Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 30
Phần 30: Hắc Thạch Chi (Hạ)

Chưởng quỹ họ Chu, là một lão đầu tử râu tóc bạc phơ khô gầy, không giống chưởng quỹ nơi khác dáng vẻ gian hoạt, mà là có vài phần học thức.

Nghe Thanh Đại cần than chì cùng lưu huỳnh, lão xoay người mở ra ngăn kéo lấy thuốc, miệng lẩm bẩm:

– Lưu huỳnh, còn có tên Hoàng Nao Sa, Hoàng Nha, Dương Hầu, Tướng Quân… Than chì, trong Ngũ Thải Thạch Chi thanh hoàng hắc bạch xích, than chì tức Hắc Thạch Chi, còn có tên Họa Mi Thạch, nói văn vẻ là Đại…

Tần Lâm chợt hiểu ra, thì ra than chì lại xưng Hắc Thạch Chi, Họa Mi Thạch, chữ Đại trong tên Thanh Đại chính là Họa Mi Thạch (than chì dành cho nữ tử vẽ lông mày), không trách nàng lại cho rằng mình đùa giỡn.

Tần Lâm ranh mãnh nhìn Thanh Đại cười cười, tiểu cô nương cúi đầu, vành tai lại ửng đỏ lên.

Lưu huỳnh cùng than chì đều là Trung dược, tiệm thuốc Lý thị cũng có, đất sét lại càng thường gặp, rất nhanh đã chuẩn bị đầy đủ.

Bên trong tiệm thuốc nhiều nhất chính là cối đá, bát nghiền, trục nghiền… Đại tiểu thư có lệnh, đám người làm nhất tề động thủ, chỉ trong khoảnh khắc nghiền những thứ này thành bụi phấn, trộn lại với nhau.

Chu chưởng quỹ ở bên cạnh thấy vậy không giải thích được, khẽ lẩm bẩm nói:

– Lưu huỳnh chua, ôn, có độc, trị thương chứng hàn âm, khí hư bạo tiết. Hắc Thạch Chi không thể đơn độc dùng làm thuốc, dùng chung Ngũ Thải Thạch Chi cầm tiêu chảy, cầm máu, chẳng lẽ có người bị bệnh tả? Nhưng cũng không có đạo lý thêm đất sét!

Dĩ nhiên không phải dùng cầm tiêu chảy, Tần Lâm căn dặn:

– Các huynh đệ, dùng nước trong hòa tan số bột này.

Chu chưởng quỹ chợt hiểu ra, thầm nghĩ: Đây là làm thuốc tễ, phàm là thuốc tễ có dạng nước, dạng viên, dạng mật, dạng hồ… dạng nước là thường gặp nhất.

Bất quá kế tiếp Tần Lâm lại bảo bọn người làm dùng gỗ khắc rãnh, vê than chì đã pha trộn thành từng sợi nhỏ dài. Chu chưởng quỹ lại không hiểu, âm thầm nghĩ ngợi: Thường nghe nói Tây Vực có một loại Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao có thể sinh cơ hoạt huyết, có màu đen, chẳng lẽ Tần tiểu ca làm thứ thuốc cao này? Bất quá lưu huỳnh, Hắc Thạch Chi cũng không có dược hiệu sinh cơ hoạt huyết!

Sau khi bột than chì đã thành, Tần Lâm lại bảo đám người làm mang ra sấy khô trên lò lửa.

Lúc này Chu chưởng quỹ mới ra vẻ thông minh tự nhủ: Đúng rồi, lưu huỳnh, than chì, Ngũ Thải Thạch Chi vân vân không phải là đồ chơi của các đạo sĩ sao, Tần tiểu ca này là muốn luyện đan.

Trời ơi không tốt, nếu như bị thái lão gia biết được…

Thần sắc Chu chưởng quỹ trở nên hết sức khó coi.

Chu chưởng quỹ có thể nghĩ đến, tự nhiên có những người khác nghĩ đến, lưu huỳnh, thủy ngân, Ngũ Thải Thạch Chi này đều là những thứ phương sĩ mở lò luyện đan hay sử dụng. Đất Kinh Sở từ thời Chiến Quốc tới nay Vu cổ, đạo thuật thịnh hành, Tây Kỳ Châu có Võ Đang sơn, Đông có Long Hổ sơn, Đạo giáo ảnh hưởng cực lớn, Gia Tĩnh Hoàng đế nhiệt tình với luyện đan cỡi rồng chầu trời cũng mới chừng mười năm, ký ức mọi người vẫn còn như mới.

Bạch Liễm là học đồ đang trong ca trực, thấy vậy lập tức xoay người, thừa dịp không ai chú ý len lén chạy đi.

Chỉ chốc lát sau, Trương Kiến Lan len lén chạy vào tới tiểu viện Lý Kiến Phương.

Lại qua một thời gian uống cạn chung trà, Lý Thời Trân, phụ tử Lý Kiến Phương đi tới tiệm thuốc.

Sắc mặt của Đại Minh thần y căng phồng đỏ bừng, râu bạc dựng đứng lên từng sợi một, không ngừng dùng quải trượng nện xuống đất, hận không dạy được Tần Lâm lên tiếng trách mắng:

– Ngươi… các ngươi đang làm cái gì vậy?!

