Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 92
Phần 92: Thăng quan phát tài (Hạ)

Mỹ nữ thứ ba mặc y phục màu xanh biếc, giống như lá ngọc cành vàng, mỹ nữ cuối cùng mặc bộ trường quần bằng lụa màu trắng, trang điểm như thiếu nữ Ba Tư quý phái, rất là khả ái.

Có chuyện gì vậy? Cửa hàng bút chì mời mỹ nữ tới áp trận sao? Cũng phải nói Kỳ Châu thành chỉ có ngõ liễu tường hoa ở Đông thành có thể thấy nhiều mỹ nữ như vậy, nhưng khí chất mấy vị nữ tử thanh lâu còn kém xa không thể sánh bằng.

Còn đang kinh ngạc, có người chú ý tới bên người mỹ nữ bày giá gỗ, phía trên để giấy bút, đang hí hoáy không biết vẽ gì trên đó.

Mọi người liền đến gần nhìn, lần này không được, nhất tề kêu một tiếng hay. Thì ra trên giá gỗ chính là tranh, tranh này khác với những tranh khác, chỉ dùng nét vẽ màu đen của bút chì đã vẽ nên dung mạo nhân vật sinh động như thật. Bốn bức họa vẽ bốn mỹ nữ trông như người thật, dường như người trong bức họa muốn bước ra ngoài.

Cho dù là Sĩ Nữ Đồ của Đường Bá Hổ cũng không có giống người thật tới mức này, cơ hồ không có khác biệt chút nào. Dù sao quốc họa trọng thần vận, có lẽ nghệ thuật giá trị cực cao, nhưng nếu bàn về độ tương tự không theo kịp phác thảo, thậm chí phác thảo có thể đến gần hoặc vượt qua cả hình chụp.

– Làm… làm thế nào vẽ ra được như vậy?

Một vị lão học cứu kinh ngạc hỏi nữ binh Giáp, mấy thập niên chú trọng “thiên lý”, “nhân dục”, không rảnh nói chuyện với nữ tử, vào lúc này cũng bất chấp.

Khúc vóc màu mận chín hôm trước không may thành chiến bào, mà may thành cung trang, nữ binh Giáp chỉ cảm thấy cả người không được mạnh mẽ như trước. Lại bị Tần Lâm dùng sức mạnh kéo tới đây làm “người mẫu” gì đó, trong lòng vốn đã tức giận, nghe lão nhân này hỏi như vậy bèn sẵng giọng trả lời:

– Bút chì vẽ ra, cửa hàng này chính là bán bút chì.

Lão học cứu không nói gì nữa, lập tức tiến vào trong cửa hàng, cao giọng kêu to:

– Bút chì bao nhiêu tiền một cây? Ta muốn mua một cây!
– Mười đồng, tiền đủ rồi, bút của ngài đây, đi mạnh giỏi!

Liễu Hoa hứng chí bừng bừng bán ra cây bút đầu tiên.

Nữ binh Ất cùng Bính tương đối ra sức, một nàng biểu diễn dùng tiểu đao gọt bút chì, một nàng cầm bút tùy tiện viết viết vẽ vẽ trên giấy, đưa đến vô số người đến xem, bút chì vốn là ly kỳ hiếm thấy, mỹ nữ cũng rất đáng để ngắm.

Nữ binh Đinh nhỏ nhất ăn mặc như nữ tử Ba Tư, trên tóc còn cắm trang sức của người Hồ loạn xạ, nàng vô cùng nhiệt tình mời mọc khách hàng, thỉnh thoảng còn theo yêu cầu khách hàng bày ra tư thế giống nhau như đúc trong tranh. Mỗi lần như vậy đều đưa tới vô số lời xuýt xoa khen ngợi, cũng không biết là khen nàng xinh đẹp hay là khen tranh giống như thật, hoặc là cả hai.

– Hừ, mấy món y phục cũng mua chuộc được các muội sao?

Nữ binh Giáp giận dữ bất bình oán trách.

Sau khi nữ binh Ất nghe xong tỏ vẻ oan ức nói:

– Ai thèm chứ, không phải là chúng ta đã quen mặc chiến bào sao, nếu không phải là Thanh Đại tiểu thư căn dặn, chúng ta không thèm tới chỗ này của họ Tần.

Nữ binh Giáp hết sức bất đắc dĩ:

– Vậy các muội cũng không cần phải bán cật lực như vậy…

Người tới xem không ít, nhưng dù sao cũng là lần đầu tiên mua, lượng tiêu thụ cũng không lớn.

Mấy tên thân binh nha môn Chỉ Huy Sứ hùng hổ chạy về phía này, đẩy đám người vây xem ngã lăn, trên vai bốn tên thân binh khiêng một cái cáng, Vương Hoán có vẻ bệnh hoạn nằm trên đó.

Hỏng bét, chẳng lẽ là tiểu sắc quỷ này muốn nhắm vào bốn vị mỹ nữ? Dân chúng âm thầm lo lắng thay cửa hàng bút chì, bọn họ còn không biết này cửa hàng là sản nghiệp của Tần Lâm.

