Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 8
Phần 8: Thanh Đại

Vết thương sưng đỏ trở nên cứng rắn, không ngừng chảy máu, đau đớn kịch liệt, da dẻ xung quanh hóa thành sắc bầm đen như vậy, đây là triệu chứng bị độc tố huyết dịch tuần hoàn gây thương tích làm hại.

Bị rắn độc cắn bị thương là chuyện vô cùng nguy hiểm, nếu như là Nhãn Kính Vương Xà độc tính cực kỳ mãnh liệt, bị nó cắn bị thương nhanh nhất sau thời gian ba phút sẽ tử vong, người bình thường sẽ bỏ mạng trong vòng nửa canh giờ.

Tần Lâm không phải là nhà sinh vật học, cũng không nhận ra con rắn đốm đen trắng cắn mình bị thương này là loại rắn gì, bất quá từ triệu chứng hắn phán đoán là độc tố huyết dịch tuần hoàn. Loại độc tố này tiến vào máu tuần hoàn sau mấy giờ sẽ có thể khuếch tán tới đầu, cổ, tứ chi cùng eo lưng, khiến cho nhiệt độ lên cao, nhịp tim tăng nhanh, hô hấp khó khăn, mũi ra máu, tiểu ra máu, co quắp toàn thân. Nếu như bị rắn cắn bị thương sau bốn giờ không được trị liệu hữu hiệu, cuối cùng sẽ bị suy tim hoặc ngừng thở mà chết.

Hiện tại hắn không phải là bị Nhãn Kính Vương Xà cắn phải, mà là trúng độc tố huyết dịch tuần hoàn phát tác chậm, như vậy cũng là vạn hạnh trong bất hạnh.

Địa khu Kinh Hồ này ẩm ướt nhiều mưa, trong rừng núi có rất nhiều sông suối. Tần Lâm nhớ con đường vừa đi qua có một dòng suối nhỏ, không thể làm gì khác hơn là cố nén đau đớn, từng bước một quay lại, chỉ là lộ trình trên dưới trăm bước nhưng hắn đi mất thời gian một nén nhang.

Hắn ngồi xuống bên bờ suối xem xét vết thương, thầm kêu hỏng bét. Mới vừa đi mấy bước đã khiến cho khí huyết vận hành gia tốc, mới vừa rồi vết thương bầm xanh hiện tại đã trở thành tím đen, nếu lúc đầu không dùng vải buộc chân lại, e rằng lúc này đã độc phát công tâm mà chết.

Tần Lâm vung tay tát nước rửa sạch vết thương, sau đó bẻ một đoạn trúc ngắn cố gắng chịu đau, dùng đoạn trúc sắc bén rạch miệng vết thương rộng ra. Cuối cùng hắn đè mạnh vào bắp chân phía trên vết thương ép mạnh ra xung quanh, làm cho máu độc màu đen chảy ra ngoài.

Cho đến khi máu chảy ra ngoài hoàn toàn có màu đỏ, vết thương sưng phù đã có dấu hiệu giảm bớt, Tần Lâm mới băng bó vết thương. Sau đó hắn nới lỏng dây buộc để tránh cho chân thiếu máu mà hoại tử, cuối cùng mới vác bao lên, chậm rãi đi về phía tiểu sơn thôn kia.

Thế nhưng loài rắn độc đốm đen trắng này có độc tính hết sức mạnh mẽ, không phải là rắn độc tầm thường có thể so sánh được. Còn chưa đi được một dặm đường, Tần Lâm đã cảm thấy váng đầu hoa mắt, cầm cự không nổi.

Nhịp tim hắn nhảy nhanh hơn bình thường rất nhiều, nhảy dồn dập khiến cho hắn cảm thấy tâm phiền ý loạn, huyết áp tựa hồ lên tới một độ cao đáng sợ. Mỗi lần tim đập đều bơm huyết dịch lên tận đầu, phát ra thanh âm soàn soạt trầm đục trong đầu.

Hô hấp trở nên khó khăn, dường như mỗi nhịp thở cũng không đủ cho thân thể tiêu hao. Bất kể hắn hô hấp dồn dập tham lam tới mức nào, ngực luôn cảm thấy ngạt thở khó chịu, hơn nữa càng ngày càng nghiêm trọng…

Tần Lâm có thể bằng ý chí cố nén nỗi đau ở vết thương dưới chân, nhưng phản ứng của toàn thân là không thể nào dùng ý chí khắc phục. Thân thể hắn không có chút sức lực nào cả, chỉ có nhịp tim kịch liệt giống như trống trận đập thình thịch.

Tần Lâm lớn tiếng gào thét cầu cứu, ai ngờ hoang sơn dã lãnh này ít có người qua lại, sơn dân sơn thôn kia cũng không ở dã ngoại qua đêm, mặt trời mới vừa ngã về Tây đã trở về nhà, lúc này đã sớm trở lại trong thôn. Tiểu sơn thôn ở cách nơi này hai dặm, còn ngăn cách bởi một ngọn đồi nhỏ, dĩ nhiên không ai nghe tiếng cầu cứu của hắn.

