Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 143
Phần 143: Thiên Ân Cao Dày

Hài tử mười sáu tuổi đang là tuổi hiếu động ham chơi, nhìn những tấu chương khô khan vô vị này quả thật muốn ngủ gà ngủ gật. Càng làm cho y không kiên nhẫn hơn nữa là, những tấu chương này Trương Cư Chính đã phê điểm qua trước đó, đưa cho y bất quá chỉ là xem qua một chút mà thôi.

Ánh mắt tiểu Hoàng đế đang mơ màng buồn ngủ chợt sáng lên, rất có hứng thú đưa tay ra, lựa ra năm phần từ tấu chương chất đống như núi: Có phong bì Đông Xưởng mật báo màu lam, có báo thiếp ký tên Cẩm Y Vệ Bắc Trấn Phủ Ty, tấu chương của Kinh Vương quen dùng lụa màu vàng, tấu chương do Hồ Quảng Thừa Tuyên Bố Chính Ty chuyển trình, còn có một phần báo cáo của Binh bộ.

Những văn kiện này đến từ năm hệ thống bất đồng của đế quốc lại nhắc tới cùng một chuyện, góc độ tự thuật không giống nhau, đều làm hết sức để làm nổi bật chiến công của mình, hơn nữa không hẹn mà cùng dành rất nhiều giấy mực nhắc tới tên của một người:

Tổng Kỳ Tần Lâm Cẩm Y Vệ gia hàm Thí Bá Hộ, Bá Hộ Sở Kỳ Châu!

– Tên Tần Lâm này làm tốt lắm, nên được chú trọng cất nhắc.

Vạn Lịch Hoàng đế Chu Dực Quân vỗ xuông bàn, trên khuôn mặt thiếu niên già dặn thoáng hiện ra một chút kích động, thế nhưng rất nhanh vẻ kích động này dưới ánh mắt chăm chú của Trương Cư Chính biến thành bình tĩnh. Thanh âm của Chu Dực Quân đã nhỏ đi rất nhiều, lại tăng thêm giọng điệu thử dò xét:

– Trương tiên sinh, ngài thấy thế nào?

Tổ phụ của Vạn Lịch là Gia Tĩnh Hoàng đế, lão nhân gia đối với phụ thân của Vạn Lịch Long Khánh đế, lúc ấy còn là Hoàng thái tử Chu Tái Hậu cực kỳ xa lạ. Cho tới sau khi cháu trai ruột Vạn Lịch ra đời đều không hỏi không nghe, tiểu vương tử chậm chạp mãi mới nhận được tên, đến khi năm tuổi mới có cái tên Chu Dực Quân này, không chút nghi ngờ đối với Vạn Lịch mà nói đây là đoạn ký ức tuổi thơ vô cùng không vui.

Tần Lâm rửa sạch oan khuất cho Chu Do Phiền, bù đắp lại sự rạn nứt giữa phụ tử Kinh Vương, điều này không thể không khiến cho Vạn Lịch nghĩ tới những việc phụ thân trải qua năm đó và oan ức của mình khi nhỏ, từ đó rất có cảm tình với Tần Lâm.

Huống chi Từ Thánh Lý Thái hậu từng bởi vì Vạn Lịch mắc lỗi lầm nhỏ liền chuẩn bị yết cáo Thái Miếu phế bỏ hoàng vị của y, để cho Lộ Vương thân đệ đệ cùng một mẹ với y kế vị. Mặc dù sau khi Vạn Lịch quỳ gối tạ tội, Lý Thái hậu cũng không chân chính thực thi, nhưng đã trở thành khúc mắc từ đó.

Cho nên chuyện Hoàng Trắc Phi ý đồ phế trưởng lập ấu, huynh đệ Chu Do Phiền, Chu Do Tra tranh vị, theo Vạn Lịch thấy hẳn là quen thuộc, mà Tần Lâm làm thất bại mưu đồ này lại càng được vị Hoàng đế trẻ tuổi xem là bề tôi phù nguy định nan cho xã tắc.

Trương Cư Chính mỉm cười lắc đầu một cái, đương nhiên y hiểu được tâm ý của Hoàng đế, nhưng chuyện này y đã sớm có tính toán khác:

– Bệ hạ, xin xem kỹ những tấu chương này, có chỗ nào kỳ quái hay không?

Vạn Lịch xem hồi lâu đột nhiên cười nói:

– Tên Tần Lâm này cư xử bên ngoài vô cùng chu đáo, Đông Xưởng, Cẩm Y Vệ, quan viên địa phương, vệ sở binh, Lễ bộ, những nha môn này từ trước đến nay đều không thuận với nhau, không ngờ hiện tại lại hai miệng một lời khen một mình hắn. Có thể thấy được người này nhất định mười phần khôn khéo, chỉ sợ là một tay lõi đời trong quan trường.

Trương Cư Chính cũng không đặt quá nhiều tâm tư trên người một tên Tổng Kỳ Cẩm Y Vệ, trong lòng cũng coi hắn là một tên lão luyện lăn lộn quan trường mấy chục năm rồi, mà đệ tử của y thân là đế vương trả lời cũng khiến y cơ bản hài lòng.

