Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 20
Phần 20: Xú Hao

Tần Lâm thủy chung vùi đầu suy nghĩ, xem ra ở thời đại này, nếu như không có người trong quan trường che chở, cho dù có kỹ thuật tiên tiến của đời sau cũng rất khó làm ra một phen sự nghiệp của riêng mình…

Đang trù trừ, chợt một vị học đồ bên trong sương phòng chiếu cố Ngưu thị đi tới, thần sắc có mấy phần nghi hoặc, ấp a ấp úng nói:

– Bệnh nhân phát ra sốt cao, ừm, dường như… dường như Thanh Hao kia không có hiệu quả gì…

Trên giường gỗ bên trong sương phòng, hai chiếc mền dày mà Ngưu thị đắp lúc mới tới y quán đã bị bỏ ra, đổi lại là một mảnh vải thật mỏng. Nhưng lúc Ngưu thị được đắp hai cái mền lạnh tới nỗi sắc mặt tím bầm, hiện tại hai má trở nên đỏ rực, môi nóng như thiêu trở nên nứt nẻ, trong đôi mắt lờ đờ hiện đầy tia máu, miệng rên rỉ lẩm bẩm những lời vô nghĩa.

Lục Viễn Chí giơ tay sờ trán Ngưu thị, gương mặt mập mạp tròn trịa chỉ trong thoáng chốc trở nên khổ sở:

– Sốt cao quá, nhìn qua có vẻ bệnh tình nghiêm trọng, dược hiệu hầu như không có tác dụng gì…

Vừa nghe như vậy, Ngưu Đại Lực sững sờ, cầm lấy tay lão nương lòng đau như cắt, nước mắt dường như bất cứ lúc nào cũng có thể lăn xuống:

– Con thật là bất hiếu, đã lớn như vậy mà không thể cho mẹ được hưởng phúc lấy một ngày, còn khiến cho mẹ phải lao tâm lao lực đi đánh cá gì đó, khiến cho mắc bệnh nặng như vầy. Ngưu Đại Lực ta quả thật không ra gì…
– Theo toa thuốc Bàng tiên sinh là đúng chứng, Trửu Hậu Phương đã ghi, ‘Thanh Hao một bó, hai thăng nước, giã lấy nước dùng, trị liệu sốt rét có hiệu quả’, chắc là sẽ không sai.

Lục Viễn Chí gãi đầu lẩm bẩm một mình, chỉ chốc lát sau xoay người hỏi:

– Tiểu sư muội, muội học y giỏi hơn ta, có biện pháp gì chăng?

Trong số đệ tử của y quán, y thuật của Lý Thanh Đại chỉ kém một mình Đại đồ đệ Trương Kiến Lan, nếu bàn về kiến thức trong sách thậm chí còn hơn Đại sư huynh một bậc, chỉ kém một chút kinh nghiệm lâm sàng, cho nên Lục Viễn Chí có nghi nan liền hỏi nàng.

Về phần đồng học của Tần Lâm càng không cần phải nói.

Bất quá Thanh Đại cũng không trả lời vấn đề của Lục Viễn Chí, mà là cúi thấp đầu như đang suy nghĩ chuyện gì, gương mặt xinh đẹp phản chiếu ánh nến chập chờn lộ vẻ mê người, khẽ cau mày liễu.

Cùng lúc đó, Tần Lâm cũng sờ cằm trầm tư, ánh mắt tựa hồ nhìn Thanh Đại, coi như không thấy Lục Viễn Chí, hoàn toàn xuất thần ngơ ngác.

Lục Viễn Chí đầu óc mơ hồ: Hai người này, hẳn không phải là…

Trương Kiến Lan cũng nhận được tin tức tình huống bệnh nhân không ổn, ngáp dài từ bên kia học đường đi tới, miệng vẫn còn đang oán trách bọn học đồ Bạch Liễm:

– Các ngươi thật là chuyện bé xé ra to, cần phải biết bệnh có nặng nhẹ chậm gấp, có câu “bệnh tới như núi đổ, bệnh đi như nhả tơ”, cho dù là thuốc đến bệnh trừ cũng không nhanh tới mức trong lúc nhất thời nửa khắc lập tức thấy hiệu quả. Đứa con ngốc của bệnh nhân không biết chuyện, các ngươi làm đã nhiều năm ở y quán như vậy cũng không hiểu chuyện nữa sao? Nửa đêm canh ba gọi người ta…

Thình lình y nuốt chửng những lời sau đó vào bụng, bởi vì Ngưu Đại Lực đã quay đầu lại, đôi mắt to như chuông đồng của y như đang phun ra lửa.

Trong lòng cảnh giác, Trương Kiến Lan thấy mình sắp sửa xuất sư làm y quan nơi vương phủ, không cần thiết đấu khí với tên Ngưu Đại Lực ỷ mạnh thô lỗ này. Nếu như chọc cho y nổi giận đánh cho một quyền, không phải là oan uổng hay sao?

