Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 3
Phần 3: Kỳ Châu thành (Hạ)

Đám dân chúng vây xem đứng gần thiếu niên phát hiện Bá Hộ Đại nhân trước khi đi lại nhìn thiếu niên khẽ gật đầu, trên gương mặt râu ria xồm xoàm còn khẽ nở một nụ cười tươi tắn.

Trong đại đội, một vị Tổng Kỳ cao gầy khẽ khom lưng, nở một nụ cười bồi hỏi:

– Thạch Đại nhân anh minh, hạ quan cũng nhìn ra có vẻ không đúng, hay là cho vài người theo dõi hắn?

Bá Hộ râu rồng gọi là Thạch Đại nhân kia, chính là quan chính lục phẩm Bá Hộ Thạch Vi Thạch Đại nhân thuộc Cẩm Y Vệ Bá Hộ Sở Kỳ Châu. Ở trong thành trừ dòng dõi quý tộc thuộc Kinh Vương phủ ra y không chọc nổi, còn lại từ Tri châu Đại lão gia tòng ngũ phẩm cùng Chỉ Huy Sứ Kỳ Châu Vệ chính tam phẩm cũng phải nể mặt y ba phần.

Nghe Tổng Kỳ hỏi tới thiếu niên áo vải kia, Thạch Vi cười hào sảng nói:

– Con bà nó, khác xa trong hình vẽ.

Sau đó y chợt hạ thấp giọng:

– Hơn nữa vị tiểu ca kia da dẻ trắng nõn, cũng không phải nghịch phỉ bôn tẩu truyền giáo ăn gió nằm sương, trên bàn tay không có vết chai, chứng tỏ chưa từng sử qua đao kiếm. Giữa hai hàng lông mày không có chút vẻ gì là ti tiện thấp hèn, lộ vẻ xuất thân giàu sang. Bản quan giục ngựa tiến tới gần, vẻ mặt hắn vẫnthản nhiên như thường, không tỏ ra sợ hãi, hừ, lúc hắn chắp tay thi lễ bản quan còn ra vẻ vô cùng miễn cưỡng…
– Chưa hết, hắn lên tiếng nói là giọng quan thoại Nam Trực Lệ, không biết được là thiếu gia trong phủ Quận vương, Quận chúa, Trấn Quốc tướng quân, Phụ Quốc tướng quân nào đó đi ra ngoài du ngoạn chơi bời!

Kinh Vương phủ ở Kỳ Châu thành đã trải qua bảy đời, kéo dài hơn trăm năm. Hiện tại trong thành Quận vương Quận chúa có mấy chục nhà, Trấn Quốc tướng quân, Phụ Quốc tướng quân càng tính số trăm. Vương tử vương tôn giống như thiếu niên áo vải nhiều không đếm xuể, dù Thạch Vi làm Cẩm Y Vệ Bá Hộ bản thành cũng không thể biết hết.

Hoàng thân quốc thích triều Đại Minh chỉ được phong hầu mà không cấp đất, phong tước mà không cho cai quản dân, ăn lộc mà không cai trị. Nói trắng ra là chính là triều đình bỏ tiền nuôi lại không để cho cầm quyền tham gia vào chính sự, những vương tôn công tử này cả ngày không có chuyện gì làm, hay mặc thường phục ra ngoài dạo chơi.

Bởi vì vẻ mặt Tần Lâm ung dung bình thản, lúc đối mặt với đảm Cẩm Y Vệ Bá Hộ người bình thường nghe danh vỡ mật còn có thái độ không hạ thấp mình, cho nên Thạch Vi mới có dạ nghi ngờ hắn là vương tôn công tử thế gia nào đó.

Người bình thường trong Kỳ Châu thành đều nói thổ âm Hồ Quảng, chỉ có các nhà dòng dõi cao quý mới nói giọng quan thoại Nam Trực Lệ. Thời đại này cũng không có máy thu thanh, máy truyền hình, khẩu âm truyền bá tương đối cố định, cho nên giọng nói cũng tương đương tiêu chí về quê quán cùng thân phận của từng người, rất khó làm giả. Tần Lâm vừa mở miệng đã nói ra giọng thuần quan thoại Nam Trực Lệ, Thạch Vi càng thêm tin chắc vào suy đoán của mình.

Mặc dù Cẩm Y Vệ hung ác bá đạo, đối mặt triều Đại Minh hoàng thất tông thân lại thấp kém hơn không chỉ một bậc. Phải biết rằng thế lực các phủ các đời Kinh Vương trong Kỳ Châu thành này có dây mơ rễ má với nhau, một người vinh cả bọn cùng vinh. Nếu như vô cớ đắc tội một nhà trong đó chính là đắc tội một vị thân vương, hơn mười vị Quận vương Quận chúa, trên trăm nhà Trấn Quốc tướng quân Phụ Quốc tướng quân. Khi ấy chớ nói là Cẩm Y Vệ Bá Hộ không gánh nổi tội, cho dù là Chỉ Huy Sứ Lưu Thủ Hữu Lưu Đại nhân trấn giữ kinh sư cũng phải cẩn thận dè dặt.