– Đúng vậy, dùng hai từ “khôn khéo” để nhận xét người này cũng không hết. Thế nhưng xét về chức vị của hắn hiện tại, cũng có chút không thỏa đáng.

Trương Cư Chính vốn không hao phí tâm tư vì tên Tổng Kỳ Cẩm Y Vệ nho nhỏ này, nhưng nếu như Hoàng đế có hứng thú, y bèn nhân cơ hội này quán thâu thuật đế vương một chút.

Quả nhiên vị học trò Vạn Lịch này vừa điểm đã thấu, cười nói:

– Ôi chao, nếu không phải tiên sinh nhắc nhở trẫm đã quên rồi… Cẩm Y Vệ có chức trách giám thị quan phủ địa phương, vệ sở binh và Phiên Vương, nếu như người này là người lão luyện, chỉ sợ đã lăn lộn ở Kỳ Châu mấy chục năm, cho nên mới có quan hệ tốt với mọi phương diện. Nếu như để hắn tiếp nhận Bá Hộ Cẩm Y Vệ Kỳ Châu e rằng không thỏa đáng lắm…

Cục diện triều đình Đại Minh chủ yếu có ba trụ cột lớn: Võ công huân quý (chỉ quan võ), nội đình thái giám, quan văn thanh lưu, vừa hợp tác lại vừa đấu đá lẫn nhau, vì vậy Hoàng đế phải đứng giữa khống chế mới có thể bảo đảm hoàng quyền không bị giảm.

Từ trung ương đến địa phương, đạo lý vẫn giống nhau, thiết chế ở tỉnh cấp một vẫn là Thừa Tuyên Bố Chính Sứ Ty, Đô Chỉ Huy Sứ Ty cùng Đề Hình Án Sát Sứ Ty không phụ thuộc lẫn nhau, vẫn tuân theo dụng ý này.

Phiên Vương, quan địa phương, Chỉ Huy Sứ vệ sở, Đông Xưởng, Lễ bộ, những nha môn này phụ thuộc bất đồng lai lịch bất đồng, từ trước đến nay không có quan hệ với nhau, vậy mà Tần Lâm lại có thể làm cho bọn họ đồng lòng nói tốt cho mình. Người như vậy nhậm chức Bá Hộ Cẩm Y Vệ Kỳ Châu có thể tạo thành chức trách chế hành, giám sát không?

– Như vậy, lấy hư báo công tích làm lý do, tăng thêm khiển trách với họ Tần này sao?

Vạn Lịch chần chờ hỏi Trương Cư Chính, từ góc độ tình cảm y cũng không muốn làm ra quyết định như vậy.

Trương Cư Chính lắc đầu một cái:

– Từ mấy phần tấu chương có thể nhìn ra người này không thích hợp với chức Bá Hộ Cẩm Y Vệ Kỳ Châu, đây là “thuật”, Mà có công tất thưởng có sai tất phạt, thủ tín khắp thiên hạ, đây chính là “đạo”, không thể bởi vì thuật mà hủy bỏ đạo.

Vạn Lịch chớp chớp mắt, cần phải học hỏi đạo nhiếp chính của Trương Cư Chính tiên sinh nhiều hơn, y biết chỉ có học được toàn bộ bản lĩnh của lão sư mới có thể không bị người chế trụ.

Trương Cư Chính cười cười, cầm chu bút trên bàn sách phê chuẩn ở trên tấu chương, hạ bút cực nhanh, viết một hàng chữ, Vạn Lịch liền đọc hàng chữ này.

– Làm như vậy cũng không phế đạo, lại thực hành thuật.

Trương Cư Chính đặt bút xuống.

Mấy người Thân Thời Hành, Vương Quốc Quang gật đầu liên tục, Trương Tứ Duy khen ngợi không dứt. Bất kể chính kiến có khác biệt hay không đều thầm nói “đạo”, “thuật” của Nguyên Phụ Trương tiên sinh song hành không đối lập, quả nhiên là cái tài của Tể Tướng.

Sau khi Thân Thời Hành nhận được tin tức của môn sinh Trương Công Ngư, nghe được xử trí của Trương Cư Chính cũng cảm thấy rất tốt, nhỏ giọng lẩm bẩm:

– Được phong ở nơi béo bở như vậy, họ Tần kia cũng phải cảm niệm thiên ân cao dày…

Tần Lâm cũng không biết bởi vì một tiểu Tổng Kỳ nhỏ như hạt đậu là hắn, trong Tử Cấm thành xa ngoài ba ngàn dặm bởi vì sự bổ nhiệm của hắn, mà giữa Vạn Lịch Hoàng đế Chu Dực Quân và Nguyên Phụ thiếu sư Trương Cư Chính có một cuộc đối đáp quân thần kinh điển.

Hắn đang bận rộn thu dọn Huyền Diệu quán, trước khi Trương Công Ngư tới đã làm xong thủ tục, lấy danh nghĩa “Khen thưởng” thưởng cả tòa đạo quán cho hắn.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240