Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 117
Phần 117: Đấu Pháp

Lúc Tần Lâm xuất hiện trở lại đã thay đổi trang phục, chỉ thấy thân hắn mặc áo trúc bâu màu nguyệt bạch, đầu đội Tiêu Dao cân, ngang hông cột sợi tơ không gió mà bay, chân đi Nhĩ Ma hài, lưng đeo Thất Tinh Kiếm, tay trái cầm ngọn đèn lưu ly bằng đồng xanh, cả người phiêu dật xuất trần, rất có phong thái thần tiên.

Quan sát hắn trên dưới như không quen biết, nữ binh Giáp trợn to hai mắt:

– Đây là muốn đi diễn trò sao?
– Hay là bắt quỷ?

Nữ binh Ất cau mày lại.

– Hay đi miếu hội, nhưng chưa tới lúc…

Nữ binh Bính tỏ vẻ không hiểu.

Tiểu Đinh ngây thơ nói:

– Cũng khá đẹp trai…

Tay trái Tần Lâm nâng đèn lưu ly lên, tay phải bấm kiếm quyết:

– Bản thiên sư đi Huyền Diệu quán một lần, điểm hóa những kẻ lầm đường lạc lối kia, độ hóa bọn họ gia nhập Huyền môn chính tông kim đan Đại Đạo ta!

Thanh Đại cười đến nỗi gập cả người lại không đứng thẳng được:

– Tần Đại ca thật là nghịch ngợm, huynh học được tiên thuật từ lúc nào vậy, Tần đại tiên!

Tần Lâm cười ha hả thật to:

– Gọi các sư huynh đệ tới đây, ta muốn lên Huyền Diệu quán đấu pháp cùng yêu đạo, báo thù tuyết hận vì thái thế thúc!

Thanh Đại mở ánh mắt trong veo như nước, đôi môi căng mọng giống như bảo thạch hơi mở ra, lấy được câu trả lời khẳng định từ trong mắt Tần Lâm, nàng lập tức vô cùng cao hứng đi thông báo các vị sư huynh đệ.

Trong mắt thiếu nữ, Tần Đại ca của nàng thật sự không gì là không làm được, chỉ cần hắn nói có thể đấu bại yêu đạo, vậy thì tuyệt đối không thành vấn đề!

Lý Thời Trân đã từng đi Huyền Diệu quán nói lý, nhưng lão nói là y lý, đối phương nói là đạo pháp, hai bên ông nói gà bà nói vịt, đến khi đạo sĩ lộ ra vài chiêu pháp thuật, Lý Thời Trân đành gãy giáo quay về.

Cho nên trong lòng mọi người y quán đều uất ức, lúc này vừa nghe nói Tần Lâm muốn đi đấu pháp, nhất thời kinh động toàn bộ y quán. Trừ những người đang làm nhiệm vụ không đi được, tất cả những ai rảnh rỗi bất kể người làm, học đồ hay là đệ tử chính thức, đều đi theo Tần Lâm tới Huyền Diệu quán.

Lý Kiến Phương luôn có chút không ưa Tần Lâm, mặc dù để các đệ tử rời đi, trong miệng lại lẩm bẩm nói:

– Hắn có tiên thuật gì chứ? Đấu pháp, đây không phải là làm càn sao? Tần thế điệt tới y quán chúng ta lại rất thích làm những chuyện nổi bật…

Dứt lời, y nhìn phụ thân Lý Thời Trân một chút, trước đây phụ thân nghe nói đan dược, đạo thuật gì cũng nổi trận lôi đình.

Đấu pháp? Lý Thời Trân đứng ở cửa đưa mắt nhìn mọi người đi xa, vuốt chòm râu bạc trắng mỉm cười nói:

– Thật thú vị.

Lý Kiến Phương giống như quả cầu da xì hơi, ôi… Phụ thân đối với Tần Lâm thật đúng là coi trọng có thừa…

Huyền Diệu quán cách y quán không phải là quá xa, Tần Lâm dẫn theo mọi người một hồi đã tới nơi.

Hai tiểu đạo sĩ thấy đám người kia thế tới hung hăng, vội vàng ngăn lại hỏi ý tới.

Nữ binh Giáp lớn tiếng nói:

– Nói cho lão mũi trâu các ngươi biết, có vị Tần gia gia tới thích quán (gây sự với võ quán), bảo lão thu thập xong, chuẩn bị tiếp chiêu!

Tiểu đạo sĩ cười cười:

– Các vị thí chủ, nơi này chính là đạo quán, cũng không phải là võ quán, muốn thích quán mời đi nơi khác.

Lục Viễn Chí tránh sang bên cạnh, để lộ ra thân hình tiên phong đạo cốt của Tần Lâm, tên mập dương dương đắc ý nói:

– Không phải là thích quán, là tới đấu pháp. Nếu đạo trưởng ngươi đạo pháp huyền diệu, chúng ta cam bái hạ phong, sẽ bỏ ra năm trăm lượng bạc tu sửa Tam Thanh đại điện. Nếu như tiên thuật Tần Đại ca ta cao cường, vậy thì khó nói, mời các ngươi dời đi, nhường đạo quán này lại.

