thấp kém này vẫn thiếu một chút hỏa hầu, sau này không thể làm gì khác hơn là bần đạo tự thân xuất mã!

Tần Lâm ở bên cạnh nghe vậy phì cười, hiện tại hắn đã hiểu ra vì sao lúc trước Uy Linh Tiên nghèo khổ vất vả, sau lại có thể mê hoặc Kinh Vương. Cũng nhờ vào Tuyền Cơ Tử giữ hai tên đồ đệ ngốc nghếch của lão ở Huyền Diệu quán, lão đạo mới có thể đại triển thân thủ ở Kinh Vương phủ. Nếu không cho dù là lão khoác lác tới nỗi lưỡi nở hoa sen, hai tên đồ đệ ngốc này mở miệng chắc chắn sẽ lộ tẩy.

Kinh Vương Chu Thường Quán thấy phía ngoài Huyền Diệu quán đầy máu tươi, thi thể, đã chứng thực nơi này là phân chi bí mật của Bạch Liên giáo, cảm kích Tần Lâm không bút nào tả xiết. Y đi tới nắm lấy tay áo Tần Lâm, luôn miệng nói:

– Nếu không phải Tần Đại sư đoán được gian mưu, tính mạng tiểu vương cùng khuyển tử cũng khó được bảo toàn, tiểu vương thật sự vô cùng cảm kích. Hiện tại không thuận tiện, mấy ngày nữa tiểu vương nhất định hết sức báo đáp… Không không không, Tần Đại sư không nên khước từ, tiểu vương hiểu được người phương ngoại không thèm mấy vị đại huynh lỗ vuông (tiền đồng), chẳng qua là xin Đại sư cầm lấy thưởng cho người khác mà thôi.

Tần Lâm không thể từ chối, cười nói một tiếng cung kính không bằng tuân mệnh.

Tông Nhân phủ Kinh Lịch Mao Đạc cũng tiến lên chắp tay, hết lời khen Tần Lâm thiếu niên anh hùng, hữu dũng hữu mưu, diệt địch lập công, sẽ đặc tấu lên triều đình chuyện này. Sau khi nói xong thình lình hạ giọng nói:

– Tần Đại nhân, ngài có tiên dược kéo dài tuổi thọ hay không? Hạ quan công tác phục án ở Lễ bộ, Tông Nhân phủ hàng năm, tới tuổi này rồi cảm thấy lưng đau gối mỏi. Nghe… nghe nói ngài cho thiên tuế gia một ít đan dược…

Mao Đạc là quan kinh sư, lại là hệ thống quan văn nha môn, Lễ bộ, Tông Nhân phủ, cho dù là y thượng tấu rõ ràng mọi chuyện xảy ra, cũng không có ảnh hưởng bao nhiêu đối với Tần Lâm vốn thuôc hệ thống Cẩm Y Vệ. Cho nên y lên tiếng xin đan dược trân quý cũng cảm thấy hơi xấu hổ, áy náy không yên lo lắng Tần Lâm cự tuyệt.

Y không biết Lục Vị Địa Hoàng hoàn bổ Calci Tần Lâm muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, cho Mao Đạc mấy chục cân cũng không sao. Nhưng hắn suy nghĩ một chút bèn cố ý ra vẻ khó khăn:

– Loại đan dược đó còn lại không nhiều lắm, bất quá nếu Mao Đại nhân cần, hạ quan sẽ trở về tìm thêm, sẽ có trên dưới trăm viên.

Mao Đạc nghe vậy như mở cờ trong bụng, vốn y cảm thấy chỉ cần mấy viên là đủ, trước hết nghe thấy Tần Lâm nói còn lại không nhiều lắm, còn tưởng rằng sẽ bị cự tuyệt. Đang thất vọng lại nghe Tần Lâm đổi giọng, nói có thể cho trên dưới trăm viên, nỗi vui này quả thật là khó lòng kiềm chế.

Y âm thầm tính toán lần này dâng tấu chương nhất định phải vẽ rồng vẽ rắn, thêu hoa trên gấm thổi phồng chiến công của Tần Lâm lên một phen. Mặc dù không thấy có được hiệu quả gì thực tế, đến lúc đó cho hắn xem bản sao tấu chương nộp lên trên, cũng có thể biểu hiện Mao Đại nhân ta đã bỏ công phu vì hắn.

Tần Lâm cùng Chu Thường Quán, Mao Đạc hàn huyên, xa xa liếc thấy một đám người mặc Phi Ngư phục Cẩm Y Hiệu Úy từ phương hướng Bá Hộ Sở chạy tới, nụ cười của hắn lại càng trở nên rạng rỡ: Các ngươi tới chậm rồi!

Mọi chuyện xong xuôi Loan Tuấn Kiệt mới dẫn dắt thân tín vội vàng chạy tới, cả người lẫn ngựa toàn là mồ hôi, thở hồng hộc.

Thì ra Loan Tuấn Kiệt ở Bá Hộ Sở nghe nói Huyền Diệu quán bốc cháy, vẫn giận dỗi không chịu đi, vẫn còn nghi ngờ Tần Lâm giăng bẫy chờ y chui vào. Y phái ra hai tên thân tín đi trước thăm dò, chờ đến lúc hai người này tìm hiểu rõ ràng chạy về báo cáo, y lập tức điểm nhân mã chạy tới, chỉ thấy ba ban nha dịch thủ hạ Trương Công Ngư đang cầm chổi quét dọn tro tàn.

Loan Tuấn Kiệt lăn lộn ở Thiên Hộ Sở mười mấy năm, mặc dù không quen xử lý sự tình cơ sở, nhưng kinh nghiệm trên quan trường vẫn tinh thông, chạy tới nửa đường đã biết mình mắc bẫy của Tần Lâm. Cho nên mới vừa xuống ngựa ở cửa Huyền Diệu quán, bất chấp hàn huyên cùng bọn Kinh Vương Chu Thường Quán, Tri Châu Trương Công Ngư, Chỉ Huy Sứ Vương Tiến Hiền, lập tức ra vẻ chỉ huy, gào to ra lệnh cho thủ hạ:

– Lão Phùng, mau dẫn người ra cửa sau tra xét, ngăn chặn yêu phỉ muốn trốn. Cát Hoành, ngươi mang mấy huynh đệ đi vào lục soát, nhất định phải tìm ra kinh thư, văn điệp của yêu phỉ Bạch Liên giáo. Chương Tứ Bảo, tra hỏi người sống…

Thân tín do Loan Tuấn Kiệt mang tới cũng không nói, người của Bá Hộ Sở Kỳ Châu mới đầu dựa vào y đều hối hận không thôi, nhưng chuyện tới nước này cũng không có biện pháp gì, không thể làm gì khác hơn là làm bộ chạy tới chạy lui làm việc, giống như bầy ruồi bay nhặng cả lên.

Thật ra thì lúc này chuyện gì cũng đã xong xuôi, Bạch Liên giáo đồ chạy trốn đều bị Tần Lâm bắt giết, Vương Tiến Hiền mang theo hơn một trăm tên thân binh gia tướng dập tắt lửa bên trong Huyền Diệu quán rất nhanh, ngay cả thi thể, vết máu trên đất cũng được Trương Công Ngư chỉ huy đám Lý trưởng, địa bảo dọn dẹp gần như sạch sẽ.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240