Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 16
Phần 16: Thanh Hao

Đang khi nói chuyện hai người đã đi tới đại đường y quán, chỉ thấy Bàng Hiến ở giữa, xung quanh các đệ tử xúm xít thành một vòng. Bên trong có một cái cáng bằng tre, trên đó có một vị lão phụ nhân đang nằm.

Đây là mùa hè, gần đây thời gian dài trời không mưa, khí trời tương đối nóng bức, nhưng lão phụ nhân trên cáng đang đắp hai chiếc mền dày vẫn không ngừng run lập cập, hai má xanh lướt, đôi môi tím bầm, thấp giọng rên rỉ kêu lên lạnh không chịu được.

Bên cạnh cáng có một đại hán lưng hùm vai gấu đang ngồi chồm hổm, dù y đang ngồi nhưng cũng còn cao hơn người bình thường ngồi trên ghế, dáng vóc hết sức khôi ngô, giống như Kim Cương hộ pháp trong chùa miếu.

Đại hán kia ngẩng đầu lên, đúng lúc gặp phải ánh mắt Tần Lâm, miệng kêu ủa một tiếng, hai mắt trợn trừng còn to hơn chuông đồng, lập tức đứng bật dậy:

– Tiểu tử chết bầm, tại sao lại là ngươi?!

Tần Lâm hoàn toàn không hiểu có chuyện gì, chỉ nhận ra đại hán khôi ngô này chính là tên dân tráng đã ngăn mình ra khỏi Kỳ Châu thành lúc trước, tên là Ngưu Đại Lực, nhưng không biết tại sao gặp mặt lần nữa lại giống như có thâm cừu đại hận.

Chỉ thấy đại hán tựa như Kim Cương này bước hai ba bước liền vọt tới trước người Tần Lâm, thân thể to lớn mang theo một cơn gió lốc, nghiến răng nghiến lợi vẻ mặt rất là bất thiện, đưa bàn tay to như quạt lá bồ ra định chộp lấy cổ hắn.

Đám học đồ Trương Kiến Lan, Bạch Liễm thấy vậy kinh hãi, vội vàng né tránh xa xa ra hai bên, sợ bị đại hán to như trâu nước này đụng vào. Với khí thế của y nếu như đụng vào chắc chắn sẽ bong gân gãy xương, không phải là vô cớ chuốc lấy họa từ trên trời giáng xuống hay sao?

Lục Viễn Chí cùng Thanh Đại đứng ở bên trái Tần Lâm, lúc Ngưu Đại Lực xông lại thiếu niên mập ngẩn ngơ, đến khi thấy rõ đại hán lai lịch không rõ này muốn chộp cổ áo của Tần Lâm, thiếu niên mập tiến lên trước một bước muốn lý luận cùng đối phương, không ngờ Tần Lâm lại nhẹ nhàng đẩy y ra.

Tần Lâm đẩy Lục Viễn Chí ra, tự biết khí lực mình chênh lệch quá xa với Ngưu Đại Lực, căn bản không có cách nào liều mạng, vốn là chuẩn bị nghiêng người để cho y chộp hụt, sau đó sẽ thi triển Tạp Bột Quán Nhĩ trong Bộ Phu Quyền đánh vào Thái Duơng y, cho dù là đối phương luyện ngạnh khí công cũng phải váng đầu hoa mắt một trận.

Ai ngờ Thanh Đại đang ở phía sau Tần Lâm, trong lúc kinh ngạc lại quên né tránh, Tần Lâm đang muốn tránh sang mặt bên thi triển Bộ Phu Quyền mới nhìn thấy nàng đang đứng đó. Nếu hiện tại tránh khỏi Ngưu Đại Lực xông tới, sau đó từ mé bên thi triển Tạp Bột Quán Nhĩ, Ngưu Đại Lực thu thế không kịp ắt sẽ đụng vào Thanh Đại.

Bất đắc dĩ, Tần Lâm không thể làm gì khác hơn là hai tay bắt chéo đẩy lên trên, đỡ lấy cổ tay đối phương. Hắn chỉ cảm thấy một cỗ lực đạo cực mạnh dọc theo cánh tay truyền xuống, đòn này của Ngưu Đại Lực không chỉ khiến cho xương cánh tay hắn muốn nứt ra, thậm chí ngay cả xương cốt toàn thân cũng kêu lên răng rắc vang dội.

Vốn hắn xuất ra chiêu này là Thượng Giá Đạn Thích của Bộ Phu Quyền, sau khi hai tay giơ lên ngăn cản địch nhân sẽ cấp tốc lui về phía sau, đồng thời vung chân trái lên đá vào bụng dưới đối phương, chiêu thức hết sức sắc bén.

Nhưng Tần Lâm chẳng qua là thân thể thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi, đối phương lại là đại hán lưng hùm vai gấu, chỉ một Thượng Giá (giơ tay lên) hắn đã phải dốc hết toàn lực, đâu còn dư lực thi triển Đạn Thích (đá phản), trong lòng lập tức không ngừng kêu khổ.

