Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 146
Phần 146: Tiền duyên sớm định (Hạ)

Thương nhân kia liền lập tức đề nghị lập miếu thờ sống Tần Lâm bên cạnh miếu thành hoàng.

Dân chúng ầm ầm hưởng ứng, kẻ một lượng bạc, người hai xâu tiền, một mình thương nhân ra năm mươi lượng bạc, rất nhanh đã quyên góp được một trăm lượng bạc, tại trường lập tức mời thợ tay nghề cao đi miếu thành hoàng phía Tây chọn địa phương lập miếu thờ sống Tần Lâm. Thợ tạc tượng Tần Lâm trong miếu, hai bên miếu có đôi liễn chữ vàng đề “Lưỡng tụ thanh phong đối nhật nguyệt, nhất phiến đan tâm chiếu hãn thanh” (Hai tay (áo) thanh phong đối nhật nguyệt, một tấm lòng son chiếu sử xanh), hoành phi đề “Chính khí chiêu chương” (Nêu cao chính khí).

Tần Lâm nhiều lần phá đại án ở Kỳ Châu, bọn Kinh Vương Chu Thường Quán, thế tử Chu Do Phiền, Chỉ Huy Sứ Vương Tiến Hiền chịu ân của hắn, một năm bốn mùa hoặc phái người hoặc tự mình tới cúng tế, dân chúng cũng nối đuôi tới dâng hương không dứt, nơi này cả ngày hương khói thịnh vượng, nhiều năm sau trở thành một danh lam thắng cảnh ở Kỳ Châu.

Nghe nói mình có miếu thờ sống, Tần Lâm cũng không khỏi đắc ý một phen.

Hạn kỳ hai tháng nhậm chức, chuyện của hắn ở Kỳ Châu tỷ như cải sửa Huyền Diệu quán thành y quán, mở rộng sản xuất cửa hàng bút chì còn chưa làm xong, nghĩ đến đi thuyền dọc theo Trường Giang xuống mấy ngày là có thể đến Nam Kinh, cho nên không vội vàng đi nhậm chức.

Biết được Tần Lâm sắp đi Nam Kinh làm quan, những ngày qua Thanh Đại tỏ vẻ buồn buồn, chống cằm, chu miệng, ngồi trên gác ngẩn người ra không đánh cờ, cũng không vẽ hình dược vật.

Tần Lâm thấy vậy hết sức đau lòng, chợt nghĩ đến chuyện miếu thờ bèn gọi nàng tới đó xem xét.

Biết không lâu sau Tần Lâm sẽ phải đi Nam Kinh nhậm chức, lần này Thanh Đại cũng không từ chối, dẫn Giáp Ất Bính Đinh theo mình ra cửa. Bốn vị nữ binh ngược lại hưng phấn vô cùng, ríu rít bàn tán với nhau không biết miếu thờ có hình dáng thế nào.

Dọc theo đường đi, Thanh Đại hết sức dịu dàng lễ phép, tuy rằng bị lễ giáo ước thúc không thể tay trong tay với Tần Lâm, nhưng tiểu nha đầu không ngừng nhìn Tần Đại ca của mình, ánh mắt êm ái như gió, mềm mại như nước.

Trong lòng Tần Lâm có như mật ngọt, âm thầm suy nghĩ có nên cầu hôn với Lý Thời Trân trước khi nhậm chức hay không. Tuy rằng tuổi Thanh Đại còn nhỏ, bất quá vào thời này nữ tử kết hôn vào mười bốn tuổi là thường gặp.

Ách… Tà ác tà ác… Tần Lâm nhìn ngực nhỏ của Thanh Đại một chút, sờ sờ lỗ mũi, cảm giác mình có khuynh hướng hóa thành một tên sắc lang.

Đến miếu thờ, nhất thời Tần Lâm thấy buồn cười: Chỉ thấy pho tượng đắp vàng khảm ngọc hết sức hoa lệ, nhưng lại không giống mình chút nào, đôi mắt to như chung trà, trợn trừng dữ tợn, giống như Kim Cương hộ pháp.

Hắn gãi gãi đầu ngượng ngùng nói:

– Không giống lắm…

Vốn Thanh Đại đang buồn bực chuyện hắn sắp đi xa, thấy pho tượng này cũng không khỏi bật cười duyên, mà bốn nàng Giáp Ất Bính Đinh đã vô tư phá lên cười từ sớm.

Có vài hương khách không quen biết Tần Lâm, lớn tiếng bài bác:

– Sao lại không giống? Ngươi nhìn pho tượng thếp vàng này mà xem, đôi mắt rất lớn, bởi vì Tần Đại nhân mắt thần như điện, khiến cho gian tà không còn chỗ ẩn thân. Nhìn lại vẻ mặt ngài uy nghiêm dường nào, thần uy lẫm lẫm giống như Kim Cương trợn mắt, cho nên bọn tặc tử chuột nhắt mới vừa thấy lập tức rét lạnh trong lòng…

Tần Lâm buồn bực gãi đầu một cái, đây đâu phải là ta, rõ ràng là phiên bản của thần giữ cửa.

Thanh Đại lại mỉm cười kéo kéo hắn:

– Tần Đại ca, huynh qua đó so với tượng thử xem.

