Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 15
Phần 15: Sư tỷ (Hạ)

Tần Lâm hừ lạnh một tiếng từ chối cho ý kiến, hắn thấy Trương Kiến Lan khiêu khích căn bản cũng không đáng để đáp lại, chỉ là một học sinh y quán mà thôi, ít nhất cũng là nghịch phỉ Bạch Liên giáo như Cao Sài Vũ mới xứng đáng để hắn cư xử nghiêm túc.

Nhưng hành vi này của hắn trong mắt những người khác đã trở thành học sinh mới bị học sinh cũ khi dễ. Vốn là một kẻ vừa mới đào hầm chôn khâm mệnh yếu phạm chết đi trước đây không lâu, hiện tại trở thành chỗ cho người ta trút giận đáng thương, ánh mắt mọi người nhìn về phía hắn vừa có vẻ khinh bỉ lại thêm mấy phần thương hại.

– Trương sư huynh, như vậy thật là quá đáng…

Sau lưng Tần Lâm chợt vang lên một giọng nữ trong trẻo.

Hàm răng Lý Thanh Đại cắn cắn đôi môi, hai tay bởi vì khẩn trương mà nắm chặt lấy nhau, lại lấy hết can đảm nói:

– Tần, Tần sư đệ chỉ là vừa mới học y thuật, trước kia hắn chưa từng học qua, bây giờ tự nhiên còn kém cỏi. Chúng ta đều là từ từ học được từ không hiểu đến hiểu, chỉ cần học năm ba năm nữa, nhất định Tần sư đệ sẽ giỏi hơn bây giờ nhiều.

Bọn Trương Kiến Lan cùng Bạch Liễm hết sức kinh ngạc, vị tiểu sư muội rất được Thái sư phụ sủng ái này trước kia rất ít nói chuyện cùng các sư huynh đệ, không ngờ nàng lại lên tiếng ủng hộ Tần Lâm.

Lý Thanh Đại dung mạo thanh lệ xinh đẹp, bọn học sinh thanh niên thiếu niên y quán đều có mấy phần ái mộ đối với nàng, Chỉ bất quá nàng được Lý Thời Trân sủng ái, phụ thân Lý Kiến Trung lại là Tri huyện hiện nhiệm Tứ Xuyên Bồng Khê, mọi người tự biết thân phận địa vị chênh lệch quá lớn, cho nên không dám mơ tưởng viễn vông.

Chỉ có Trương Kiến Lan được Kinh Vương phủ cho tin chính xác, sau khi xuất sư liền có thể nhận chức tòng bát phẩm Lương Y Phó. Mặc dù chỉ là tiểu quan tạp chức bất nhập lưu, còn kém xa quan hoạn nho lâm, nhưng y đã có mấy phần tự đắc, tự nhận là tương lai có thân phận mệnh quan triều đình, lúc ấy tất nhiên tiểu sư muội khả ái sẽ khuynh tâm đối với mình.

Không nghĩ tới này Tần Lâm mới tới mấy ngày, tiểu sư muội vốn nói không nhiều lắm lại nói chuyện thay hắn, trong lúc nhất thời Trương Kiến Lan vừa đố kỵ vừa hận, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm, trong mũi hừ lạnh một tiếng.

Nhưng y còn chưa nghĩ ra lời lẽ tiếp tục làm nhục Tần Lâm, thình lình tên học đồ mới vừa tới gọi Bàng Hiến đi chạy trở lại nói:

– Người tới là bệnh nhân sốt rét, Bàng tiên sinh bảo chư vị tới đó xem một chút.

Lĩnh Nam cùng Hồ Nam vào thời Trung Quốc cổ đại là nơi rất thường phát ra sốt rét, y quán Lý thị ở Hồ Bắc Kỳ Châu nằm ở bờ Bắc Trường Giang thật ra cũng ít khi thấy sốt rét. Nhưng cách đó không xa Hồ Nam Trường Sa, Giang Tây Nam Xương thậm chí địa khu Lưỡng Quảng vốn có khí hậu ấm áp, hơi nước giăng đầy, sau khi bọn học sinh xuất sư hành y ở những chỗ này rất có khả năng gặp phải nhiều ca bệnh sốt rét, vì vậy gặp phải người mắc bệnh sốt rét Bàng Hiến sẽ cho bọn học sinh tập sự một phen.

Trương Kiến Lan không có lý tới Thanh Đại, dẫn dắt các sư huynh đệ rời đi.

Phù… Lý Thanh Đại thở phào một hơi dài, như trút được gánh nặng lấy tay vỗ vỗ ngực.

Chư vị sư huynh lần lượt rời đi, chỉ còn lại Tần Lâm cùng Lục Viễn Chí tuổi tác không sai biệt lắm, vẻ mặt Thanh Đại lập tức trở nên nghịch ngợm, mắt to linh lợi nhìn qua Tần Lâm một lượt, cố ý ra vẻ coi thường, bĩu môi nói:

– Quỷ nhát gan, nếu không phải là ta… nếu không phải là sư tỷ ta nói chuyện thay ngươi, ngươi còn không bị Trương sư huynh dọa sợ hay sao? Hừ hừ, bọn họ cũng thật là quá đáng.