Mặc dù một trảo này của Ngưu Đại Lực vẫn chưa dốc hết toàn lực, nhưng lại bị thiếu niên nhìn qua có chút gầy yếu cản lại, y cũng hơi kinh ngạc, tiếp tục xuất thủ lại muốn chộp tới.

– Khụ khụ…

Bàng Hiến đang chẩn mạch cho lão phụ nhân chợt cau mày, lạnh lùng nói:

– Kỳ quái thật, ngươi tới y quán chữa bệnh, hay là tới võ quán đánh lôi đài?

Ngưu Đại Lực nghe vậy chợt nhớ ra, đây là ở trong y quán của Lý thần y. Y vội vàng hạ tay đang giơ cao xuống khép sát vào đùi, quay đầu lại khép nép cung kính nói:

– Chữa bệnh, đương nhiên là tới chữa bệnh cho mẫu thân. Tiểu nhân là kẻ thô lỗ, không hiểu lễ phép xúc phạm Bàng đại phu, chớ trách, chớ trách!

Bàng Hiến vẫn tỏ vẻ lạnh lùng, hừ mũi một tiếng, không để ý tới Ngưu Đại Lực, lại đổi tay kia tiếp tục chẩn mạch cho lão phụ nhân.

Sắc mặt Ngưu Đại Lực tái nhợt, mồ hôi hột toát ra trên trán từng giọt to như hạt đậu, thân thể khôi ngô thình lình run lên lẩy bẩy, đột ngột quỳ sụp xuống đất, dập đầu xin tội với Bàng Hiến:

– Bàng đại phu, tiểu nhân đã sai, ngài ngàn vạn lần chớ để trong lòng, vạn nhất chẩn mạch sai lầm cho mẫu thân ta, cho dù là tiểu nhân bị treo lên cũng hối hận không kịp nữa.

Thanh Đại mới vừa bị tên lỗ mãng Ngưu Đại Lực này dọa sợ đến không nhẹ, nhưng nàng theo gia gia bôn ba trong hoang sơn dã lãnh ở Kỳ Châu, cũng thấy không ít rắn độc mãnh thú, can đảm hơn nữ tử bình thường rất nhiều. Thấy Ngưu Đại Lực quỳ xuống xin tội Bàng Hiến vô cùng quẫn bách, nàng cũng nở nụ cười, thấp giọng nói:

– Này, Tần sư đệ, đệ xem đại hán kia thật nực cười…

Tần Lâm không cười nổi, hai cánh tay như muốn gãy lìa, Thanh Đại trong lúc vô tình kéo kéo cánh tay hắn, hắn đau đến nhe răng toét miệng.

Bàng Hiến nghe ngôn ngữ Ngưu Đại Lực, cũng vừa bực mình vừa buồn cười, trách mắng:

– Lương y như từ mẫu, cho dù là tử thù đại địch cầu tới y quán ta, ta cũng sẽ chữa trị cho kẻ đó. Kỳ hoàng là thuật tế thế, chúng ta không thể làm lang băm hại người, càng không thể lấy y thuật uy hiếp, trả thù bệnh nhân. Quả thật ngươi không hiểu biết gì cả.

Ngưu Đại Lực ồ một tiếng từ dưới đất bò dậy, chỉ chỉ Tần Lâm vui vẻ cười nói:

– Vậy thì hay quá. Bàng đại phu thật là người tốt, nếu ngài trị hết bệnh mẫu thân ta, vậy ta cũng sẽ không tính toán với tiểu… tiểu huynh đệ này nữa.

Vốn y muốn nói tiểu tử chết bầm, lời lên đến miệng mới đổi lại là tiểu huynh đệ.

Bàng Hiến thấy buồn cười, biết không dễ trò chuyện với loại người thô lỗ như Ngưu Đại Lực, bèn nhìn Tần Lâm nói:

– Chúng ta đây là y quán, không phải là võ quán, học y cần phải tâm cảnh bình thản mới có thể thông đạt kỳ hoàng, sau này không cho phép gây chuyện thị phi ở bên ngoài nữa.

Trương Kiến Lan cùng Bạch Liễm liếc mắt nhìn nhau, có vẻ vui mừng trước tai họa của kẻ khác.

Chỉ có Tần Lâm nhìn ra trong ánh mắt Bàng Hiến có vẻ trách móc. Thì ra Bàng Hiến nhãn lực cực tốt, đã nhìn thấy rõ ràng mới vừa rồi Tần Lâm đẩy ra Lục Viễn Chí sau đó ngăn ở trước người Thanh Đại.

Chỉ không biết tại sao Ngưu Đại Lực này căm phẫn như vậy?

Bàng Hiến được tám thành chân truyền của Lý Thời Trân, y thuật rất là cao minh, rất nhanh liền đoán được bệnh chứng Ngưu thị:

– Mạch tượng bệnh nhân biểu hiện thường ngày thân thể khỏe mạnh, chẳng qua là bị chướng khí đất ẩm thấp cho nên trúng phải sốt rét. Bệnh này thế tới hung hãn, rất dễ lấy mạng người, nhưng chỉ cần trị liệu kịp thời cũng không phải là không thể cứu.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240