Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 25
Phần 25: Khen Ngợi

Lý Thời Trân hớn hở mà cười, nói với Bàng Hiến cùng Lý Kiến Phương:

– Ý trời, ý trời, lão phu gặp được Mộc Cận ở Kinh Cức lĩnh, cứu hắn một mạng, sau khi trở lại hắn liền cứu Ngưu thị một mạng, chẳng phải là…

Nói tới chỗ này, Lý Thời Trân nghĩ tới điều gì, dừng lại không nói nữa, nhưng trong ánh mắt nhìn Tần Lâm, trừ từ ái cùng khen ngợi dường như còn có ý vị khác.

Phù…

Tần Lâm thở dài, rốt cục cũng quá quan, hắn bèn thi lễ ba người, sau đó thối lui ra khỏi trung đường.

Chân trước Tần Lâm mới vừa bước ra ngưỡng cửa, Lý Kiến Phương đã không kịp chờ đợi nói với Lý Thời Trân:

– Phụ thân Đại nhân, tiểu tử họ Tần này tính bướng bỉnh bất hảo, bất học vô thuật, mà nhìn chữ viết hắn ngả nghiêng xiêu vẹo bất thành khí, đến bây giờ mười bảy tuổi chữ viết còn xấu hơn cả con nít mới tập…

Lý Thời Trân khoát tay áo một cái:

– Thầy thuốc bàn về thuật kỳ hoàng, nói diệu thủ nhân tâm, chữ viết tốt xấu tựa hồ quan hệ không lớn, Hoa Đà, Biển Thước vào thời cổ cũng không thấy có thư pháp hay đẹp để đời. Về phần căn bản kém cỏi, dạy nhiều học nhiều một chút là được. Thời cổ tuy có Cam La mười hai tuổi bái tướng, nhưng cũng có Khương Tử Nha tám mươi rời núi, mười bảy tuổi bắt đầu học y cũng không phải là muộn.

Lý Kiến Phương sạm đen gương mặt, tỏ vẻ không vui nói:

– Con sắp sửa đi Thái Y viện, đây là chuyện lớn, cần phải tinh nghiên y thuật, cũng không có thời gian nhiều chuyện với hắn.

Bàng Hiến đang muốn bày tỏ mình có thể phụ đạo Tần Lâm, Lý Kiến Phương đã giành nói trước:

– Bàng sư huynh phải chủ trì y quán, lại kiêm quản giảng bài học đường, sợ rằng không có thời gian lý tới tiểu tử này.

Bàng Hiến cười cười, vốn y tính khí ôn hòa, nếu sư đệ lo nhiều như vậy, cũng không phản bác được.

Lý Thời Trân ung dung điềm tĩnh vuốt râu mỉm cười, sắc mặt luôn luôn lộ vẻ trang trọng nghiêm túc bất ngờ lộ ra mấy phần bướng bỉnh:

– Hừ hừ, lão đầu tử không cầu được các ngươi, y quán chúng ta trừ hai người bọn ngươi ra, chẳng lẽ không có người thứ ba được lão phu chân truyền, có thể dạy thêm cho Tần Lâm sao?

Lý Kiến Phương sửng sốt chốc lát, tiếp theo ánh mắt trợn trừng tròn xoe:

– Phụ thân Đại nhân, người nói là… chuyện này không phải có thể đùa giỡn, xin phụ thân nghĩ lại!

Ngay cả người thành thật như Bàng Hiến cũng há to miệng, thật lâu không khép lại được.

Tần Lâm cùng Lục Viễn Chí cười cười nói nói đi tới lớp, hoàn toàn ngược lại với ngày xưa mơ hồ bài xích, chúng đệ tử cùng các học đồ y quán hiện tại đều tươi cười vui vẻ chào hỏi bọn họ. Lớn tuổi một chút hỏi thăm ấm lạnh, học đồ nhỏ tuổi càng tỏ ra thân thiết vài phần.

Vào thời này vô cùng coi trọng sư môn truyền thừa, người người có cảm giác thuộc về y quán rất mạnh, Tần Lâm phát hiện vấn đề kịp thời tránh cho Ngưu thị bất trị bỏ mình, cũng chính là duy trì danh dự y quán Lý thị.

Trong học đường tiếng cười nói xôn xao, vô cùng náo nhiệt.

Không bao lâu bọn Trương Kiến Lan, Bạch Liễm cũng tới, nhưng tình cảnh ngày xưa các học đồ luôn miệng vấn an Đại sư huynh hôm nay lại có chút lúng túng, không chỉ có thanh âm nhỏ đi rất nhiều, còn có người giả dạng như không nhìn thấy, lo làm chuyện khác… Y thiếu chút nữa phá hủy danh dự y quán Lý thị, chính là lật ngã chỗ an thân lập mệnh của mọi người, đập chén cơm tương lai của mọi người, còn ai mà không tức giận.

Trương Kiến Lan ủ rũ cúi đầu, không cần phải nói nhất định là bị các tiên sinh nghiêm trách một trận, lúc này thấy thần sắc mọi người không vui, vẻ xấu hổ hiện trên mặt rõ ràng hơn.