Vốn là tiểu đạo sĩ nửa tin nửa ngờ, nhưng thấy Tần Lâm mặc đồ này không thể không tin, lập tức chạy thật nhanh vào trong, vừa chạy vừa kêu to:

– Tuyền Cơ đạo trưởng, có họa, có họa!

Lục mập ở phía sau trêu cợt gọi theo:

– Đại sự không ổn, Tôn Ngộ Không mặt lông mỏ nhọn đánh tới cửa rồi!

Tần Lâm đang muốn đạp một cước vào mông y, Giáp Ất Bính Đinh đã vây quanh tên mập trước, nhất tề ôm quyền:

– Nhị sư huynh, bồ cào của huynh đâu?

Thanh Đại phì cười một tiếng:

– Vậy ai là Sa sư đệ?

Tần Lâm tiến tới bên tai nàng:

– Sa sư đệ không thấy, chỉ thấy Thiện Tài Long Nữ.
– Đáng ghét!

Thanh Đại bĩu môi, làm bộ không nhìn Tần Lâm, thế nhưng khóe miệng nàng rõ ràng cong ngược lên trên.

Mọi người cười cười nói nói tiến vào trong quán, chỉ mới đi vài bước đã thấy từng đôi đạo đồng ăn mặt chỉnh tề, từ phía sau bức vách có khắc đồ án âm dương nối đuôi nhau tiến ra. Phía sau còn có hai vị đạo trưởng “đạo cao đức trọng” Không Thanh Tử, Vân Hoa Tử nghênh ngang đắc ý, ở giữa có một vị lão đạo sĩ từ mi thiện mục, râu bạc trắng phất phơ, chính là quán chủ Huyền Diệu quán Tuyền Cơ đạo trưởng.

Không Thanh Tử, Vân Hoa Tử hai nhìn thấy Tần Lâm, đồng thời lộ vẻ vui mừng, vừa muốn há miệng ra chào hỏi, tựa hồ lại nghĩ tới điều gì, vội vàng lấy tay bụm miệng lại không nói tiếng nào.

– Vô Lượng Thọ Phật!

Tuyền Cơ đạo trưởng tuyên Phật hiệu chào hỏi, mặt không lộ vẻ gì nói:

– Chư vị thí chủ đến chỗ này có chuyện gì, là dâng hương hay tụng kinh?

Lục Viễn Chí tức giận lão dùng biện pháp dây dưa đối phó sư tổ Lý Thời Trân của mình, lần này có Tần Lâm làm hậu thuẫn, tên mập vô cùng phấn khích, nói thẳng vào chính đề:

– Người tới bất thiện, kẻ thiện không tới, không cần nhiều lời vô ích, chúng ta chính là tới đấu pháp, nếu thắng muốn lão cút ra khỏi Huyền Diệu quán, thua ra năm trăm lượng bạc tu sửa Tam Thanh đại điện cho lão!

Tựa hồ biết Tần Lâm mới là vai chính, Tuyền Cơ đạo trưởng cười híp mắt nhìn thẳng vào Tần Lâm. Lúc ánh mắt hai người gặp nhau, thình lình vẻ hung tàn lóe lên trong mắt lão, sau đó lại che giấu rất nhanh.

Trong lòng Tần Lâm cũng đang cười lạnh, xúi giục Hà Nhị Lang dùng hài cốt phụ thân tới lường gạt y quán, giới thiệu Uy Linh Tiên vào Kinh Vương phủ, thậm chí Quách Mi Mi chết gần đây, tất cả những chuyện này liên quan không ít với lão đạo trưởng này, sau lưng rất nhiều chuyện đều loáng thoáng có bóng dáng của lão. Chẳng lẽ Tuyền Cơ đạo trưởng thật sự giống như bề ngoài, chẳng qua là một người xuất gia từ mi thiện mục sao?

Hai bên đều biết chuyện này không có cách nào thiện được, chỉ có mạnh ai nấy bằng vào công phu trên tay nói chuyện.

Tuyền Cơ đạo trưởng cũng không nói nhảm, bèn ra lệnh bày hương án, chuẩn bị lệnh tiễn, bảo kiếm, linh phù… để cho hai bên đại hiển thân thủ.

Mỗi ngày hương khách đến Huyền Diệu quán dâng hương nối liền không dứt, lập tức có người đem chuyện đấu pháp truyền ra ngoài, không bao lâu sau đã truyền khắp Kỳ Châu thành, dân chúng đến xem đấu pháp đông tấp nập.

Có người gật gù đắc ý nói:

– Tuyền Cơ đạo trưởng cũng không có bản lĩnh gì lớn lắm, nhưng hai vị cao nhân kia không được, đã tu luyện Tam Muội Chân Hỏa tới cảnh giới cực cao, có thể khiến thần đuổi quỷ, hàng yêu phục ma. Cũng không nghe nói Tần trưởng quan luyện qua tiên thuật, làm sao có thể đấu pháp cùng hai vị Đại sư Không Thanh, Vân Hoa đây?

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240