Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 153
Phần 153: Luận thiên hạ (Hạ)

Bọn họ hỏi thăm tên tuổi lẫn nhau, thân phận cẩm y Bá Hộ của Tần Lâm không có gì để giấu giếm, dĩ nhiên nói thật.

Đại ca trong ba vị công tử ngẫm nghĩ một chút, sau đó mới nói:

– Tại hạ người Vũ Xương phủ, họ Giang, tiện danh một chữ Kính.

Tam ca liền nói mình tên là Giang Mậu.

– Rõ ràng là giấu đầu lòi đuôi…

Tiểu muội thấp giọng oán giận Đại ca một câu, cũng chỉ có thể nói tên họ theo, là Giang Tử.

Tần Lâm thấy hai vị Giang Kính cùng Giang Mậu đều là quý công tử nghi biểu đường đường, bèn nhìn hai người bọn họ cười gật đầu một cái. Nhìn lại Giang Tử, chỉ thấy nàng phong tư nhàn nhã, quả thật có dáng vẻ chim sa cá lặn, bế nguyệt tu hoa, Tần Lâm lại cảm thấy rùng mình, lạnh toát trong lòng, vội vàng dời ánh mắt mình sang chỗ khác.

Giang Tử không hiểu vì sao, mặc dù nàng không hiểu ái tình nam nữ, dù sao cũng là nữ nhi mười sáu, cực kỳ chú trọng dung mạo của mình. Những vương tôn công tử khác bất kể người nào nhìn thấy nàng cũng phải hoa mắt loạn thần, ngây ngẩn cả người, đương nhiên nàng không thích nhưng cũng biết dung mạo của mình rất đẹp.

Mà Tần Lâm vừa gặp không những không có chút lòng ái mộ nào, ngược lại vội vàng đưa mắt nhìn sang nơi khác, thần sắc lộ vẻ hơi chán ghét, chuyện này khiến cho nàng có hơi không hiểu lắm.

Nàng không biết Tần Lâm đã bị Chu Do Phiền làm một lần bị rắn cắn mười năm còn sợ dây thừng, thấy nam nhân xinh đẹp bèn cho người ta là đồng tính.

Giang Tử vốn là quốc sắc, lại không cố ý che giấu, chỉ cần mắt không mù cũng có thể nhìn ra.

Vốn là ánh mắt của pháp y cực kỳ tinh minh sắc bén, nhưng vì Tần Lâm đã gặp qua cực phẩm nam tử như Chu Do Phiền, dù là dung mạo Giang Tử càng hơn y gấp trăm lần, nhưng vì Tần Lâm đã có thành kiến từ trước, cho nên không thèm nhìn tới “Long Dương Quân” này lần nào, lại càng không biết nàng là nữ giả nam trang.

Trong lòng Giang Tử càng thêm nghi hoặc, lại hơi tức giận, chỉ là nàng hàm dưỡng cực tốt cho nên cũng không để lộ ra.

Giang Kính chắp tay cười nói:

– Mới vừa nghe Tần huynh bình luận trong triều ngoài triều, ngôn ngữ rất có kiến giải. Nhưng không hiểu vì sao Thiệu Kinh Bang được người đời công nhận thanh quan, Tần huynh lại buông lời xúc phạm như vậy?

Tần Lâm không chậm trễ chút nào đáp:

– Người này cũng không phải là thanh quan, lừa đời mạo danh mà thôi. Thanh quan nên nghiêm khắc thi hành pháp độ quốc gia, không nên tham tang uổng pháp, Thiệu Kinh Bang dung túng trốn thuế, mặc dù chính y không nhận hối lộ không tham tang, nhưng lại khiến cho thuế phú quốc gia thất thoát, kết quả cũng chẳng khác nào tham tang uổng pháp.

Giang Mậu cũng hứng thú, suy nghĩ một chút nói:

– Bản thân Thiệu Kinh Bang không nhận hối lộ, tuy nhiên cũng làm cho thuế phú thất thoát, dường như còn tốt hơn tham quan một chút.
– Hoàn toàn sai lầm!

Tần Lâm nói thẳng không kiêng kỵ, phản bác lại:

– Nếu là tham tang tư túi, người người đều nói là tham quan, sẽ có pháp độ quốc gia ước thúc, không dám hành sự ban ngày ban mặt. Nếu không phải tham mà uổng pháp, người đời lại bị y mê hoặc chỉ nói y là thanh quan, Thiệu Kinh Bang công khai mở ra thuế quan không thu một phần thuế khoản, rõ ràng là đường hoàng mà uổng pháp. Nếu so với người trước cũng giống như ăn trộm ban đêm với cướp cạn ban ngày, còn ác liệt hơn.

Giang Kính âm thầm gật đầu, cảm thấy Tần Lâm nói điểm này cực kỳ tương tự với ý nghĩ “dùng tuần lại (quan lại thuần lương, thật lòng làm việc nhưng phẩm cấp không cao) mà giảm bớt thanh quan” của phụ thân, nếu như phụ thân biết được kiến giải này chắc chắn sẽ cực kỳ tán thưởng.

