Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 51
Phần 51: Giết Quan Tạo Phản

Con cọp cái này xấu xí như vậy, có lẽ cũng chỉ có ngươi mới có hứng thú…

Tần Lâm cắm cả kiếm lẫn vỏ xuống đất, lên tiếng chế nhạo:

– Chớ nói ta không hề sờ qua, cho dù là có sờ, lá gan cũng không lớn bằng chuyện chưa chữa khỏi bệnh hoa liễu còn dám phô trương tặng lễ treo lụa cho y gia của kẻ nào đó.

Dân chúng xung quanh nghe vậy cười ầm lên.

Chỉ có đám lưu manh côn đồ Hoàng Liên Tổ nằm vùng trong đám đông trước đó, hiện tại nhìn Tần Lâm với vẻ âm dương quái khí, trong lúc nhất thời cũng không rõ chân tướng.

Đậu hủ Tây Thi xách giỏ đi nhanh tới bên cạnh Thanh Đại, lớn tiếng nói:

– Các vị hãy nghe lão thân một lời, tưởng lão thân đã bày quầy đậu hủ ở chợ Nam bốn mươi năm, có lẽ nói ra các vị cũng tin được?

Mọi người cùng kêu lên:

– Tin được. Lão nhân gia thủ tiết bốn mươi năm, bày quầy đậu hủ nuôi dưỡng bốn vị lão nhân nhà mình nhà chồng đến cuối đời, tương lai phải lập bảng trinh tiết phụng sắc biểu dương, những chuyện này ai ai cũng đều thấy được, bội phục trong lòng!

Đậu hủ Tây Thi gật đầu một cái, trước hết vỗ vai Thanh Đại nhè nhẹ:

– Nhìn bề ngoài vị cô nương này xinh đẹp như vậy, ngay cả trong tranh vẽ cũng chưa từng thấy qua, Thiện Tài Long Nữ bên cạnh Quan Âm Bồ Tát cũng không bằng…

Bà lại giơ bàn tay khô gầy ra chỉ Tôn Nhị nương:

– Về bà nương này, lão thân cũng không nói, chỉ xin hỏi mọi người một câu, trong hai người ai xấu ai đẹp?

Một tiếng cười ầm vang lên, mọi người nhao nhao nói:

– Chuyện này còn phải hỏi sao?
– Đậu hủ Tây Thi, lão nhân gia cho rằng chúng ta bị mù sao?
– Một ở trên trời, một dưới đất, vốn là không cách nào so sánh được!
– Đúng vậy!

Đậu hủ Tây Thi nhìn mọi người gật đầu một cái, chỉ Tần Lâm cùng Thanh Đại nói:

– Bất cứ là ai cũng có thể thấy được, Tần huynh đệ cùng Lý cô nương mới là trai tài gái sắc một đôi, ai có được ý trung nhân như vậy lại đi sờ mó bà nương kia chứ? Hừ, nếu có chuyện như vậy, lão thân tình nguyện móc mắt mình!

Mọi người già trẻ lớn bé, các đại cô nương tiểu tức phụ nhìn Như Hoa cô nương Tôn Nhị nương có thể so với ác mộng cấp Boss bên trái, lại nhìn sang Thanh Đại tựa như không cốc u lan bên phải. Hai bên hoàn toàn tương phản khiến cho tất cả mọi người sinh lòng căm phẫn bất bình, lập tức từ bàng quan xem hát trở thành đồng cảm với Tần Lâm.

Mặt mũi Thanh Đại trong phút chốc trở nên đỏ bừng, ngay cả đôi tai nhỏ rất nhanh cũng hóa thành màu đỏ, ngập ngừng nói:

– Ta, ta không phải…

Tần Lâm cười khẽ kéo nàng một cái, thấp giọng nói:

– Chuyện gấp phải tòng quyền, sư tỷ, thương xót sư đệ một lần đi. Nếu tỷ không giúp một tay thừa nhận, ta nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch nỗi oan này.

Trong mắt Thanh Đại lóe lên vẻ do dự, sau khi ngập ngừng chốc lát chợt siết chặt nắm tay, ra một quyết định vô cùng chật vật khó khăn.

Nàng mỉm cười tiến lên một bước, dưới con mắt mọi người cầm cánh tay Tần Lâm lên, mặc dù hết sức ngượng ngùng, rốt cuộc vẫn lấy hết can đảm nhìn mọi người mỉm cười nói:

– Ta tin tưởng Tần ca ca sẽ không làm như vậy.

