Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 96
Phần 96: Xảo Kế Tìm Tung Tích

Thế nhưng thịt trên bộ mặt bị lột da được giữ lại nguyên vẹn, chỉ có điều nhuộm máu đầm đìa, nhìn qua kinh khủng hơn đầu lâu hoàn toàn chỉ còn xương trắng rất nhiều lần. Cảnh tượng đáng sợ này làm cho rất nhiều bộ khoái và Cẩm Y Vệ không dám nhìn thẳng, xoay đầu sang chỗ khác. Chỉ có Tần Lâm, Lục Viễn Chí ở bên cạnh thi thể không nhanh không chậm lật tìm, thậm chí dùng gậy gỗ nhỏ cạy miệng đầu người, tra xét hàm răng.

Mấy chục năm sau Hàn Phi Liêm thăng quan tới Chỉ Huy Đồng Tri Cẩm Y Vệ cai quản Bắc Trấn Phủ Ty, lúc nhớ lại cảnh tượng hôm nay mặt còn lộ vẻ hoảng sợ, nói với tả hữu:

– Gan mật Tần công quả thật làm từ sắt đá!

Dĩ nhiên lúc này sắc mặt Hàn Phi Liêm vẫn là trắng bệch, kinh ngạc nhìn Tần Lâm cẩn thận lật tìm giữa những đoạn thi thể đứt rời. Dáng vẻ chăm chú của hắn chẳng khác nào họa sĩ đang vẽ, thánh thư múa bút, tướng quân điểm binh.

Hắn đang tìm cái gì vậy?

Có lúc tội phạm phá hư dung mạo người chết, nhưng có lẽ sẽ lưu lại đầu mối hữu dụng trên người, giống như bớt, nốt ruồi nổi bật, vết sẹo vân vân, cũng có ích trong việc tìm ra manh mối xác định nguồn gốc thi thể, xác nhận thân phận người chết.

Tần Lâm bình tâm tĩnh khí tìm một hồi, rốt cục phát hiện mấy ngón tay trên tay trái người chết có vết thương dao cắt đã cũ, lòng bàn tay phải có vết chai sần giống như thường xuyên cầm vật gì đó hình côn tròn hình thành. Nhưng những vật này rất thường gặp, thợ mộc, thợ đan lát, thợ làm gạch ngói, thợ dệt… cũng có thể phù hợp điều kiện.

Ngoài ra phía sau nhượng chân có một nốt ruồi đen không lớn không nhỏ, đầu gối có vết sẹo còn mới có thể là do té ngã, dưới bàn chân thi thể có vài chỗ nốt chai, trong miệng thiếu một chiếc răng cửa, cách cổ tay phải một tấc có một mụn thịt…

Nếu như tìm được thi thể, những điểm này cũng có thể trở thành đặc điểm để so sánh nhận định thân phận người chết. Nhưng nếu muốn lấy đây làm căn cứ, ban bố khắp thành cần tìm một người “Thiếu một cái răng cửa, lòng bàn chân có nốt chai, nhượng chân có nốt ruồi đen”. Manh mối như vậy quả thật hết sức mờ nhạt, nếu như người chết là người từ ngoài Kỳ Châu tới, vậy càng hư vô mờ mịt hơn.

Chẳng lẽ phải phục hồi tướng mạo đầu?

Căn cứ hình dáng xương đầu người chết, kết hợp với nhân chủng học về thân thể mập gầy ở địa vực đặc thù, có thể phục hồi diện mạo người chết như cũ. Nhân viên điều tra án mạng thời hiện tại cũng lấy mặt mũi làm căn cứ để tra tìm, tìm ra thân phận thật sự của người chết.

Nhưng phục hồi tướng mạo đầu cũng không phải là có thể sử dụng bút chì soạt soạt mấy cái vẽ ra được, phải tính toán khuôn mẫu ba chiều, hoặc phải dùng đất sét đắp vào thay thế thịt da trước đó, dần dần sẽ làm hiện ra dung mạo vốn có.

Dĩ nhiên Tần Lâm chỉ có thể sử dụng biện pháp thứ hai, nhưng như vậy tiêu hao thời gian cũng quá nhiều, cho dù hắn dốc hết toàn lực ít nhất cũng phải năm sáu ngày công việc mới có thể hoàn thành. Mà nếu án mạng này thật sự có mối liên hệ nào đó với Bạch Liên giáo, kéo dài đến lúc đó sợ rằng hậu quả đã trở nên không chịu nổi.

Anh hùng kháng Oa Đặng Tử Long sẽ gặp gỡ nguy hiểm khó lường, thế cục Tương Tây càng trở nên tệ hại, mà Cẩm Y Vệ Bá Hộ Sở Kỳ Châu vì không làm tròn chức trách ắt sẽ bị giáng tội. Có lẽ chức vị Tổng Kỳ mới được cất nhắc của Tần Lâm cũng sẽ bị cách chức điều tra cùng với Thạch Vi.

Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Tần Lâm nhăn nhó mặt mày vò đầu bứt tay, đá văng những hòn đá nhỏ dưới chân, đi vòng quanh thi thể dưới đất, sải bước không ngừng.

Lục Viễn Chí là lần đầu tiên thấy Tần Lâm nóng lòng như thế, tên mập không biết kỹ thuật phục hồi tướng mạo đầu, theo y thấy với dáng vẻ rời rạc của thi thể này, e rằng trong thời gian ngắn rất khó tra rõ thân phận chân thật của người chết.

Tần Lâm đột nhiên dừng lại, nhìn mụn thịt không lấy gì làm nổi bật trên cổ tay thi thể, sau khi sững sờ một lúc này sờ vào vị trí tương ứng trên cổ tay mình, sau đó vỗ vỗ trán, miệng lẩm bẩm:

– Đánh cuộc, con bà nó, lần này chỉ có thể đánh cuộc một lần!

Trước hết hắn bảo Thôi Bộ Đầu dẫn bọn bộ khoái đi tìm khắp thành, tra hỏi mấy ngày gần đây có nam tử trung niên mất tích hay không, lại lệnh cho Hàn Phi Liêm đi một chuyến, về trụ sở lấy dụng cụ giải phẫu của mình đem tới.

Lại phải giải phẫu sao? Lục Viễn Chí cùng tất cả các huynh đệ Cẩm Y Vệ ở lại đều không hiểu rõ, có người thấy biểu hiện của Tần Lâm như vậy, thậm chí lo lắng hắn nóng lòng trở nên thất thường, hoặc là đã trúng tà ma của thi thể rời rạc bày trên bãi tha ma, xì xào bàn tán xem có nên tìm một vị thầy cúng tới nhảy nhót một trận hay không.

– Ta không điên, đợi lát nữa các ngươi sẽ hiểu!

Tần Lâm lại đứng bên cạnh thi thể, chăm chú tra xét.

Lục Viễn Chí toát mồ hôi thay bằng hữu, đúng vậy, lời của các huynh đệ Cẩm Y Vệ có đạo lý, muốn tra nguồn gốc thi thể chỉ có thể nhìn đặc điểm bên ngoài thi thể, chỗ nào có nốt ruồi đen, răng cửa thiếu mấy cái, hoặc là trên cánh tay có một cái bớt… những chuyện này đều có thể dùng làm manh mối tìm kiếm nguồn gốc.

Nhưng Tần Lâm muốn giải phẫu, trong bụng thi thể này không phải là một trái tim, hai lá phổi, mật xanh biếc, dạ dày vàng hay sao? Có thể hỏi rằng “Có nhìn thấy qua một trung niên bên cánh tay trái có một cái bớt màu đen hay không”, nhưng không thể hỏi “có nhìn thấy một trung niên tim nằm bên trái, có một dạ dày, hai lá phổi, ruột dài ba trượng hay không?” Nhất định sẽ bị người ta cho là kẻ điên khùng.

Hơn nữa trạng thái tinh thần của Tần Lâm vừa hưng phấn vừa nôn nóng như vậy, cũng càng xác nhận phán đoán của mọi người hơn. Lục Viễn Chí biết hai ngày liên tục hắn không được ngủ một giấc thật tốt, ngày hôm qua lại là công tác ở bên ngoài suốt đêm, dưới tình huống này rất dễ dàng…

Lục Viễn Chí bắt đầu suy nghĩ có nên mời Thanh Đại hoặc là Bàng tiên sinh tới hay không, châm cho Tần Lâm một mũi ngân châm, giúp cho hắn thanh tỉnh một chút.

Hàn Phi Liêm quả nhiên không hổ danh Phi Mao Thối, chạy thật mau, y không có cỡi ngựa đi đường cái, mà là chạy xuyên hẻm nhỏ đường tắt, thời gian không tới một nén nhang đã mang túi da trâu đựng dụng cụ giãi phẫu của Tần Lâm tới.

Mấy Cẩm Y Hiệu Úy lấy mắt ra hiệu với y:

– Hàn Đại ca, e rằng Tần Tổng Kỳ đã bị hóa điên, vì sao huynh mang công cụ tới nhanh như vậy? Nói không chừng lúc giải phẫu tinh thần hắn quá mức căng thẳng sẽ phát khởi bệnh thất tâm phong (điên dại)…

Hàn Phi Liêm do dự một chút, y cũng cảm thấy lúc này giải phẫu hoàn toàn không có ích gì cho phá án, Tần Lâm thật sự là mơ mộng hão huyền.

Nhưng Tần Lâm đã nghe được tiếng bước chân, ngẩng đầu lên, trong mắt hiện đầy tia máu, trong thanh âm mỏi mệt mang theo vài phần hưng phấn:

– Việc này không nên chậm trễ, mau đưa túi cho ta!

Hàn Phi Liêm chần chờ nói:

– Tần Tổng Kỳ…

Tần Lâm thốt nhiên giận dữ, trong mắt chợt lóe vẻ tàn khốc.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240