Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 65
Phần 65: Bước ngoặt (Hạ)

Tần Lâm đặt những thứ này lên bàn, Lục Viễn Chí hâm mộ sờ tới sờ lui, xem xét tỉ mỉ mỗi một món rất lâu.

– Tần ca, huynh cũng thật là lợi hại, Cẩm Y Hiệu Úy, thiên tử thân quân! A, nói ra Lục Viễn Chí ta cũng có bằng hữu ở làm việc Cẩm Y Vệ!

Lục Viễn Chí tặc lưỡi khen ngợi than thở không ngừng.

Suy nghĩ một chút, thiếu niên mập lại lộ vẻ vô cùng bỉ ổi nhìn Tần Lâm, có vẻ như Tần Lâm chính là một chiếc bánh bao nhân thịt thơm ngát nóng hổi.

Tần Lâm tát vào cái mặt mập của y một cái:

– Không nên dùng ánh mắt như vậy nhìn lão tử có được chăng, cơm tối vừa ăn cũng sắp sửa nôn ra hết cả.

Lục Viễn Chí cười khan hai tiếng:

– Hắc hắc, đệ đoán chừng để cho Đại ca mặc vào một thân y phục này, đến hàng thịt nhà ta ngồi một hồi, nhất định không ai dám khi dễ nhà ta, chỉ sợ tiền cữ thường lệ cũng phải giảm phân nửa…
– Không có tiền đồ!

Tần Lâm gắt một cái:

– Giảm phân nửa ngươi cũng vui vẻ như vậy sao?

Ánh mắt thiếu niên mập đảo tròn gian giảo, thanh âm nịnh hót có thể so sánh với tú bà kỹ viện:

– Ôi chao Tần ca, triều đình thu một phần ba mươi thuế, nhưng tiền cữ thường lệ là gấp mấy lần thuế đó, có thể giảm cho cửa hàng nhà ta phân nửa, cha ta ngủ cũng có thể cười vui.

Tần Lâm cười to, vỗ vỗ bả vai của tên mập:

– Giảm phân nửa? Đó là để cho Tần ca ngươi ném phân thôi! Bọn Thôi Bộ Đầu, Hồ Ty Lại nói, từ nay về sau hàng thịt nhà ngươi không cần đóng một đồng tiền cữ thường lệ nào nữa.
– Trời ơi Tần ca, huynh chính là thân ca ca của đệ!

Lục Viễn Chí cười tít mắt, gương mặt nhung nhúc thịt co rúm lại.

Các sư huynh đệ nghe đến đó đã hâm mộ Tần Lâm không lời nào có thể diễn tả được, phải biết mặc dù môn đồ y quán Lý thị có khả năng trở thành y quan vương phủ thậm chí ngự y, nhưng rốt cuộc chỉ là chức quan tạp, bàn về quyền thế so ra kém xa một tên Cẩm Y Hiệu Úy.

Lục Viễn Chí quan hệ tốt cùng Tần Lâm, câu nói đầu tiên người ta đã hoàn toàn miễn đi tiền cữ thường lệ của cả hàng thịt lớn như thế, một năm còn sợ không tiết kiệm được trên dưới trăm lượng bạc trắng.

Có kẻ tâm tư bén nhạy nói Đông nói Tây cùng Tần Lâm lôi kéo quan hệ. Tính tình Tần Lâm vốn hào phóng, nhân duyên cực tốt, nói chuyện thân mật với các sư huynh đệ, trong lúc nhất thời trong phòng nhỏ phi thường náo nhiệt.

Nói chuyện trên trời dưới đất với các sư huynh đệ ước chừng một canh giờ, trăng sáng đã lên cao đầu ngọn cây, người mà Tần Lâm mong đợi nhất vẫn không tới, cho nên hắn nói chuyện có mấy phần qua loa.

Có đồng môn nhìn ra hắn có vẻ nhấp nhỏm không yên, bèn lục tục cáo từ rời đi.

Mới vừa rồi người còn tràn đầy một phòng, đột nhiên đi hết không còn một mống, Tần Lâm đang say lâng lâng chợt cảm thấy trong lòng tịch mịch.

Một mình ngồi trong thời gian uống cạn chung trà, trong lúc vô tình ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, dưới tàng cây hoa quế có một thân ảnh yểu điệu đập vào mắt, quần lụa nhẹ, áo màu lục, rõ ràng là Thanh Đại đang đứng sờ sờ ở đó.

Không nhịn được cười to ba tiếng trong lòng, Tần Lâm hào hứng đẩy cửa đi ra ngoài.

Thường hay nói dưới ánh trăng nhìn mỹ nhân càng hơn thường ngày gấp mười lần, ánh trăng sáng tỏ chiếu gương mặt thiếu nữ xinh đẹp của nàng, càng thêm mười hai phần quyến rũ. Gió đêm nhẹ thổi động tà áo, ánh sáng xuyên thấu qua cây quế vừa nở hoa, chiếu loang lỗ trên thân thể yểu điệu của nàng, trông như tiên tử trong núi vắng.

