Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 128
Phần 128: Trá Thuật Của Tần Lâm

Bất quá sau khi khai quan phát hiện hiện tượng đặc thù sinh sau khi chết, Tần Lâm liền có chủ ý.

Hắn lợi dụng cơ hội tới hiến đan hoàn cho Kinh Vương, quan sát quan hệ giữa Kinh Vương, Hoàng phi cùng Uy Linh Tiên, sau đó đi Huyền Diệu quán đấu pháp đả thảo kinh xà. Chờ Uy Linh Tiên không nhịn được nữa cầu tới cửa, sau đó mới dùng lợi ích dụ dỗ lão theo phe mình, hai người liên thủ bày cục diện quỷ mẫu âm thai chờ Hoàng Liên Tổ.

Cứ như vậy từng bước một liên hoàn đi đến bây giờ, rốt cục khiến cho chính miệng Hoàng Liên Tổ thừa nhận tội hại chết Quách Mi Mi, giá họa Chu Do Phiền, cũng công khai với mọi người.

Lúc này chân tướng rõ ràng, Hoàng Liên Tổ thúc thủ chịu trói, Tần Lâm nói nội dung chủ yếu vụ án cho bọn Kinh Vương, Mao Đạc. Chỉ bất quá bỏ bớt đi không đề cập tới thủ đoạn hắn cùng Uy Linh Tiên giả thần giả quỷ, nói láo là mình tu luyện dương thần xuất khiếu, gặp được Dạ Du Thần cầm pháp chỉ Đông Nhạc Thiên Tề, dẫn âm hồn Quách Mi Mi tới gặp xin hắn thay mặt giải oan cho nàng, cho nên biết tiền nhân hậu quả chuyện này, bày ra bẫy rập dẫn Hoàng Liên Tổ vào.

Uy Linh Tiên nóng lòng giải vây cho mình, Tần Lâm nói ra như vậy dĩ nhiên lão phải gật đầu lia lịa giống như gà con mổ thóc, phe phẩy phất trần leo lẻo nói với Kinh Vương:

– Bần đạo đã sớm biết người này hung tàn ác độc, thế nhưng lại là bà con thân quyến của Vương gia. Đây gọi là kẻ xa không xen lẫn với người thân được, tùy tiện tố cáo thiên tuế tất nhiên không tin. Vì vậy bần đạo lá mặt lá trái, bắt tay hợp tác cùng Tần công tử, rốt cục khiến cho chân tướng rõ ràng bày trước thiên hạ. Đây gọi là Thiên Đạo mênh mông, thiện ác hữu báo, không thể không tin.

Kinh Vương vừa tự thẹn lại vừa cảm kích, máu nóng dâng trào trong lòng ngực, vỗ đùi kêu oan:

– Lời hai vị Đại sư, làm sao tiểu vương không tin cho được, lại lừa gạt tiểu vương khổ sở đến như vậy. Nếu như tiểu vương có nửa phần dị tâm, thiên địa cũng không tương dung!

Bọn Mao Đạc trợn tròn mắt quan sát trên dưới Tần Lâm, không những có thể dương thần xuất khiếu, pháp chỉ Đông Nhạc Thiên Tề Đại Đế còn được Dạ Du Thần đưa tới cho hắn, đây là nhân vật thế nào, rõ ràng là có mắt mà không biết chân tiên.

Mặc dù Mao Đại nhân tự xưng là môn đồ thánh nhân, Khổng Tử không nói quái lực loạn thần, nhưng lúc này cũng rất tin không nghi ngờ, nếu không phải vì mặt mũi của Lễ bộ Lang Trung, quả thật y rất muốn hỏi Tần Lâm về đạo trường sinh.

Vốn là Hoắc Trọng Lâu có mấy phần oán khí đối với Tần Lâm, cho dù là nể mặt năm lượng vàng giúp hắn một phen nhưng trong lòng vẫn hết sức xem thường, thậm chí cảm thấy lần trước bại bởi Tổng Kỳ Cẩm Y Vệ này cũng không phải là mất mặt xấu hổ gì.

Bởi vì y từng được Tần Lâm dặn dò, âm thầm đạp gãy ván cầu để cho Hoàng Liên Tổ té xuống sông, bây giờ nhớ tới lúc ấy Tần Lâm cùng Uy Linh Tiên một đáp một hỏi nói cái gì thiện ác hữu báo, âm quỷ lấy mạng, cho nên cũng nhìn ra mấy phần thủ đoạn của Tần Lâm.

Càng như vậy, Hoắc Trọng Lâu càng cảm thấy Tần Lâm mưu trí cơ biến thật sự lợi hại, thầm sinh ý kính nể, thầm nhủ trong lòng: Nếu mình có thủ đoạn như hắn, bằng thân võ công này cùng mười mấy năm lăn lộn ở kinh sư, há có thể chỉ là Đương Đầu nho nhỏ thôi sao?

