Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 166
Phần 166: Công Đường Xử Án

Phương Đường Tiến ở bên cạnh cười hết sức vui vẻ, Hồ Tri Châu kia cũng vuốt râu bày ra dáng vẻ xem kịch vui. Mặc dù ba huynh muội rất muốn giúp một tay lại bị Phương Đường Tiến dùng lời ép buộc, lo lắng phụ thân vốn đã vì chuyện “đại tang đoạt tình” mà bị sĩ lâm thiên hạ chỉ trích, lại phải ô danh vì chuyện này, chỉ có thể nóng nảy mà không biết làm sao.

Tần Lâm cười lạnh một tiếng, chuẩn bị lấy Thạch Vi ra đè đối phương một cái:

– Bản quan nguyên đảm nhiệm Tổng Kỳ Bá Hộ Sở Kỳ Châu, Thạch Thiên Hộ ở Thiên Hộ Sở Hồ Quảng…

Lời còn chưa nói hết, Phùng Tiểu Kỳ liền trợn mắt tròn xoe, run giọng nói:

– Chẳng lẽ, chẳng lẽ trưởng quan ngài là Tần Lâm Tần Đại nhân Bá Hộ Sở Kỳ Châu?

Làm gì mà biểu lộ mắt bắn ra tinh quang sáng chói, há to miệng đủ lọt quả trứng gà như vậy? Tần Lâm không giải thích được gãi đầu một cái, nói thật cho y biết.

Phùng Tiểu Kỳ lập tức sụp lạy xuống, miệng cao giọng báo quan hàm lý lịch:

– Cẩm Y Vệ Thiên Hộ Sở Hồ Quảng, Bá Hộ Sở Vũ Xương đóng ở Hưng Quốc châu, tòng thất phẩm Tiểu Kỳ Phùng Trung Hiếu, ra mắt Tần trưởng quan!

Dập đầu ba cái, Phùng Tiểu Kỳ mới từ dưới đất bò dậy, vui vẻ nói:

– Đại nhân chính là thiếu niên anh hùng của Cẩm Y Vệ chúng ta, hộ vệ Đặng Tử Long Đặng lão tướng quân, phá đại án Kinh Vương phủ. Chậc chậc, tiểu nhân nghĩ mãi không biết Đại nhân chính là anh hùng bực nào, hôm nay gặp được quả nhiên khí vũ hiên ngang, nghi biểu bất phàm, chân chính là nghe danh không bằng gặp mặt, gặp mặt còn hơn cả nghe danh!

Tần Lâm không biết nói cái gì cho phải, thì ra Phùng Tiểu Kỳ này hẳn là người ái mộ trung thành của hắn. Chuyện hắn phá đại án kỳ án nhiều lần ở Kỳ Châu, được đặc chỉ ban thưởng không cánh mà bay, đã truyền khắp ở các Bá Hộ Sở dưới quyền Thiên Hộ Sở Hồ Quảng, hơn nữa càng truyền càng kỳ, càng truyền càng lợi hại, càng truyền càng khoa trương. Có người khịt mũi tỏ vẻ không tin, nhưng người tin tưởng lại xem hắn như Gia Cát Lượng tái thế, Bao Công sống lại.

Giống như vị Phùng Tiểu Kỳ này bội phục hắn sát đất, xoay người lại nhìn Phương Đường Tiến nói:

– Phương Sư Gia, có chuyện gì cứ kêu hai bộ khoái kia ra đây đối chất đi, Tần trưởng quan chúng ta chính là tinh tú trên trời giáng phàm, ngày đoán dương, đêm xét âm, đã từng dùng Huyền Đô Đâu Suất Hỏa bắt quỷ mẫu âm thai, cũng từng đấu pháp cùng lão chân nhân Kinh Vương phủ, có được mắt thần như điện, thần thông quảng đại…

Phương Đường Tiến trợn to hai mắt như cóc ghẻ, giận đến nhất Phật xuất thế nhị Phật thăng thiên, kêu Phùng Tiểu Kỳ tới vốn là muốn cho y ngăn cản Tần Lâm can thiệp, không nghĩ tới ngược lại y giúp đỡ Tần Lâm nói chuyện, còn thổi phồng Tần Lâm như vậy, rõ ràng là tát vào mặt mình.

Ba huynh muội Giang gia bất kể thế nào cũng không nghĩ tới sẽ xảy ra cục diện này, chợt Giang Mậu vỗ trán một cái:

– Ôi chao, ít ngày trước có tên họ Tần được lên công báo nói liên tục phá âm mưu yêu phỉ Bạch Liên giáo, được đặc chỉ thưởng thụ, không phải là hắn sao?

Giang gia huynh muội bình thời xem công báo chỉ quan tâm tin tức triều chính, đối với chuyện tập nã yêu phỉ Bạch Liên giáo vân vân không cảm thấy hứng thú lắm. Hơn nữa án Kinh Vương phủ liên quan tới nội bộ vương phủ, nói mập mờ không rõ, bọn họ không có ấn tượng sâu, cho đến khi Phùng Tiểu Kỳ vạch trần mới nhớ tới Tần Lâm chính là vị Tổng Kỳ Cẩm Y Vệ lập được công lớn kia.

