Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 17
Phần 17: Thanh Hao (Hạ)

Nghe Bàng Hiến chẩn đoán bệnh, Tần Lâm âm thầm gật đầu. Tuy hắn không phải là bác sĩ lâm sàng, cũng cũng biết bệnh sốt rét trong Trung y, bệnh nhân lúc chợt rùng mình, lúc chợt sốt cao, tục xưng đả bãi tử. Thấy nhiều ở vùng Lĩnh Nam Lưỡng Quảng, là do muỗi đòn xóc (Anopheles) cắn người truyền bệnh. Loài muỗi này sống ở địa phương ẩm ướt ấm áp, cũng chính là dân gian nói chướng khí đất.

Chỉ bất quá thuốc đối chứng sốt rét là ký ninh, tức quinin sinh từ cây ký ninh ở Nam Mỹ, hiện tại chắc chắn vẫn chưa truyền vào Trung Quốc, Bàng Hiến làm cách nào cứu chữa?

Chợt hắn nghe Bàng Hiến nói với giọng hết sức tự tin:

– Thanh Hao chính là thuốc tốt trị liệu sốt rét, thứ này cay, đắng, hàn, không độc, trừ trị liệu sốt rét ra, cũng có thể trị trẻ con mắc chứng phong hàn kinh nhiệt…

(Thanh Hao hay Thanh Hao hoa vàng, thanh cao hoa vàng, ngải hoa vàng, ngải si (danh pháp hai phần: Artemisia annua) là một loài ngải bản địa của vùng châu Á ôn đới nhưng mọc ở khắp nơi trên thế giới. Tại Việt Nam, cây Thanh Hao mọc hoang, cũng được trồng ở miền Bắc và ở Lâm Đồng. Theo Wikipedia.)

Tần Lâm chợt nhớ ra, tự vỗ vào gáy mình một cái, vì sao lại quên mất Thanh Hao, ôi, rốt cục mình cũng không phải học lâm sàng…

Sốt rét là bệnh phát ra từ vùng nhiệt đới, bán nhiệt đới và ôn đới. Hồ Quảng, Lĩnh Nam, Giang Tây, Phúc Kiến ở Trung Quốc phát rất nhiều. Ác bệnh này càng đã đoạt đi hàng ngàn hàng vạn tính mạng ở Đông Nam Á và châu Phi. Theo tính toán toàn bộ thế kỷ Hai Mươi người mắc bệnh chết bởi sốt rét đã vượt qua số người chết trong hai lần đại chiến thế giới.

Ký ninh, cũng là quinin bắt nguồn từ Nam Mỹ, trong mấy thế kỷ đã độc chiếm địa vị loại thuốc duy nhất đối chứng trị bệnh sốt rét, nhưng cũng sinh ra tác dụng phụ không nhỏ, hơn nữa xác suất chữa khỏi cũng không cao.

Cho đến chiến tranh thập niên bảy mươi vì bảo đảm binh lính khỏe mạnh, chuyên gia Trung Quốc lần tra cổ tịch tìm kiếm Trung y Trung dược dân gian, phát hiện Thanh Hao đề luyện kết tinh đặc biệt có hiệu quả đối với sốt rét, mới thay đổi cục diện độc bá thiên hạ của ký ninh. Thanh Hao có được ưu thế hiệu quả rất tốt, tác dụng phụ nhỏ, xác suất chữa khỏi bệnh cao, được tổ chức y tế thế giới coi trọng, dùng nhiều tiền của sức lực phổ biến rộng rãi, là cống hiến quan trọng của Trung y Trung dược đối với toàn thể nhân loại.

Cách chỗ làm việc trước đây của Tần Lâm không xa có địa điểm trồng trọt và nhà xưởng sản xuất Thanh Hao, chỉ bất quá hắn làm công tác pháp y giao thiệp với người chết, cho nên không có ấn tượng sâu sắc với dược vật chữa trị người sống.

Biết có thuốc đặc hiệu trị liệu sốt rét, Tần Lâm đã yên lòng.

Thanh Đại không biết Tần Lâm đang suy nghĩ chuyện Thanh Hao, nàng chỉ nhìn thấy sắc mặt Tần Lâm âm trầm bất định, một hồi ưu sầu phiền não, một hồi lại giống như cố gắng trấn định, còn tưởng là hắn bị Ngưu Đại Lực dọa sợ hãi không ít, bèn thấp giọng an ủi hắn:

– Tần sư đệ sợ cái gì, Chỉ cần Bàng tiên sinh chữa hết cho mẫu thân tên lỗ mãng kia, y sẽ không làm khó đệ… Này, ta cho rằng đệ là quỷ nhát gan, lại không nhìn ra đệ sinh sự không ít, vì sao đệ trêu chọc đến y như vậy?

Trên người Thanh Đại toát ra mùi thuốc nhàn nhạt, giọng lại trong trẻo như chuông bạc, thổ khí như lan.

Tần Lâm ngơ ngác xuất thần, không để ý tới.

Thanh Đại nhìn theo ánh mắt hắn, giữa đại đường y quán cùng tiệm thuốc có bảy tám lò lửa, đang nấu dược vật nóng hổi, có ba bốn người làm coi sóc, vừa không nấu cho bốc khói, vừa không để nước tràn ra, Thanh Đại nhìn một hồi cũng không thấy có sơ hở gì.

