Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 135
Phần 135: Phương Pháp Truy Tung

Truy tung địch nhân, biện pháp thường dùng nhất là phân biệt dấu chân, Ngụy Thiên Nhai đánh giết sinh tử cùng Hoắc Trọng Lâu ở cửa trước Huyền Diệu quán, lưu lại dấu chân không ít. Sau khi trở về quan sát rồi đến các ngã rẽ so sánh, thật ra cũng không khó tìm ra con đường mà lão chạy trốn.

Nhưng làm như vậy, vừa đi vừa về lãng phí thời gian không ít, chờ tìm ra con đường mà lão đã chạy, Ngụy Thiên Nhai đã chạy xa hơn, khả năng đuổi kịp sẽ rất có thể giảm xuống một bước.

Làm sao bây giờ? Suy nghĩ Tần Lâm nhanh chóng xoay chuyển, ra sức suy tư phương pháp phá giải.

Hoắc Trọng Lâu hết sức nóng nảy, hùng hùng hổ hổ nói:

– Xui xẻo! Thật vất vả mới đả thương được Ngụy lão ma, phổi cũng đã thủng mấy lỗ, chỉ cần đuổi kịp nhất định sẽ bắt được. Thế nhưng lại có quá nhiều ngã rẽ như vậy, con bà nó, lão tử thật là xui xẻo…

Phổi thủng mấy lỗ ư… Tần Lâm nghe đến đó trong đầu linh quang chợt lóe, chân mày cau chặt lập tức giãn ra, ra lệnh cho các Hiệu Úy:

– Mau mau giục ngựa chạy tới các ngã rẽ, sau khi phát hiện dấu chân cùng vết máu lập tức trở về báo cáo, nhất là phải nhìn cẩn thận hình dáng màu sắc vết máu, còn phải đưa tay sờ thử một cái, không được sai lầm!

Chúng Hiệu Úy hô một tiếng tuân lệnh, giục ngựa thi nhau chạy tới các ngã rẽ.

Bốn ngã rẽ đều trong vòng nửa dặm, sau khi các Hiệu Úy trở về nhanh chóng báo cáo, nhưng thần sắc bọn họ đều có vẻ nghi hoặc. Bởi vì bốn ngã rẽ cộng thêm quan đạo dẫn ra phương xa, trên năm ngã đường mà yêu phỉ Bạch Liên giáo có thể chạy trốn, tất cả đều có dấu chân cùng vết máu.

Sau khi Hoắc Trọng Lâu nghe nói chỉ cảm thấy trong lòng phát sầu, mới vừa rồi Tần Lâm muốn tìm vết máu, y còn dâng lên một chút hy vọng, nhưng bây giờ hy vọng lại rơi vào khoảng không.

Suy nghĩ một chút cũng phải, Ngụy Thiên Nhai cố nhiên bị thương chảy máu, bất quá trải qua chiến đấu vừa rồi, giáo đồ Bạch Liên giáo ai nấy đều mang thương tích, đương nhiên địa phương bọn chúng đi qua sẽ có vết máu, làm sao phân biệt Ngụy Thiên Nhai đi con đường nào.

Chỉ có mình Tần Lâm không hề tỏ ra chán nản, ngược lại có mấy phần hưng phấn, bảo chúng Hiệu Úy mô tả hình dáng, màu sắc vết máu phát hiện ở các ngã rẽ.

Hoắc Trọng Lâu nóng nảy không nhịn được, thổi phù một cái, hàm râu quai nón dựng đứng lên từng sợi:

– Không phải là máu toàn là màu đỏ sao, chẳng lẽ máu Ngụy lão ma là màu xanh? Theo ta bây giờ đuổi tiếp còn có thể cầu may một chuyến, càng kéo dài càng không có chút cơ hội nào cả.

Tần Lâm cười khoát khoát tay:

– Chớ quá nóng nảy, ta tự có lý của mình.

Nếu là trước đây, Hoắc Trọng Lâu ngang ngược kiêu ngạo quyết không sẽ nghe người khác chỉ nói một câu đã ngoan ngoãn vâng lời. Nhưng mấy ngày nay y đã kiến thức chỗ bất phàm của Tần Lâm, biết vị Tổng Kỳ Cẩm Y Vệ trẻ tuổi này mưu trí cơ biến rất là thần kỳ, trong bụng âm thầm sinh ra bội phục, hâm mộ, lúc này liền theo lời nhẫn nại, không nói một lời chờ ở bên cạnh.

Người bên cạnh cũng không nói gì, Trần Tứ Hải hết sức kinh ngạc, thầm nói Cẩm Y Vệ Tổng Kỳ có thể ra lệnh cho Đương Đầu Đông Xưởng lúc nào vậy? Hơn nữa Hoắc Đương Đầu này võ công cao cường uy danh hiển hách, tính tình cũng nổi danh cố chấp, không ngờ rằng chỉ nghe một câu của Tần Lâm đã ngoan ngoãn chờ đợi, quả thật khiến cho người ta khó lòng tin được. Cũng không trách sau khi Thạch Vi vinh thăng muốn thăng Tần Lâm kế nhiệm Bá Hộ, quả nhiên mình kém hắn quá xa.

Tần Lâm chuyên tâm nghe các Hiệu Úy hồi báo.