Không ngờ Vương Hoán nhảy xuống cáng, cực kỳ khách sáo nhìn bốn vị mỹ nữ chắp tay một cái, lập tức có thân binh cất cao giọng nói:

– Chỉ Huy Sứ Ty đặt năm trăm cây bút chì! Phụng Chỉ Huy Sứ Đại nhân ra quân lệnh, sau này vẽ chi tiết quân tình, ghi chú lương thảo, văn điệp không lưu vào hồ sơ, tất cả đều đổi dùng bút chì!

Thì ra là đến chiếu cố buôn bán, dân chúng thở phào nhẹ nhõm, người nhàm chán rỗi rảnh ngược lại hơi hơi có chút thất vọng, bọn họ rất muốn xem trò vui dùng sức mạnh cướp dân nữ ngoài đường phố.

Vương Hoán đi vào trong cửa hàng, Tần Lâm mời y đến hậu đường uống trà, nói chuyện phiếm mấy câu liền phát giác cũng không đơn thuần là tới mua bút chì.

Kỳ Châu Vệ gánh vác thủy vận Trường Giang, phải kiến tạo tu bổ thuyền bè, vẽ phác thảo thuyền bè hiển nhiên là dùng bút chì thích hợp hơn bút lông. Chiến binh hành quân đánh giặc ở vùng hoang dã, dùng bút chì ghi nhớ đường tắt, vẽ địa hình, cũng thuận tiện nhanh chóng hơn xa bút lông.

– Đây chỉ là cuộc làm ăn đầu tiên…

Thái độ Vương Hoán vô cùng khách sáo:

– Gia phụ nói sau này muốn mua lâu dài, hơn nữa đề cử với nha môn Đô Chỉ Huy Sứ Ty Hồ Quảng, tốt nhất sau này hành quân đánh giặc đều đổi dùng bút chì.

Không bao lâu sau, Hồ Ty Lại châu nha cũng phụng mệnh tới, đứng ở ngoài cửa cửa hàng chắp tay nói:

– Phụng mệnh Đại lão gia tới chọn mua bút chì, sau này sáu phòng Thư Bạn thu thuế, ngoại trừ văn thư lưu trữ tồn kho, tất cả nhất luật đổi dùng bút chì!

Đám người rỗi rảnh vây xem đều kinh ngạc há hốc mồm, đều đang suy đoán xem lão bản nhà này là ai, Chỉ Huy Sứ Ty cùng Tri Châu nha môn, Kỳ Châu một văn một võ đều nể mặt hắn như vậy.

Không ngờ núi này cao còn có núi khác cao hơn, mấy tên hoạn quan Kinh Vương phủ Thừa Phụng Ty xách theo đèn lồng vương phủ đi tới, Trương Tiểu Dương cầm đầu đằng hắng một cái, cất giọng the thé sắc bén nói:

– Phụng chỉ dụ thiên tuế gia, chọn mua một ngàn cây bút chì vào vương phủ sử dụng, ngoài ra cần thêm năm ngàn bút chì thượng đẳng, để cống nạp vào kinh sư!
– Trời ơi, bút chì nho nhỏ này lại trở thành cống phẩm!

Đừng nói người rỗi rảnh tới xem náo nhiệt, ngay cả phụ tử Liễu gia đều trợn mắt há mồm, Liễu Mộc Tượng đánh mình một cái bạt tai, Liễu Hoa véo vào bắp đùi, lúc này mới tin chắc không có nằm mơ.

– Đông gia (ông chủ), Đông gia không được nữa…

Liễu Hoa vui mừng vô kể kêu lên:

– Cửa hàng chúng ta đại phát tài rồi!

Tần Lâm tỏ vẻ vân đạm phong khinh ngồi uống nước trà:

– Bút lông Hồ Châu, mực Huy Châu là cống phẩm, bút chì của ta không thể làm cống phẩm được sao? Còn nữa, các vương gia rất thích đồ chơi mới mẻ tiến cống, chọn trúng bút chì chúng ta cũng không ly kỳ.

Hồ Ty Lại thầm nói trong lòng: Cũng chỉ có Tần trưởng quan ngươi mới có mặt mũi lớn như vậy, được châu nha, Chỉ Huy Sứ Ty cùng Kinh Vương phủ tới ủng hộ cửa hàng bút chì nho nhỏ này của ngươi.

Lúc này Giáp Ất Bính Đinh lại xuất ra hoa chiêu mới, nhất tề nũng nịu nói:

– Một tháng sau cửa hàng chúng ta sẽ cử hành tranh tài vẽ bằng bút chì, người thắng cuộc có thể nhận được tiền thưởng một trăm lượng, sau này hàng năm đều cử hành.

Vậy còn chờ gì nữa? Đám văn nhân sĩ tử lập tức chen chúc mà vào, tranh nhau mua bút chì, phụ tử Hồ Mộc Tượng mới vừa làm được ngàn cây, rất nhanh đã tiêu thụ gần hết.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240