Lý Thời Trân rất chú trọng tu thân dưỡng tính, bình thời rất ít tức giận, nhưng tức giận cũng rất nặng nề. Lúc này tất cả người của y quán đã chạy tới, không ai nói chuyện, toàn trường yên lặng như tờ. Bất kể là đệ tử nhập thất, học đồ hay người làm đều dừng công việc trong tay, mấy chục ánh mắt nhìn chăm chú vào Tần Lâm.

Hỏng bét! Lục Viễn Chí vội vàng chạy tới, không ngừng dùng tay áo lau mồ hôi trên trán, có lòng giúp Tần Lâm cũng không biết lên tiếng nói thế nào, chỉ có thể đứng bên cạnh nôn nóng, than vãn với vị sư huynh có quan hệ tốt bên cạnh:

– Tần ca không biết được Thái sư phụ hận nhất luyện đan tu tiên để gạt người sao? Ôi, cũng tại ta không nói rõ ràng với hắn, bây giờ biết phải làm sao?

Trương Kiến Lan núp ở sau lưng Lý Kiến Phương, gương mặt coi như đoan chính hiện tại bởi vì vui mừng trước tai họa của kẻ khác mà trở nên méo mó khó coi, Bạch Liễm dùng ánh mắt trao đổi với y, hai người đắc ý hết sức.

Năm Gia Tĩnh đang lúc đan đạo thịnh hành, bọn đạo sĩ Thiệu Nguyên Tiết, Đào Trọng Văn lấy phương thuật làm quan tới Lễ Bộ Thượng Thư, Đào Trọng Văn còn một thân kiêm cả Tam Công Thiếu Sư, Thiếu Phó, Thiếu Bảo, nói rằng có bệnh không cần chữa trị, luyện đan tu tiên là có thể trường sinh bất tử.

Thái lão sư Lý Thời Trân lấy phát dương y học làm nhiệm vụ của cả đời mình, hận nhất Vu cổ cùng luyện đan tu tiên mê tín. Trong lúc đảm nhiệm Phụng Từ Chính ở Sở Vương phủ Vũ Xương cùng với lúc ở kinh sư Thái Y viện từng tranh đấu với yêu đạo.

Nhưng vì triều đình quá mức tin tưởng yêu đạo, y học chính tông của Lý Thời Trân ngược lại không được hoan nghênh, chỉ có thể trở lại quê quán Kỳ Châu hành y tế thế. Ngay cả Bản Thảo Cương Mục ngưng tụ tâm huyết trọn đời cũng chậm chạp không cách nào xuất bản, bảo lão làm sao không hận thấu xương đan đạo phương thuật đầu độc thế nhân?

Y quán Lý thị nghiêm cấm luyện đan phương thuật, nếu như phát hiện nhất định nghiêm trị không tha, nhẹ thì nghiêm khắc trách mắng, nặng thì đuổi ra khỏi y quán.

Tần Lâm lại dám giật dây cháu gái yêu mến nhất của Lý Thời Trân mở lò luyện đan, há có thể có kết quả tốt?

Trước đây không lâu Trương Kiến Lan bởi vì chuyện lấy lầm Thanh Hao mà sút giảm danh dự, biết phạm vào chúng giận. Vốn tính y cũng linh lợi, lần này cũng không đứng ra chỉ trích mà là trước tiên đi thông báo cho Lý Kiến Phương.

Lý Kiến Phương thấy Tần Lâm chọc giận phụ thân Lý Thời Trân, âm thầm vui vẻ trong lòng, ngoài mặt lại lộ vẻ đau lòng ôm đầu, cất tiếng trách mắng:

– Tần hiền điệt, thuật kỳ hoàng mới là chính đạo tế thế cứu người, tà đạo phương thuật là không thể được, nhẹ thì hại người hại mình, nặng thì lầm vào Bạch Liên tà giáo, vạn kiếp bất phục!

Trong lòng Tần Lâm dần dần nảy sinh cảm giác tức giận. Ngoài mặt hình như là Lý Kiến Phương đang giáo dục đệ tử, thực tế quả quyết đây là tà đạo phương thuật. Hơn nữa trong lời nói còn làm như vô tình dẫn dắt tới Bạch Liên giáo mà triều đình nghiêm khắc cấm đoán, rõ ràng là cố ý đưa hắn vào chỗ chết.

Cộng thêm ngày đó Lý Kiến Phương nói cái gì “cẩn thận an phận”, “không nên mơ tưởng viễn vông”, “chớ có được voi đòi tiên”… Tần Lâm liên lạc trước sau cũng biết Lý Kiến Phương rất không bằng lòng mình và Thanh Đại quan hệ quá mật thiết, bất quá ngẫm nghĩ chẳng qua Lý Kiến Phương chỉ là Tam thúc của Thanh Đại, vì sao y lại có thành kiến trong chuyện này như vậy?

Bàng Hiến cũng chạy tới, nhìn lưu huỳnh cùng Hắc Thạch Chi còn sót lại trong bát nghiền, nghe tim mình như chìm xuống, vội vàng quay sang thi lễ với Lý Thời Trân:

– Khải bẩm sư phụ, Tần Lâm trẻ tuổi kiến thức nông cạn, không biết nặng nhẹ, có lẽ chỉ là chơi đùa. Đây là chuyện con trẻ đùa giỡn mà thôi, tựa hồ không cần tra xét.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240