Có lòng muốn biểu diễn, Hoắc Trọng Lâu đi lên phía trước xách cổ Hoàng Liên Tổ lên như xách gà, sau đó ném y xuống đất một cái, khiến cho y cảm thấy choáng váng mặt mày. Đông Xưởng trói người rất tài giỏi, Hoắc Đương Đầu lại càng ưu tú, lấy từ bên hông ra một sợi dây gân bò, múa may một trận khiến cho người ta hoa cả mắt, nháy mắt đã trói chặt tứ chi Hoàng Liên Tổ, khiến cho y không thể động đậy chút nào.

Giáp Ất Bính Đinh cất kiếm vào vỏ, đi tới chỗ tĩnh lặng bên cạnh, mấy tiểu nữ binh ríu rít đùa giỡn, tiểu Đinh xõa tóc dài xuống che kín mặt, bước nhanh tới lui, miệng còn kêu lên u ú quái dị.

– Tiểu Đinh giả quỷ thật giống!

Nữ binh Giáp cười khen.

– Đúng vậy, mới vừa rồi hù dọa Hoàng Liên Tổ gần chết.

Nữ binh Ất cũng gật đầu khen ngợi.

– Nhìn y lăn một vòng xuống núi, thật đúng là giải hận!

Nữ binh Bính vung quyền.

Tiểu Đinh yếu ớt nói:

– Nhưng khi đó muội chỉ muốn cười, thật vất vả mới nhịn được…
– Nói chuyện gì vậy?

Lục Viễn Chí cười gian xảo đi tới, lén lút liếc nhìn khuôn ngực như ba đào mãnh liệt của nữ binh Giáp, sau đó vội vàng đưa ánh mắt sang nơi khác, e sợ bị phát giác.

Tiểu Đinh đưa lưng về phía y, hưng phấn giả quỷ vẫn chưa hết, có lòng muốn trêu đùa tên mập một chút, bèn chậm rãi quay mặt đi.

Ban đầu tên mập nhìn thấy nàng quay lưng lại với mình, cũng không có phát giác cái gì kỳ quái, đợi đến khi tiểu Đinh quay mặt lại, chợt thấy chỗ vốn là mặt của nàng lại trở thành gáy.

Tên mập nhất thời miệng khô lưỡi khô, lui về phía sau hai bước:

– Nàng, các nàng…

Dưới ánh trăng âm u mông lung, Giáp Ất Bính đồng thời cúi đầu, trên mặt lộ ra nụ cười quỷ dị, đưa đầu lưỡi đỏ thắm ra liếm môi một cái, loáng thoáng có thể thấy được hàm răng trắng hếu…

– Má ơi!

Tên mập hét thảm một tiếng, nhanh chân bỏ chạy, thân hình béo phục phịch giống như quả bóng da lăn đi xa như làn khói.

Tiểu Đinh bị tóc che kín tầm mắt, cũng không biết ba vị tỷ tỷ giả quỷ, sau khi nghe thấy tên mập kêu thảm thiết bèn tách tóc xõa ra, kinh ngạc nhìn tên mập đang lăn, buồn buồn nói:

– Người ta đáng sợ như vậy sao?

Bên Kinh Vương, Hoàng phi được cung nữ, hoạn quan hộ vệ đã tới, nhưng lúc này trên mặt nàng đã sớm không còn vẻ cay nghiệt, vênh mặt hất hàm như trước. Bất kể nàng cố gắng giả trấn định thế nào, vạt quần run run, hai tay không ngừng siết chặt nhau cũng đã để lộ nỗi sợ hãi trong lòng nàng.

Đến lúc nhìn thấy dưới ánh đuốc chiếu rọi, Hoàng Liên Tổ bị trói giống như ngựa bị trói bốn vó nằm dưới đất, lập tức hiểu ra hết thảy, mặt xám như tro tàn, phục xuống dưới chân Kinh Vương khóc lóc khẩn cầu:

– Vương gia tha mạng, Vương gia tha mạng, xin hãy nể tình Tra nhi, bỏ qua cho tỷ đệ chúng ta…

Đáng tiếc gương mặt Kinh Vương lúc này trơ khấc ra như tượng đá, ánh mắt nhìn Hoàng phi đã sớm không còn tình phu thê ngày xưa, lạnh lùng hỏi Mao Đạc:

– Mao Đại nhân, độc phụ này phải bị tội gì?

Mao Đạc suy nghĩ một chút, chắp tay bẩm:

– Hoàng thị thân là thiếp thị, không giữ phụ đạo, vì con ruột mưu đoạt ngôi vị thế tử, lại dám mưu hại mạng người, giá họa cho Đại vương tử, tội không thể chuộc, vậy do Vương gia làm chủ.

Kinh Vương gật đầu một cái:

– Như vậy, Hoàng thị sẽ bị vĩnh viễn đày vào lãnh cung, Hoàng Liên Tổ đợi tra rõ tội, theo như luật gia hình nghiêm khắc.

Hoàng Liên Tổ đã sớm tâm như tro tàn, co quắp trên đất như người chết, y vạn phần sợ hãi nhìn Tần Lâm, trong ánh mắt không khỏi lộ vẻ hối hận: Vì sao lại đắc tội với vị Vô Thường câu hồn, Diêm La lấy mạng này? Nếu không phải là hắn, mình có thể rơi vào hoàn cảnh như hôm nay sao, biết vậy lúc trước đừng làm…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240