Giang Mậu nổi hứng lên, lại nói:

– Những gì Tần huynh nói dường như không thể nói như vậy được, tỷ dụ như chuyện trộm đạo cướp bóc, sát thương nhân mạng hại người không ít. Mà họ Thiệu kia khai quan không thu thuế, cũng không có hại chết người nào…

Tần Lâm nghiêm mặt, dáng vẻ nghiêm nghị nói:

– Triều đình thu thuế có nhiều tác dụng khác nhau, dĩ nhiên có thể tiết kiệm chi tiêu thông qua các thủ đoạn trao đổi hàng hóa nơi biên giới, giảm bổng lộc của quyền quý… Nhưng chúng ta gác những thủ đoạn này sang bên, chỉ nói thu chi chính thuế, như vậy chính là triều đình thu thuế ở phương diện này ít đi, chắc chắn sẽ phải chi ít đi ở phương diện khác.
– Đơn cử đại hạn ở Hà Bắc vào năm Long Khánh thứ sáu, nếu như phủ kho triều đình đầy đủ, có thể tận lực chẩn tế, sở dĩ không thể hoàn toàn làm được bởi vì của cải không đủ, quan địa phương chỉ có thể trơ mắt nhìn nạn dân biến thành quỷ đói. Nếu như thuế phú thiên hạ cũng có thể kịp thời nhập kho, sao thể xảy ra tình huống như thế?
– Nói khoa trương một chút, họ Thiệu kia thu ít bao nhiêu thuế ở thuế quan Kinh Châu, vậy cũng đã hại chết bấy nhiêu người ở Hà Bắc. Nếu quan viên thiên hạ đều giống như Thiệu Kinh Bang, tương lai Hà Bắc lại có đại hạn, hoặc là cường địch xâm nhập biên cảnh, triều đình không có tiền đối phó, dân chúng trên đời này không thể làm gì khác hơn là trở thành quỷ hồn.

Tần Lâm nói một hơi xong, hai huynh đệ Giang Kính, Giang Mậu gật đầu liên tục, chỉ cảm thấy giống nhau như đúc lời dạy bảo của phụ thân năm đó.

Giang Tử cười nói:

– Tần Đại nhân nói như vậy thật là hữu lý, hiện tại chỉ là cẩm y Bá Hộ quả thật khuất tất hiền tài. Côn bằng giương cánh chín vạn dặm, bay thẳng lên cao, Tần Đại nhân có ý này chăng?

Thanh âm của Giang Tử cao vút, nếu như giọng nói Thanh Đại giống như hoàng oanh xuất cốc, vậy giọng nàng chính là phượng gáy chín tầng mây, không chỉ có hết sức dễ nghe mà còn mang theo một lực lượng ôn hòa lại khiến cho người ta khó lòng kháng cự.

Không ngờ rằng Tần Lâm lắc đầu quầy quậy, thầm nhủ trong lòng, không biết “Long Dương Quân” này có tâm tư quỷ quái gì, Tần gia ta cũng không thích chuyện kia…

Giang Tử đụng nhằm cây đinh, không thể làm gì.

Giang Mậu thấy vị muội muội đánh đâu thắng đó của mình hôm nay chịu thiệt thòi, bèn ra mắt cho Đại ca một tay chỉ Tần Lâm, một tay chỉ tiểu muội, che miệng len lén cười thầm.

Trong lòng Giang Tử không vui, suy nghĩ một chút lại hỏi Tần Lâm sang chuyện khác:

– Hiện tại Giang Lăng Trương tướng công nắm triều chính, Tần huynh có ý kiến gì về thành tích được mất của y hay không?

Lần này Tần Lâm cũng không trả lời ngay, mà là không hề xấu hổ nói cho bọn họ biết, mình không hiểu nhiều đối với triều chính mới của Trương Cư Chính, hy vọng bọn họ có thể nói một chút.

Giang Mậu nghe vậy thất vọng, vốn tưởng rằng đối phương là một Gia Cát Khổng Minh ở ẩn nông thôn, không ra khỏi nhà cũng biết đại thế thiên hạ, không ngờ rằng ngay cả nội dung triều chính mới Vạn Lịch cũng không biết, cũng quá cô lậu quả văn. Nghĩ tới đối phương bất quá chỉ là quan võ Cẩm Y Vệ, một kẻ vũ phu mà thôi, lại thấy lúc trước mình đã quá mức coi trọng hắn.

Tuy rằng Giang Kính không kết luận quá sớm như đệ đệ, nhưng cảm giác nể trọng đối với Tần Lâm cũng đã giảm đi mấy bậc.

Duy chỉ có Giang Tử thoáng động trong lòng, lúc trước nàng đã gặp vương tôn công tử cùng các tài tử tự cho là bất phàm, nói đến chỗ không hiểu, bọn họ cũng sẽ nói bậy mấy câu làm bộ tinh thông, cao minh hơn nữa bèn hàm hồ cố làm ra vẻ cao thâm, kẻ thẳng thắn như Tần Lâm nói mình không biết, thật đúng là chưa từng gặp qua.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240