Sư tỷ? Lục Viễn Chí nghi hoặc nhìn Thanh Đại, lại bị nàng hung hăng trợn mắt nhìn một cái, không thể làm gì khác hơn là ngậm miệng không nói lời nào.

Tần Lâm dở khóc dở cười, thầm nhủ trong lòng ta đây còn lâu mới bị Trương Kiến Lan dọa sợ, bất quá Lý Thanh Đại lên tiếng tương trợ thật sự là chân thành, hắn cũng chắp tay một cái, đàng hoàng nói:

– Như vậy, đa tạ sư tỷ.

Hắn vừa gọi sư tỷ, Lý Thanh Đại nhất thời vui không thể tả, ra vẻ già dặn như ông cụ non vung tay lên, phóng khoáng nói:

– Ừm, sư đệ, sau này không cần sợ, nếu như bọn họ còn dám khi hiếp đệ, sư tỷ ta sẽ mách gia gia!

Giọng nói nàng ra vẻ chững chạc, chỉ nhìn một cách đơn thuần thần thái động tác nàng đã học được từ vị gia gia thần y của mình trọn vẹn, nhưng nội dung lại ra vẻ non nớt của một tiểu cô nương. Cái gọi là mách gia gia cũng chẳng khác nào một đứa bé gái phát hiện nam sinh làm chuyện xấu bèn mách lại với lão sư.

Tần Lâm không thể làm gì khác hơn là gãi gãi đầu, đối với hảo ý của Thanh Đại, quả thật hắn không thể nói lời nào.

– Tốt lắm, cứ như vậy đi, Tần sư đệ, sau này nhớ phải nghe lời của sư tỷ đó…

Lý Thanh Đại cười trộm rời đi, mắt to xinh đẹp híp lại thành vầng trăng khuyết.

Lúc này gương mặt mập mạp của Lục Viễn Chí mới lộ vẻ khổ sở, nói với Tần Lâm:

– Ôi, Tần ca mắc bẫy rồi. Y quán chúng ta xếp hạng sư huynh đệ là theo tuổi tác, không phải là xếp theo nhập môn trước sau. Tiểu sư muội rõ ràng nhỏ hơn huynh, lại bắt huynh gọi nàng là sư tỷ, thật là…

Tần Lâm thấy buồn cười, đây chính là dụng ý tiểu sư muội trượng nghĩa động thân ra nói giúp hắn sao? Bị tiểu cô nương như vậy chiếm tiện nghi, thật là có hơi mất thể diện.

Tần Lâm đi cùng Lục Viễn Chí ở cuối đám học sinh, từ từ tiến tới đại đường y quán, như có điều suy nghĩ hỏi:

– Vị Trương sư huynh kia từ trước tới nay đều là như vậy hay sao?
– Không, trước kia Trương sư huynh không như vậy, đối xử chúng ta thật sự không tệ. Nhưng kể từ y được Kinh Vương phủ mời đi làm Lương Y Phó, bèn…

Thiếu niên mập khó hiểu chớp chớp mắt, thở dài thật dài.

Tần Lâm cười lạnh một tiếng:

– Nói như vậy, ngay cả tư cách làm đối thủ của ta cũng không có.

Cái gì? Thiếu niên mập kỳ quái trợn to hai mắt, hoàn toàn không hiểu ý Tần Lâm: Trong y quán trừ Thái sư phụ cùng hai vị tiên sinh ra là Trương Kiến Lan lớn nhất, tương lai nếu y xuất nhậm Lương Y Phó Kinh Vương phủ, càng là mệnh quan triều đình tòng bát phẩm, thầy thuốc bên trong bên ngoài Kỳ Châu thành cũng phải cung cung kính kính đối với y, nhưng nghe giọng của Tần Lâm, dường như hoàn toàn không coi y ra gì…

– Như đã nói qua…

Tần Lâm liếc mắt nhìn thiếu niên mập, nở một nụ cười xấu xa đầy ẩn ý:

– Không phải nói y quán Lý thị chọn học sinh phải khảo sát thiên tư thông tuệ sao, Lục huynh đệ làm thế nào thông qua?

Lục Viễn Chí hết sức đắc ý, ngoác miệng cười đến tận mang tai:

– Vốn là ta không được, nhưng Thái sư phụ nói người học y chú trọng tâm tính, vụng về thắng tinh xảo, thành thật thắng cơ biến, cho nên mới giữ ta lại.

Tần Lâm sờ đầu Lục Viễn Chí một cái, cảm thấy gương mặt mập tròn trước mắt này càng ngày càng giống Phạm Đức Bưu, khiến cho Phôi thúc thúc chuyên môn đi tìm hảo hài tử “thành thật” này.

(Phạm Đức Bưu: Nhân vật chính trong phim bộ Trung Quốc Mã Đại Soái.)

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240