Ngược lại Lục Viễn Chí bất kể hiềm khích lúc trước, mặt mũi vẫn vui vẻ chân thành, giống như trước lớn tiếng vấn an:

– Đại sư huynh tới sớm!

Không ngờ rằng Trương Kiến Lan hiểu sai ý, bản thân y chột dạ, Lục Viễn Chí lại bất kể hiềm khích lúc trước hỏi thăm như vậy, y cho rằng đối phương mượn cơ hội làm nhục mình, thẹn quá hóa giận đẩy một chưởng vào ngực Lục Viễn Chí:

– Ai cần ngươi giả vờ quan tâm, hừ, muốn bêu xấu Trương mỗ, các ngươi còn kém xa.

Lục Viễn Chí hảo tâm hảo ý chào hỏi, lại bị Trương Kiến Lan đối đãi như vậy, thiếu niên mập ngớ ngẩn, giận đến nỗi quai hàm nổi vồng lên, nói không ra lời.

– Ôi, có một số kẻ giống như chó hoang, ngươi tươi cười chào hỏi y, y càng điên cuồng sủa gâu gâu muốn cắn, đến khi ngươi nổi giận y lại vẫy đuôi loạn lên…

Tần Lâm lôi Lục Viễn Chí trở lại, sau đó nở nụ cười khả ái hỏi Trương Kiến Lan:

– Đại sư huynh, tiểu đệ nói có đúng không?

Chúng đệ tử nghe vậy cười ầm vui vẻ, trong đó tiếng cười trong trẻo của Lý Thanh Đại rất là dễ nghe.

Trương Kiến Lan vốn cũng biết đối nhân xử thế, nhưng từ khi đi theo nịnh hót một vị quý nhân, có được tiền đồ Lương Y Phó ở Kinh Vương phủ, dần dần không xem các sư đệ ra gì. Ở trước mặt chư vị tiên sinh Lý Thời Trân trở xuống còn biết thu liễm, sau lưng bọn họ lại tỏ vẻ ngông cuồng ở trước mặt các sư đệ, học đồ. Mọi người bởi vì thân phận Đại đồ đệ, y quan tiền trình của y không thể làm gì khác hơn là nhường nhịn một chút, nhưng cũng tích lũy oán khí trong bụng không ít.

Lần này y thiếu chút nữa gây ra chuyện lang băm giết người, là dính líu đến danh dự toàn bộ y quán, có thể nói phạm vào chúng giận, Tần Lâm lên tiếng mắng xéo, các đệ tử, học đồ tự nhiên cười vui lớn tiếng.

Đổi lại là ngày xưa, nhất định bọn Bạch Liễm sẽ tiến lên quát mắng Tần Lâm, nhưng hôm nay bọn họ cũng ra vẻ chán nản, nửa câu cũng không nói ra miệng.

Trong lòng biết chúng giận khó phạm, Trương Kiến Lan đành phải ủ rũ ngồi về vị trí, hai mắt nhìn trần nhà, cũng không biết đang suy nghĩ những gì.

Tần Lâm kéo Lục Viễn Chí trở về chỗ ngồi, nhìn dáng vẻ Trương Kiến Lan kia trong lòng cũng không thoải mái, vốn định còn mượn đề tài phát huy mấy câu, thanh âm của Bàng Hiến đã từ đầu kia hành lang truyền tới, bèn ngồi vào chỗ của mình, ra vẻ vô cùng ngoan ngoãn.

Không giống ngày xưa, hôm nay trừ Bàng Hiến, Lý Kiến Phương thường ngày thụ khóa, Lý Thời Trân hàng năm vì bận rộn biên soạn Bản Thảo Cương Mục mà ít lộ diện cũng tới, chuyện này khiến cho bọn học sinh hưng phấn một trận, tựa hồ đang mong đợi cái gì.

Đại Minh thần y Lý Thời Trân thần sắc ngưng trọng đi lên giảng đài, nói một lần chuyện xảy ra tối hôm qua, trên thực tế bọn học sinh đều đã biết trước.

Lý Thời Trân cố ý biểu dương Tần Lâm, trong ánh mắt ôn hòa mang theo vẻ khích lệ:

– Tần Mộc Cận học y không lâu lại có thể biết được như vậy, nếu có thể chăm chỉ học tập, mấy chục năm sau nói không chừng thành tựu không dưới lão phu đây.
– A…

Mọi người ồn ào một trận, mặc dù lúc này Lý Thời Trân chưa nổi danh thần y như đời sau, từng trải của lão làm Phụng Từ Chính ở Sở Vương phủ và kinh sư Thái Y viện cũng là tuyệt đại đa số thầy thuốc chỉ biết nhìn theo bóng lưng mà than thở. Hiện tại chính miệng vị thần y này lại nói mấy chục năm sau Tần Lâm có thể đạt tới thành tựu không kém lão, quả thật chỉ một lời nói còn hơn hết thảy.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240