Trương Kiến Lan vội vàng đổi thành khuôn mặt tươi cười, tràn đầy tự tin nói:

– Có Bàng tiên sinh ra toa thuốc, tưởng bệnh nhân sẽ không có gì đáng ngại…

Ngưu Đại Lực lườm y một cái, nói oang oang:

– Vậy thì tốt. Nếu như mẫu thân ta có bề gì, ta đây sẽ không tha cho ngươi!

Trương Kiến Lan dở khóc dở cười, lòng nói toa thuốc là Bàng tiên sinh ra, thuốc là Tần Lâm giã, Lục Viễn Chí lưu lại quan sát bệnh tình, vì sao có vấn đề lại trách ta?

Ngưu Đại Lực hừ lạnh một tiếng, ý uy hiếp không cần nói cũng biết: Ai bảo thái độ ngươi không tốt như vậy, ta cứ trách ngươi thì đã sao?

Trương Kiến Lan không thể làm gì, nhìn thấy Tần Lâm cùng Lục Viễn Chí ngăn ở trước giường bệnh, lập tức cảm thấy bực bội trong lòng:

– Này này, người học y không tinh mau tránh ra, đừng làm chậm trễ ta coi bệnh. Hừ hừ, ngay cả chút bệnh nho nhỏ như vậy cũng không xử lý được, rốt cục cũng phải nửa đêm gọi ta dậy…

Lục Viễn Chí tránh sang bên nhường chỗ, Trương Kiến Lan tiến tới trước giường bệnh, chỉ liếc mắt nhìn liền sắc mặt đại biến, cổ họng như bị đột ngột nghẹn ngang, thẫn thờ một lúc lâu sau cũng không nói nửa lời, rốt cục mới ấp úng lên tiếng nói:

– Làm sao… làm sao có thể như vậy được? Thanh Hao trị sốt rét, đây chính là Trửu Hậu Phương viết giấy trắng mực đen, không thể nào, tuyệt đối không thể nào!

Lời còn chưa dứt, Ngưu Đại Lực đã chộp lấy cổ Trương Kiến Lan, nhấc bổng y lên:

– Không thể nào, không thể nào, lời ngươi nói chỉ là đánh rắm. Mẫu thân ta bệnh nằm trên giường như vậy, chẳng lẽ là giả hay sao?

Chỉ có mũi chân Trương Kiến Lan chạm đất, nhìn chằm chằm Ngưu Đại Lực như hung thần ác sát muốn ăn tươi nuốt sống mình, Đại đồ đệ y quán, Lương Y Phó Đại nhân vương phủ tương lai lập tức toát mồ hôi trán. Con ngươi y xoay chuyển liên hồi, suy nghĩ kế thoát thân, thế nhưng toa thuốc do Trửu Hậu Phương ghi lại cũng không có hiệu quả, còn có thể có biện pháp gì khác?

Vốn là còn không ít phương thuốc thanh nhiệt giải hàn có thể sử dụng, nhưng bàn về hiệu quả cũng không bằng Thanh Hao, Ngưu Đại Lực lại không chịu nói lý lẽ, Trương Kiến Lan chỉ sợ dùng không có hiệu quả ngược lại chọc giận tên mãng phu này, muốn nói lại không dám nói.

Cả đám y quán đệ tử, học đồ đều bị đánh thức, thấy tình hình như vậy đều cảm thấy buồn cười, dù sao Trương Kiến Lan cũng là Đại đồ đệ y quán sắp xuất sư, bèn cố nén cười, luôn miệng tìm lời khuyên giải Ngưu Đại Lực. Ai ngờ bệnh tình mẹ già nghiêm trọng, tính xấu Ngưu Đại Lực phát tác, quả đấm to bằng miệng chén vung liên tục trên đỉnh đầu Trương Kiến Lan, không chịu buông y ra.

Mắt thấy hung tính Ngưu Đại Lực phát tác, chỉ cần bất cẩn một chút sẽ bị quyền của y nện vào đầu, Trương Kiến Lan bị dọa sợ đến hồn phi phách tán, đột nhiên tình thế cấp bách sinh trí, há miệng kêu lên:

– Tiểu nhân y thuật có hạn, có đánh chết tiểu nhân cũng bằng vô dụng. Phương thuốc là do Bàng tiên sinh ra, có gì ngươi đi hỏi Bàng tiên sinh đi!

Đám đệ tử Lục Viễn Chí nghe nói như vậy đều cảm thấy Trương Kiến Lan quá tệ hại, cũng cùng đối mặt nguy hiểm như vậy, nhưng vừa rồi Tần Lâm vì bảo vệ Thanh Đại cũng dám đứng ra ngăn cản Ngưu Đại Lực, Trương Kiến Lan lại đổ chuyện lên đầu lão sư, phẩm cách như vậy quả thật hết sức kém cỏi.

Lập tức có mấy tên đệ tử lui ra, không khuyên giải nữa, các đệ tử ngày thường có quan hệ khá tốt với Trương Kiến Lan lúc này cũng lộ ra vẻ xấu hổ.

Ngược lại Ngưu Đại Lực cảm thấy Trương Kiến Lan nói rất có lý, bèn buông y ra…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240