Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 66
Phần 66: Tiền Cữ Thường Lệ

Tần Lâm cười cười, thấy thiếu nữ từ từ gật đầu một cái, mới lại hỏi:

– Như vậy, Đại ca hỏi một câu nữa, tại sao dân chúng đều sợ Hoàng Liên Tổ, mặc cho y tác oai tác quái mà không có cách nào?

Lần này Thanh Đại trả lời đặc biệt mau:

– Bởi vì tỷ tỷ y là trắc phi Kinh Vương, y là Tổng Kỳ Cẩm Y Vệ!
– Đúng rồi! Để cho người xấu xâm nhập vào Cẩm Y Vệ, người tốt không làm gì được y. Cho nên trong Cẩm Y Vệ càng nhiều người tốt, càng ít người xấu, cuộc sống dân chúng lại càng tốt hơn, có phải vậy không?

Thiếu nữ gật đầu một cái, mặt giãn ra mà cười: Thì ra Tần Đại ca làm Cẩm Y Vệ có đạo lý sâu xa như vậy.

Nhưng ngay sau đó nàng lại lo lắng:

– Họ Hoàng bại hoại là Tổng Kỳ, ít nhất Tần Đại ca phải làm được Bá Hộ mới có thể đối phó y, từ Hiệu Úy đến Bá Hộ có nhiều cấp Tiểu Kỳ, Tổng Kỳ, như vậy phải mất bao nhiêu năm mới có thể vượt qua được y?

Nghĩ đến chuyện Tần Đại ca tốt như vậy chẳng qua là một Hiệu Úy, tên họ Hoàng bại hoại lại là Tổng Kỳ, Thanh Đại liền giận dữ bất bình, siết chặt nắm quả đấm nhỏ, chu cái miệng nhỏ, bỗng nhiên rất muốn dùng cuốc thuốc của mình gõ vỡ đầu Hoàng Liên Tổ.

Tần Lâm cười cười:

– Ta còn là bạch đinh đã có thể cho y nếm mùi đau khổ, hiện tại đã là Hiệu Úy biên chế chính thức, chẳng lẽ phải sợ y? Bá Hộ thì đã sao, thật ra ta muốn ngồi vào vị trí này cũng không khó lắm.

Hừ! Thanh Đại tỏ vẻ không tin, Thạch Vi Thạch Đại nhân là lăn lộn qua núi thây biển máu, gương mặt đầy râu mới làm được Bá Hộ, Tần Lâm tuổi còn trẻ đã muốn làm chức quan như vậy, đây không phải là khoác lác sao?

Con ngươi Tần Lâm chuyển vài vòng, cười xấu xa nói:

– Không tin ư? Như vậy chờ đến khi Đại ca làm được quan Bá Hộ, tiểu Thanh Đại sẽ phải cho ta hôn, hắc hắc hắc hắc…

Thanh Đại ưỡn ngực ra dõng dạc:

– Hôn thì hôn, ai sợ ai?

Lời mới vừa ra khỏi miệng, thiếu nữ lại hối hận, nàng nhớ tới người này từ Tần sư đệ thăng cấp đến Tần Đại ca, không phải là tỷ dụ rành rành sao? Vạn nhất sau này hắn làm được Bá Hộ thật…

Thanh Đại giậm chân một cái:

– Đừng mơ tưởng, không có mười năm tám năm huynh cũng không làm nổi Bá Hộ.

Tần Lâm cười to:

– Vì hôn tiểu Thanh Đại của ta, cho dù là tám năm mười năm cũng có thể chờ.
– Tần Đại ca thật là mặt dày!

Thanh Đại giậm chân một cái, bụm mặt chạy đi như một làn khói.

Rạng sáng hôm sau, Tần Lâm mặc áo vải màu lam của đệ tử y quán ngày thường vẫn mặc, đi gặp Lý Thời Trân, Lý Kiến Phương cùng Bàng Hiến, nói chuyện mình đã đáp ứng Thạch Vi tới Cẩm Y Vệ nhậm chức, xin Thái Sư phụ cùng hai vị tiên sinh tha thứ đệ tử tự tiện làm chủ, sau này phải tới nha môn Bá Hộ đúng giờ điểm danh, không thể học tập ở y quán nữa.

Lý Thời Trân vuốt râu cười nói:

– Tần thế điệt tôn, lão phu sớm biết con chỉ hiểu biết lơ mơ về y đạo. Thanh Đại đã nói với ta, dạy kèm lâu như vậy ngay cả một bộ Hòa Tề Cục Phương con cũng không thể nắm giữ, ha ha, chỉ sợ không phải là người trong rừng hạnh (chỉ thầy thuốc) chúng ta. Hiện tại đi làm Cẩm Y Vệ, dù sao cũng là thiên tử thân quân, xuất thân đường đường chính chính, cũng có thể an ủi anh linh lệnh tổ trên trời.