– Người này thật sự có vẻ hay hay…

Trên gương mặt phủ một làn sương lạnh của Giang Tử rốt cục nở một nụ cười, giống như băng tan tuyết rã, mùa Xuân trở lại.

Tần Lâm không cho Phương Đường Tiến chống chế, nhìn Ngưu Đại Lực ra hiệu cho y. Đại hán vạm vỡ này lập tức sải bước tiến lên, chộp lấy cổ áo Phương Đường Tiến, gầm thét:

– Còn không giao hai bộ khoái ra đây? Lão tử làm thịt tên khốn ngươi!
– Lớn, lớn mật!

Hồ Tri Châu vỗ kinh đường mộc một cái:

– Gầm thét giữa công đường, bắt lại cho ta!

Bọn nha dịch còn đang do dự không quyết, Phùng Tiểu Kỳ đã rút Tú Xuân đao ra, tung người ngăn ở trước người Tần Lâm:

– Ai dám càn rỡ?

Bọn nha dịch không thể làm gì, cũng không có can đảm đánh một trận đao thật thương thật cùng thiên tử thân quân, đối với bản châu Đại lão gia ra lệnh cũng không thể không có biểu hiện gì. Không thể làm gì khác hơn là gõ liên tục Thủy Hỏa côn hai màu đen đỏ xuống đất, miệng kêu lên:

– Uy… Vũ…
– Các… các ngươi!

Hồ Tri Châu thấy bọn nha dịch lùi bước không tiến lên, giận đến sắc mặt đỏ bừng.

Dù sao Tần Lâm còn có Trương Công Ngư, Thạch Vi làm chỗ dựa, hơn nữa Trương Công Ngư là Tri Phủ Vũ Xương, Hưng Quốc châu là do Vũ Xương phủ quản, Tần Lâm không cố kỵ gì, trực tiếp đi lên chỗ ngồi kéo Hồ Tri Châu:

– Còn không giao người, có tin Tần gia đánh cả lão hay không?

Hồ Tri Châu kinh hoàng kêu lên:

– Cứu mạng!

Bọn nha dịch vẫn đứng nghiêm giống như tượng gỗ tượng đất, miệng vẫn nói:

– Uy… Vũ…

Hai huynh đệ Giang Kính, Giang Mậu thấy tình cảnh này, ôm bụng cười nghiêng ngửa. Giang Tử phì cười một tiếng, cầm tay áo che kín mặt, chỉ thấy vai nàng giật giật liên hồi, hiển nhiên đang cười không kềm được.

Tri Châu cùng Sư Gia đều bị khống chế, Tần Lâm liền lệnh cho Phùng Tiểu Kỳ dẫn Cẩm Y Hiệu Úy đi vào trong nha môn tìm hai tên bộ khoái liên quan tới án mạng.

Bất kể thế nào Trương Lỗi, Vương Thắng cũng không nghĩ tới Hồ Tri Châu cùng Phương Sư Gia lại không chịu nổi, Tần Lâm lại tới lật nhào cả nha môn Tri Châu như vậy. Cho nên hai người bọn họ vẫn ở chung với mấy tử tù, núp trong nhà giam châu nha ăn uống nhậu nhẹt.

Rất nhanh Phùng Tiểu Kỳ đã bắt bọn họ ra, ném ra đại đường.

Đã làm thì phải làm tới nơi tới chốn, Tần Lâm dứt khoát đẩy Hồ Tri Châu ra, mình ngồi lên giữa công đường, lệnh đem phạm phụ Uông thị ra đối chất cùng hai người bọn họ.

Trương Lỗi cùng Vương Thắng đều là hán tử thô lỗ không có tâm cơ, nghe thấy Uông thị tới đối chất ngơ ngác nhìn nhau, đều có mấy phần sợ hãi.

– Nói thật đi, không có chuyện gì không nên nói lung tung!

Phương Đường Tiến nhìn hai người bọn họ nhắc nhở.

Ánh mắt như điện của Tần Lâm đảo qua trên mặt Phương Đường Tiến, vị Sư Gia tự cho là bất phàm này chợt cả người phát rét, tóc gáy dựng thẳng, không tự chủ được rùng mình.

Uông thị vừa lên đã khóc lóc kêu ca, nói hai bộ khoái này hại chết chồng của nàng Lý Trưởng Tề Tào. Ngày đó là hai người gọi chồng của nàng ra khỏi nhà, từ đó về sau không thấy trở về, còn nghe người ta nói thấy bọn họ uống rượu cùng Tề Tào ở Ngọc Thực hiên.

Hai tên bộ khoái chế giễu ngược lại:

– Bà nương này nói hươu nói vượn gì vậy? Ngày đó chúng ta đến châu, vừa xuống thuyền chồng nàng đã tự đi tìm kỹ nữ, chúng ta đi Ngọc Thực hiên ăn cơm, cho nên chia tay. Ai mà biết được y tranh giành ghen tuông với kẻ nào đó cho nên chết uổng, làm sao trách được chúng ta?
– Có nhân chứng nhìn thấy hay không?

Tần Lâm lạnh giọng hỏi.

– Trong châu không ít người nhìn thấy, chỉ có hai ta vào Ngọc Thực hiên!

Tần Lâm liền hạ lệnh truyền lão bản Ngọc Thực hiên.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240