Tần Lâm đi tới bên cạnh, cũng bắt chước tượng thần há to miệng ra, mắt trợn trừng thật tròn, cố làm ra vẻ mặt giận quát gian tà.

– Khoan hãy nói, dường như có vẻ giống…

Tiểu Đinh gật đầu một cái.

Thanh Đại bĩu môi:

– Dường như Tần Đại ca không có dữ tợn như vậy.

Mấy tên hương khách nghe đến đây mới biết đây chính là người thật, ai nấy chen nhau tới nhìn chân thân Tần Lâm. Trong đó có hai người có thân nhân bị Hoàng Liên Tổ hại chết, vô cùng cảm kích Tần Lâm, cầm hương lên phục lạy hắn.

Trong khói hương lượn lờ, Tần Lâm càng thêm đắc ý, bày ra tư thế mười phần, còn không ngừng nheo mắt nhướng mày với Thanh Đại, chọc cho tiểu cô nương cười ngặt nghẽo.

Chợt Tần Lâm chớp mắt một lúc, sau đó nước mắt chảy dài, chợt khóc lớn lên.

Tiểu Đinh không hiểu bèn hỏi:

– Xây miếu thờ, có người thắp hương cúng tế, ngươi cảm động thành như vậy sao?

Thanh Đại lại nghe đau nhói trong lòng, cho rằng Tần Lâm bởi vì phải rời đi Kỳ Châu tới Nam Kinh nhậm chức mà không nỡ, nhất thời tim đập mạnh, nhảy nhót lay lay hắn không ngừng, đỏ mặt nhỏ giọng nói:

– Đi xa nhà mà thôi, cần gì phải khóc lên như vậy. Đừng khóc, để cho người ta nhìn thấy sẽ rất xấu hổ, cùng lắm… cùng lắm thì muội sẽ đi Nam Kinh thăm huynh.

Tần Lâm giụi giụi đôi mắt đỏ ngầu, vẻ mặt như đưa đám:

– Ta không có khóc, là vừa rồi trừng mắt quá lớn, khói hương bay vào…

Bỗng nhiên Thanh Đại lại rất muốn gõ đầu Tần Lâm.

Tần Lâm bật cười ha hả, ít nhất nỗi buồn ly biệt của tiểu nha đầu đã vơi đi phân nửa.

Sau đó trở về y quán, Lý Thời Trân cho mời Tần Lâm vào nội đường.

Lão thần y vuốt râu, cười híp mắt:

– Thế điệt tôn, có biết vì sao lão phu cho phép con cùng Thanh Đại cùng nhau học y, lui tới không tị hiềm như vậy chăng?

Không đợi Tần Lâm trả lời, Lý Thời Trân đã nói trước:

– Năm đó lệnh tổ đã cùng lão phu đính ước hôn nhân, nếu lão có trưởng tôn sẽ cưới trưởng tôn nữ của ta, nếu lão có tôn nữ sẽ gả cho tôn nhi ta. Sau đó con cầm thơ lệnh tổ đích thân viết tới, trong thơ không đề cập tới ước hẹn hôn nhân, chỉ nói con tính tình không tốt không chịu được, không xứng cưới Thanh Đại, chỉ cầu lão phu an bài ở Kỳ Châu tìm kế sinh nhai.
– Lúc ấy lão phu liền suy nghĩ không biết con thật sự là bất hảo không chịu nổi, hay lệnh tổ băn khoăn hai nhà giàu nghèo khác biệt mà không muốn nhắc chuyện này làm khó lão phu. Cho nên lão phu mới giữ con lại ở đây, từ từ quan sát… Ha ha, lệnh tổ quả thật quá khiêm nhường, nhân phẩm như Tần thế điệt tôn còn không thể làm rể nhà ta sao? Ta chỉ lo lắng Thanh Đại không xứng với con…

Tần Lâm trong lòng hồi hộp, toét miệng cười.

Lý Thời Trân thấy dáng vẻ của hắn càng vui mừng hơn nữa:

– Như vậy lão phu cũng không cần lời rào đón trước sau gì nữa, hiện tại hỏi thế điệt tôn một câu, có bằng lòng cưới Thanh Đại chăng?

Tần Lâm vái chào tới đất:

– Chính là mong muốn của tiểu tôn nhi, không dám cầu xin!
– Được lắm!

Lý Thời Trân cười to:

– Lão phu sẽ chuyển tin vui này cho phụ thân Thanh Đại, hiền tôn tế cứ đi Nam Kinh nhậm chức, vì chuyện Bản Thảo Cương Mục xuất bản, mấy tháng sau lão phu phải tới Nam Kinh một chuyến, đến lúc đó sẽ dẫn theo Thanh Đại đến Nam Kinh!

Hoàng công công tới Kỳ Châu tuyên chỉ phải về kinh sư, Mao Đạc, Hoắc Trọng Lâu cũng đi theo hồi kinh phục mệnh, Tần Lâm liền mở tiệc ở Duyệt Giang lâu mời bọn họ.

Bên người Hoàng công công trừ hai tiểu thái giám từ trong kinh mang ra ngoài, còn có thêm Trương Tiểu Dương.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240