Tổ Hiệu Úy thứ nhất bẩm báo:

– Chúng ta dọc theo quan đạo đuổi theo, phát hiện mấy chỗ vết máu, màu sắc tươi mới, sờ vào đặc dính.
– Đây là đầu bị thương…

Tần Lâm hỏi:

– Có chú ý thấy Tuyền Cơ đạo trưởng bị thương ở vị trí nào không?

Mấy tên Hiệu Úy trả lời đầu Tuyền Cơ đạo trưởng bị Tú Xuân đao chém xéo một nhát, Tần Lâm lập tức cho Trần Tứ Hải dẫn dắt năm tên huynh đệ dọc theo quan đạo đuổi tiếp, tập nã Tuyền Cơ đạo trưởng, hắn sẽ đuổi theo chính phạm Ngụy Thiên Nhai.

Đến đây các Hiệu Úy đã chợt hiểu ra, kính nể không thôi nhìn Tần Lâm: Thì ra Tần Tổng Kỳ có thể từ vết máu phân biệt ra bộ vị nào bị thương. Có được bản lĩnh thần kỳ như thế, muốn tìm ra Ngụy Thiên Nhai còn không dễ dàng sao?

Tim Hoắc Trọng Lâu lúc này đập thình thịch như trống trận, nghĩ đến chiến công bắt được trưởng lão Bạch Liên giáo mong đợi không dứt, bội phục Tần Lâm, đồng thời lại lo lắng hắn vạn nhất xảy ra sai lầm…

Tổ Hiệu Úy thứ hai bẩm:

– Chúng ta là ngã ba thứ nhất bên phải, trên lá cây cách mặt đất cao chừng bốn thước có một vết máu phun ra dây vào, màu sắc tươi mới.
– Đây là vết máu do động mạch bị thương hình thành văng tung tóe, không phải là Ngụy Thiên Nhai!

Tần Lâm lắc đầu một cái, lệnh tổ thứ ba tiếp tục.

– Chúng ta đi con đường thứ hai bên phải, vết máu rơi thành từng giọt trên mặt đất, mang theo nước vàng…

Hiệu Úy giơ tay một cái:

– Giống như loại nước vàng rỉ ra sau khi vết thương đã cầm máu.
– Đây là bụng bị thương, chảy xuống nước dơ.
– Chúng ta là ngã ba thứ nhất bên trái, trên đất có vết máu đứt quãng, lấm tấm, màu sắc bình thường.
– Đây là bộ vị bình thường như tứ chi bị thương, vẫn không phải là Ngụy Thiên Nhai.

Tần Lâm liên tiếp bác bỏ ba chỗ, bây giờ chỉ còn lại con đường cuối cùng, tất cả mọi người kể cả Hoắc Trọng Lâu đều như ngừng thở.

Tổ Hiệu Úy thứ năm bẩm báo:

– Chúng ta thấy màu sắc vết máu có hơi nhạt, gần như màu hồng, còn mang theo chút bọt khí…

Ánh mắt Tần Lâm lập tức sáng lên, vỗ tay cười nói:

– Đây chính là máu phổi bị thương chảy xuống, chính là Ngụy Thiên Nhai trước ngực lãnh một chiêu Ưng Trảo công của Hoắc Đương Đầu!

Các Hiệu Úy mừng rỡ, rối rít đánh ngựa chạy như điên, mà Hoắc Trọng Lâu đã sớm một mình cỡi ngựa xông ra ngoài, Tần Lâm cùng bốn nữ binh ngược lại chạy ở sau cùng.

Đúng là Ngụy Thiên Nhai chọn con đường thứ hai bên trái, phổi lão bị thương rất nặng, miễn cưỡng duy trì đến bây giờ đã gần đến cực hạn. Rốt cục phổi truyền tới cảm giác nóng rực làm cho trước mắt lão biến thành màu đen, không thể làm gì khác hơn là chui vào trong rừng cây vài bước, tựa vào một gốc cây nghỉ ngơi.

Thở dốc mấy cái, lấy kim sang dược Bạch Liên giáo đặc chế ra thoa lên vết thương trước ngực, giải khai mấy huyệt đạo đã phong ấn trước đó, Ngụy Thiên Nhai từ từ vận công điều tức.

Trong lúc vận công điều tức, mặc dù vết thương truyền tới cảm giác nóng rát đau đớn, khóe miệng vị trưởng lão Ma giáo này vẫn khẽ nhếch lên, mặt lộ ra một nụ cười châm chọc.

Từ khi ngón út, áp út tay phải bị thanh bảo kiếm hết sức sắc bén của Tần Lâm cắt đứt, Ngụy Thiên Nhai biết không có cơ hội chiến thắng Hoắc Trọng Lâu, con đường duy nhất lão có thể chọn chính là chạy trốn. Mà chuyện này cũng không phải có thể dễ dàng làm được, cho dù là đánh lui Hoắc Trọng Lâu, Ngưu Đại Lực và bốn nữ binh cũng có thể ngăn chặn lão vài chiêu, Hoắc Trọng Lâu hoàn toàn có thể nhân cơ hội đó quấn lấy, như vậy vĩnh viễn lão cũng không thể nào chạy thoát.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240