Chợt Tần Lâm vội vàng hỏi:

– Dược liệu đều phải nấu sao?

Ánh mắt Thanh Đại mở thật lớn trong veo như nước, không hiểu dụng ý Tần Lâm ở chỗ nào, ngập ngừng nói:

– Ngươi nói nấu thuốc ư, dĩ nhiên là phải nấu.

Tần Lâm cau chặt đôi mày, nghĩ lại thân phận mình là một người mới học y thuật, không tiện trực tiếp nói với Bàng Hiến, bèn nói với Thanh Đại:

– Thanh Hao dùng để trị liệu sốt rét không thể nấu được, bằng không nhiệt độ cao sẽ làm mất đi thành phần hữu hiệu, sẽ giảm đi hiệu quả rất nhiều.
– A, vốn tưởng rằng ngươi không có học y, không nghĩ tới ngươi còn biết không ít, không trách gia gia nói thủ pháp ngươi xử lý vết thương rắn cắn rất tốt!

Thanh Đại khẽ cau mày liễu, tò mò nhìn Tần Lâm, dừng một chút lại nói:

– Trong Trửu Hậu Phương có ghi lại, một nắm Thanh Hao giã lấy nước pha với hai thăng nước sạch, trị liệu sốt rét rất có hiệu quả. Giã lấy nước là được, quả thật không cần phải nấu.

Tần Lâm cười thầm mình lo bò trắng răng.

Trung y thường thường nấu dược liệu chế thành thang để dùng, thế nhưng đến lúc dùng Thanh Hao trị liệu sốt rét, phương pháp sử dụng lại biến thành giã lấy nước dùng trực tiếp. Cũng có nghĩa là y học cổ đại đã biết được rõ ràng nấu Thanh Hao sẽ làm phá hỏng hiệu quả trị liệu sốt rét, vì vậy đặc biệt ghi chép chính xác phương pháp sử dụng.

Cũng khó trách, chúng ta là con cháu Viêm Đế, mà Viêm Đế chính là Thường Bách Thảo Thần Nông Thị…

Cùng lúc Bàng Hiến chẩn đoán bệnh tình, đã có học đồ mài sẵn mực, bày giấy ra, chờ y viết phương thuốc ra để đi tới tiệm thuốc bốc thuốc theo toa, ngoài ra phương thuốc còn phải ghi lại thành y án để phòng tương lai tra cứu, Tần Lâm nhìn qua cảm thấy hết sức bài bản.

Trong lúc Bàng Hiến viết, quản gia Lưu Toàn từ hậu đường đi tới, gương mặt lộ rõ nét vui vẻ, nhìn mọi người lớn tiếng nói:

– Bàng tiên sinh, Kinh Vương thiên tuế bởi vì lần trước ngài chữa khỏi bệnh cho thế tử, cho nên thiết yến mời Thái lão gia, Tam lão gia cùng ngài, Thái lão gia bảo ngài thu thập một chút, sau đó cùng đi.

Kỳ Châu có người không biết Đại Minh Hoàng đế, nhưng không ai không biết Kinh Vương phủ. Hiện tại nghe nói Bàng Hiến chữa khỏi bệnh cho thế tử Kinh Vương, thiên tuế gia còn cố ý thiết yến đãi, trong ngoài đại đường nhất thời vang lên tiếng tặc lưỡi khen ngợi.

Học sinh, người làm y quán không tiện tự khen, bệnh nhân cùng thân nhân đã sớm dựng ngón tay cái lên:

– Y quán Lý gia, diệu thủ hồi xuân!

Thần sắc Bàng Hiến cũng hết sức bình thản, không lộ vẻ gì.

Thanh Hao giã lấy nước trị sốt rét, bởi vì không nấu lấy nước uống cho nên chỉ là nước lạnh. Lúc này Ngưu thị đắp mấy chiếc mền còn lạnh run lẩy bẩy, nước thuốc lạnh như vậy không thể nào nuốt xuống. Bàng Hiến bèn quyết định chờ bà nóng lên mới cho uống thuốc, vì vậy không nhanh không chậm viết bệnh án.

Viết được mấy dòng, Lý Kiến Phương theo Lý Thời Trân đi tới. Lý Thời Trân vẫn mặc áo dài đen, đeo thắt lưng lụa giống như khi lên núi hái thuốc, Lý Kiến Phương thay một thân trường sam màu xanh, trên dưới toàn thân hết sức gọn gàng tề chỉnh.

Thấy Bàng Hiến vẫn còn đang viết bệnh án, Lý Kiến Phương khẽ nhíu mày:

– Bàng sư huynh, Kinh Vương điện hạ thiết yến đối đãi, không nên để cho thiên tuế gia chờ lâu.

Lý Thời Trân khoát khoát tay, cười tủm tỉm nói:

– Bệnh nhân quan trọng hơn, không vội.

Dứt lời bèn chẩn mạch cho Ngưu thị trên cáng, sau đó chậm rãi đi tới bên cạnh Bàng Hiến nhìn y viết bệnh án, vừa nhìn vừa khẽ gật đầu, dĩ nhiên là tán thành với phương thuốc trị bệnh của đồ đệ đưa ra, ắt có thể trị được bệnh này.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240