Lực lượng dần dần thoát khỏi thân thể, mỗi một phút Tần Lâm đều vô cùng đau đớn. Xung quanh yên tĩnh tới mức đáng sợ, chỉ có tiếng kêu cứu của hắn vang vọng trong vùng hoang dã xung quanh, cùng với tiếng tim đập càng ngày càng mãnh liệt vọng thẳng vào màng nhĩ. Hơn nữa mỗi lần buồng tim đập mạnh bơm máu thẳng lên não cũng khiến cho đầu hắn căng ra, đau nhức khó chịu.

Càng về sau hắn không thể kêu lên thành tiếng, chỉ có thể suy yếu vô lực tựa lưng vào một gốc cây tùng khô, thở dồn dập không dứt.

Chẳng lẽ ta vì vậy bỏ mạng núi hoang không minh bạch, trở thành người chuyển kiếp thứ nhất bị rắn độc cắn chết trong lịch sử hay sao? Đã trải qua một lần tử vong, giờ phút này Tần Lâm lại không phải là sợ, mà là vừa bực mình vừa buồn cười.

Trong thoáng chốc có tiếng người nói chuyện truyền vào tai, tinh thần Tần Lâm trở nên phấn chấn, muốn kêu cứu, thế nhưng cổ hắn đã trở nên khô rát đau đớn, không kêu được nửa chữ.

Xa xa vang lên một giọng nữ nhân trẻ tuổi ngọt ngào:

– … Gia gia, hôm nay chúng ta tìm được không ít dược liệu quý hiếm, con lại có thể vẽ thêm mấy bức vẽ minh họa trong sách của người. Hì hì… trước khi lên núi đã nói, sau khi trở về gia gia phải mời người ta ăn cá rô đó.

Thanh âm vị gia gia kia già nua đáng kính, giọng điệu có vẻ rất thương yêu cháu gái của mình:

– Đúng vậy đúng vậy, Thanh Đại nói phải. Cá rô thịt hết sức tươi ngon, ăn vào sẽ có công hiệu bổ hư lao, ích khí tăng lực, bổ cho dạ dày. Trước non Tây Tái cò bay nhộn, nước chảy hoa đào mập cá rô, hiện tại vừa đến thời kỳ ăn nó.

Đang khi nói chuyện hai người đã chuyển qua khúc quanh sơn đạo, tiến vào tầm mắt Tần Lâm.

Phía trước là một vị tiểu cô nương mười ba mười bốn tuổi, dung nhan cực kỳ xinh đẹp, đầu vấn hai búi tóc hai bên, da thịt trắng nõn nà như mỡ đông. Hai gò má bởi vì đi lại mà hơi có vẻ đỏ ửng, càng thêm đẹp tuyệt, nàng vận một chiếc trường quần màu xanh trên vóc người uyển chuyển, lưng đeo một chiếc sọt thuốc đan bằng trúc tinh xảo, tay phải nắm một cái cuốc đào thuốc nho nhỏ.

Môi anh đào khẽ nhếch thành một đường cong đẹp mắt, đôi mắt to chớp nháy xinh xắn, ra vẻ hết sức thuần khiết đáng yêu, lúc này đang giật mình nhìn Tần Lâm, tay trái không tự chủ kéo kéo vạt áo gia gia.

Lão nhân kia ước chừng hoa giáp, vóc người cao gầy dung mạo gầy guộc vàng võ, hai mắt thần quang sáng chói, thân mặc trường sam màu đen, lưng đeo thắt lưng bằng lụa trắng, tay cầm một thanh trúc trượng chín khúc mười tám đốt, râu tóc bạc phơ tung bay trong gió, có mấy phần tiên phong đạo cốt.

Thần trí Tần Lâm mơ mơ màng màng, âm thầm nghĩ ngợi: Chẳng lẽ gặp gỡ thần tiên, Tử Hà tiên tử cùng Bồ Đề lão tổ?

“Bồ Đề lão tổ” ung dung điềm tĩnh tiến lên tra xét thương thế Tần Lâm, mới vừa nhìn qua thấy vết thương lộ ra sắc tím đen, hai vết răng rắn độc cắn không ngừng chảy máu lập tức giật mình kinh hãi. Đến sau khi phát hiện vải buộc bên trên vết thương ngăn cản độc máu công tâm, vết thương chảy ra huyết dịch màu sắc đỏ tươi, hiển nhiên trước đó đã nặn ra được phần lớn máu độc, không nhịn được gật đầu một cái, có vẻ khen ngợi.

Thiếu nữ tâm địa hiền lành, thấy Tần Lâm bị rắn cắn sinh tử không biết, lập tức lôi kéo tay áo gia gia, dịu dàng nói:

– Gia gia, mau trị thương cho hắn đi, nhìn vẻ như vậy chắc chắn rất đau. Bản lĩnh gia gia lớn nhất, nhất định có thể trị hết, Thanh Đại nói không sai chứ?

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240