Cẩm Y Vệ Kỳ Châu ai ai cũng biết Thạch Đại nhân mưu trí không tầm thường, là một Trương Dực Đức ngoài thô trong tỉ mỉ. Nếu y đã nói như vậy sẽ không ai nghi ngờ gì nữa, bất kể thế nào, chỉ cần có liên hệ với Kinh Vương phủ, quả thật một Bá Hộ Cẩm Y Vệ không trêu chọc nổi.

Lùng bắt nghịch phỉ Bạch Liên giáo quan trọng hơn, bọn Cẩm Y Vệ kêu lên một tiếng, mấy chục thớt ngựa rầm rập chạy ra ngoài cửa Nam, ra khỏi thành.

Trong lòng bàn tay Tần Lâm đã sớm toát mồ hôi lạnh, đợi bọn Cẩm Y Vệ chạy khuất tầm mắt hắn mới thở ra một hơi thật dài, kéo đấu lạp xuống. Sau đó hơi dừng bước một chút, nghĩ ngợi chốc lát, cũng cất bước đi theo về phía cửa Nam.

Cửa thành có vệ sở binh dưới quyền Chỉ Huy Sứ Kỳ Châu Vệ trú phòng, lại có dân tráng do nha môn Tri châu phái tới, bọn họ kiểm tra từng người ra vào thành. Dân chúng bản thổ được mười người một tổ liên danh làm chứng, khách từ bên ngoài đến thì phải kiểm tra Lộ Dẫn.

Tần Lâm không có Lộ Dẫn, càng không quen biết người bản địa liên danh làm chứng, hắn lại đường đường chính chính đi về phía cửa thành, coi quan binh như không tồn tại.

Lúc này có một tên dân tráng tay chân cường tráng, lưng hùm vai gấu, đôi tay to như quạt lá bồ cầm một cây gậy to bằng miệng chén xông ra nghênh đón:

– Là ai, đứng lại!

Tần Lâm căng thẳng trong lòng, ngoài mặt lại bất động thanh sắc, dứt khoát khoanh hai tay trước ngực, nửa cười nửa không nhìn đối phương, ánh mắt lộ vẻ cười cợt.

Tên dân tráng kia càng thêm tức tối, lại bị một tên võ quan thân mặc áo vằn hổ ngăn lại, luôn miệng nói:

– Mau tránh ra, tên đầu trâu ngươi cũng không chịu nhìn kỹ, xem đi, vị công tử này, phong, phong, phong thần tuấn lãng, khí, khí vũ bất phàm, làm sao lại là nghịch… nghịch phỉ Bạch Liên giáo được?

Thì ra tên võ quan này mắc chứng cà lăm.

Một đám binh đinh dân tráng đều nhìn tên đầu trâu kia mà cười. Bọn họ đã nhìn thấy tình huống Bá Hộ Cẩm Y Vệ Thạch Vi Thạch Đại nhân tra hỏi Tần Lâm, từ trước tới nay Cẩm Y Vệ vẫn quen hoành hành ngang ngược, thiếu niên áo vải này lại dám tỏ ra cao ngạo với Thạch Đại nhân như vậy, nếu không phải vương tử vương tôn thay thường phục xuất du, Thạch Vi há có thể bỏ qua cho được?

Tên đầu trâu kia cũng có tính trâu bò, bèn lớn tiếng thanh minh:

– Kim Đại nhân, người này không có giấy bảo đảm của mười người bản địa hương thân, lại không lấy ra được Lộ Dẫn, nếu là yếu phạm Bạch Liên giáo chạy thoát, chỉ sợ Tri châu Đại lão gia trách phạt…

Triều Minh trọng văn khinh võ, vệ sở trong nước đã sớm buông thả lỏng lẻo, không có kỷ cương. Chuyện thường ngày tối đa của Kỳ Châu Vệ cũng chỉ là gánh vác chuyện vận chuyển đường thủy trên Trường Giang, cuộc sống trong quân của đám vệ sở phổ thông hết sức gian khổ, võ quan hạ cấp chó cũng không bằng.

Bất quá đó cũng là so sánh với đám sĩ thân quan trường, hiện tại bị một dân tráng bình thường chất vấn, Kim Đại nhân nhất thời méo mặt:

– Đánh… đánh rắm! Ngưu Đại Lực, ngươi chỉ là một tên dân tráng dám vô lễ với đường đường Trấn Phủ lão gia như ta sao, phản… phản rồi! Bây đâu, đè xuống đánh y hai mươi quân côn!

Dân tráng là nha môn Tri châu phái ra ngoài, cũng không thuộc quyền vệ sở, tuy Kim Trấn Phủ là võ quan tòng lục phẩm thuộc Tả Sở Kỳ Châu Vệ, cai quản tuần thủ cửa Nam, nhưng cũng không có quyền lấy quân pháp đánh Ngưu Đại Lực. Đám vệ sở binh và mã khoái cung thủ chẳng qua là nửa dụ dỗ nửa khuyên kéo y ra chỗ khác, coi như là nể mặt Kim Trấn Phủ.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240