Sắc mặt thiếu nữ cũng không lộ vẻ hưng phấn như Tần Lâm dự liệu, ngược lại tỏ ra ưu sầu phiền não. Sau khi Tần Lâm đứng trước người nhìn chằm chằm nàng hồi lâu sau, mới rất là áo não hỏi:

– Tần… Tần Đại ca, nghe nói huynh đi làm ưng khuyển Xưởng Vệ phải không?
– Ủa, nói như vậy là sao?

Tần Lâm thoáng động ý niệm, chợt nhớ tới lời bình phẩm của tuyệt đại đa số dân chúng về Cẩm Y Vệ, lập tức hiểu tại sao thiếu nữ phiền não.

Triều Đại Minh trọng văn khinh võ, cùng là quan lại với nhau quan võ sẽ bị xem thường. Mặc dù Cẩm Y Vệ này quyền thế cực lớn, vẫn thuộc về hệ thống quan võ, lại làm thiên tử thân quân đại biểu hoàng quyền, tương đương với hệ thống quan văn. Vào thời quan văn nắm giữ dư luận, đương nhiên bình phẩm sẽ không tốt lành gì, dân gian vẫn xem Xưởng Vệ như nơi tụ tập của loài lang sói.

Phụ thân của Thanh Đại là Tri huyện xuất thân Cử Nhân, hai thúc thúc cũng thi Tú Tài, nàng chịu ảnh hưởng dư luận nho lâm sâu nặng, xem tất cả Cẩm Y Vệ như người xấu. Lại thêm trước đây Hoàng Liên Tổ bức tới cửa nhà, cùng với đám quân dư hoành hành ngang ngược trong mắt không vương pháp khắp Kỳ Châu thành, không phải là Cẩm Y Vệ sao?

Nghĩ đến một người tốt như Tần Đại ca lại muốn đi làm ưng khuyển Xưởng Vệ, thiếu nữ thật sự rất thương tâm, ở trong phòng suy đi nghĩ lại rất lâu, lại tới bên ngoài phòng Tần Lâm nhiều lần, thấy có sư huynh đệ nàng bèn trở về, cho đến lần thứ ba tới mới phát hiện tất cả mọi người đã rời đi.

Đang muốn đi vào khuyên hắn không làm Cẩm Y Vệ nữa, Thanh Đại lại do dự, trong lòng âm thầm nghĩ ngợi: “Nhìn dáng dấp Tần Đại ca cùng các sư huynh đều rất vui vẻ, làm ưng khuyển Xưởng Vệ tốt như vậy sao? Bất quá nếu là giống như Hoàng Liên Tổ, chiếm đoạt rất nhiều thiếu nữ cũng không ai dám bắt hắn, ngược lại rất uy phong…”

Nhưng Tần Đại ca cũng không giống như kẻ bại hoại chiếm đoạt nữ tử, hơn phân nửa cũng sẽ không bắt chước những quân dư kia đi lường gạt người mua bán chợ Nam, vậy tại sao hắn muốn đi làm Cẩm Y Vệ?

– Ôi, hắn có thể chiếm đoạt nữ tử hay không, có liên quan gì tới mình?

Thanh Đại tức giận hỏi mình, nhưng lập tức trở nên ỉu xìu, dường như chuyện này rất có liên quan, tối thiểu nếu Tần Lâm làm như vậy, Thanh Đại sẽ hết sức không vui.

Trong lòng thiếu nữ suy nghĩ lung tung, rối như tơ vò, cho đến khi Tần Lâm đứng ở trước người, nàng cũng chưa nghĩ xong rốt cục mình muốn nói gì.

Bốn chữ ưng khuyển Xưởng Vệ vốn là Lý Thời Trân thường mắng những Cẩm Y Vệ hoành hành ngang ngược, Thanh Đại vội vàng bật thốt lên, mới vừa nói xong rồi lại hối hận, vội vàng nói:

– Tần Đại ca, muội cũng không có mắng huynh, bất quá chỉ là…

Tần Lâm nhìn vào mắt của nàng:

– Thanh Đại muội muội, không muốn Đại ca đi làm Cẩm Y Vệ sao? Bởi vì Cẩm Y Vệ toàn là người xấu phải không?

Thanh Đại suy nghĩ một chút, ra sức cắn môi, gật đầu thật mạnh một cái.

Tần Lâm cười:

– Vậy theo muội Thạch Vi Thạch Đại nhân cũng là người xấu sao?

Tròng mắt đen nhánh của thiếu nữ trở nên ngơ ngác mịt mờ, mặc dù Thạch Vi nói chuyện lớn tiếng thô lỗ, không ôn nhu văn nhã như quân tử như các vị phụ thân, thúc thúc trong nhà, nhưng bất kể thế nào y cũng không phải là người xấu. Ngày đó ở trên đê, y còn nói chuyện giúp Tần Lâm, dạy dỗ mấy tên quân dư làm bậy.

– Có thể thấy được cũng không phải là ưng khuyển Xưởng Vệ đều là người xấu, mà quan trọng là người tốt hay là người xấu làm ưng khuyển Xưởng Vệ.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240