May là da mặt Tần Lâm dày tương đương tường thành, lúc này cũng không nhịn được sắc mặt đỏ lên… Lúc Thanh Đại tới dạy kèm, tâm tư hắn cũng không chú tâm vào học, nghĩ đủ biện pháp trêu đùa cháu gái người ta, bị Lý Thời Trân một lời vạch trần, thật đúng là xấu hổ.

Học tập Trung y coi trọng nhất tích lũy kinh nghiệm, không có mười năm hai mươi năm khổ công căn bản không có thể có thành tựu gì, cho nên lão Trung y luôn nổi danh hơn tay mới.

Tần Lâm chỉ học được chừng một tháng, dĩ nhiên Lý Thời Trân không trông cậy hắn có thành tựu gì đặc biệt hơn người, so với hành y tế thế, tiền đồ Cẩm Y Vệ còn tốt hơn nhiều lắm.

– Tần thế điệt tôn, con phụng chức ở Cẩm Y Vệ, nhưng phải nhớ kỹ trung hiếu nhân nghĩa, lấy Hoàng Liên Tổ làm vết xe đổ, ngàn vạn lần không nên ỷ thế hiếp người…

Lý Thời Trân lại bày ra dáng vẻ thái thế thúc, tiến hành giáo dục tư tưởng tràng giang đại hải một hơi, nói trong khoảng thời gian tàn một nén nhang vẫn có vẻ chưa thỏa mãn:

– Đương nhiên thiên tính con hiền lành, lại có can đảm dám làm dám chịu, lão phu tin được.

Tần Lâm lau mồ hôi, trời ơi, nếu đã tin ta, lão nhân gia ngài cần gì nói nhiều như vậy?

Suy nghĩ một chút, Tần Lâm thử dò xét nói:

– Hiện tại thế điệt tôn đã không còn học ở y quán, nếu tiếp tục ở lại y quán e rằng có điều bất tiện…

Lý Kiến Phương nghe vậy, lập tức mặt lộ vẻ vui mừng. Bàng Hiến hơi có ý giữ lại, nhưng nghĩ đến Tần Lâm không còn là đệ tử y quán, cũng không có lý do để cho hắn ở lại.

– Nói bậy!

Lý Thời Trân dựng đứng râu ria, trừng mắt nói:

– Cho dù là không phải đệ tử y quán ta, nhưng gia gia con là tri giao hảo hữu với lão phu, đời này con cũng phải gọi lão phu một tiếng thái thế thúc. Lệnh tổ đã qua đời, lão phu phải thay lão quản giáo, chăm sóc con, lão phu muốn thế điệt tôn ở trong nhà, người nào quản được?

Lý Kiến Phương gấp đến độ giậm chân, lòng nói thật vất vả con thỏ nhỏ chết tiệt này mới tự mình đòi đi, phụ thân Đại nhân chỉ cần thuận thế đáp ứng là đủ, lại muốn giữ hắn lại, nếu tương lai Thanh Đại…

Nhưng ánh mắt Lý Thời Trân làm như vô ý quét nhìn đứa con thứ ba này, khiến cho Lý Kiến Phương kinh hãi trong lòng, do dự xem có nên mạo hiểm chọc giận phụ thân, lên tiếng nói cho Tần Lâm ra đi khỏi y quán cho khuất mắt hay không.

Ai ngờ Tần Lâm chờ lời Lý Thời Trân vừa ra khỏi miệng, lập tức xuống thang hạ đài, tỏ vẻ cung kính nói:

– Ý tốt của bậc trưởng bối, không dám từ chối, thế điệt tôn cung kính không bằng tuân mệnh.
– Tốt…

Lý Thời Trân mỉm cười gật đầu một cái:

– Hôm nay là lần đầu tiên con tới nha môn, không nên đi trễ để cho người ta chê cười.

Tần Lâm cáo từ rời đi, lặng lẽ giơ ngón giữa trong lòng với Lý Kiến Phương, muốn đuổi gia gia ra khỏi y quán ư, không có cửa đâu…

Hắn trở lại túc xá thay quan phục Cẩm Y Vệ, đội ô sa của mình, mặc Phi Ngư phục, mang thắt lưng, đeo Tú Xuân đao, đeo lệnh bài gỗ hoàng dương, chân đi giày trắng. Sau đó soi gương đồng xem thử, thấy có mấy phần anh vũ, hết sức thỏa mãn hài lòng.

Bây giờ gia gia đã là Cẩm Y Hiệu Úy, thiên tử thân quân rồi!

Chư vị sư huynh đệ cũng tập trung học sớm, dưới ánh mắt nhìn soi mói vừa hâm mộ vừa ghen tị của bọn họ, trước nụ cười khen ngợi của Thanh Đại, Tần Đại Hiệu Úy hùng dũng nghênh ngang sải bước ra khỏi y quán, chuẩn bị nghênh đón những tiếng thét chói tai của các đại cô nương tiểu tức phụ hâm mộ.

Cũng có tiếng thét chói tai, bất quá đó là thanh âm kêu thét của những người buôn bán nhỏ ở chợ Nam:

– Chạy mau, Đề Kỵ tới rồi, dọn hàng chạy mau…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240