Cặp mắt trong veo, đôi mày như liễu, quần lụa màu lục trước gió bay lấp phất tựa như sóng biếc rạo rực, dung mạo Thanh Đại vốn là xinh đẹp, khí chất thanh tao, lúc này càng như lăng ba vi bộ. Nếu không phải nàng vẫn nắm tay Tần Lâm, mọi người khó tránh khỏi nghi ngờ sau khoảnh khắc nàng có cỡi gió bay đi hay không.

Ngay cả cọp cái Tôn Nhị nương cũng tự ti mặc cảm cúi thấp đầu xuống, không tiện lên tiếng rêu rao bêu xấu Tần Lâm như trước nữa.

Chân tướng đã sớm không cần nói cũng biết.

Nhưng bọn Kim Mao Thất cũng không chịu bỏ qua dễ dàng như vậy, chủ nhân bọn chúng vẫn còn trên Duyệt Giang lâu, xem chúng biểu diễn.

Nếu không nói ngang ngược được, vậy dứt khoát cũng không giảng đạo lý. Kim Mao Thất thẹn quá hóa giận đưa mắt ra hiệu cho Trương Kiến Lan, Bạch Liễm, lớn tiếng kêu lên:

– Đậu hủ lão bà tử nói hươu nói vượn họ Tần liền muốn thoát thân, nào có dễ dàng như vậy? Đi theo chúng ta một chuyến!

Tần Lâm vung cả kiếm lẫn vỏ lên, lớn tiếng trách mắng:

– Cẩm Y Vệ chỉ quản chuyện điều tra đại gian đại ác mưu soán mưu nghịch, không có quyền quản chuyện tranh chấp ngoài đường.
– Này, Tần sư đệ có lời gì cứ nói, không nên đánh nhau, y quán chúng ta không đắc tội nổi với Cẩm Y Vệ…

Trương Kiến Lan cùng Bạch Liễm đột nhiên từ giữa đám sư huynh đệ xông tới, thừa dịp Tần Lâm không phòng bị một tả một hữu ôm lấy hắn.

Kim Mao Thất cười lạnh, đấm một quyền vào bụng Tần Lâm.

Tần Lâm giật mình kinh hãi, từ khi Tôn Nhị nương bắt đầu ra sân, hắn đã nhìn thấu Trương Kiến Lan, Bạch Liễm phối hợp với Hoàng Liên Tổ diễn vở kịch này, nhưng không ngờ rằng hai người bọn họ lại đê tiện như vậy, hoàn toàn trở mặt với mình.

Đám đệ tử y quán Thanh Đại, Lục Viễn Chí cùng nhau kêu lên:

– Trương Kiến Lan, Bạch Liễm, các ngươi đang làm gì?!

Chỉ trong khoảnh khắc, Tần Lâm không né không tránh, liều mạng dùng bụng hứng chịu một quyền của Kim Mao Thất, nhặt cả kiếm lẫn vỏ lên gạt ngang, sử dụng hết sức lực toàn thân nện vào xương ống quyển của Trương Kiến Lan và Bạch Liễm. Chỉ nghe hai tiếng vang rắc rắc, cũng không biết là vỏ kiếm nứt ra hay là xương hai người này vỡ nát.

Lúc này quyền của Kim Mao Thất cũng đã trúng vào bụng Tần Lâm, chẳng qua là thân thể thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi tự nhiên không chịu nổi, nhưng hắn sớm có chuẩn bị, trước khi thần kinh truyền cơn đau đến não đã mượn thế lui về phía sau, giãy mạnh một cái. Hai tên Trương, Bạch chân đang bị thương khá nặng tự nhiên không đứng vững, bị hắn giãy ra khỏi.

Vốn Kim Mao Thất định thừa thế đánh Tần Lâm ngã xuống đất, nhưng quyền thứ hai của y giơ trên không, chậm chạp mãi cũng không thể giáng xuống.

Bởi vì Thất Tinh Kiếm đã ra khỏi vỏ, kiếm quang trong trẻo lạnh lùng, cho dù là hiện tại tiết trời tháng Năm cũng làm người ta khắp cả người phát rét, bị mũi kiếm chỉ vào ngực, da thịt giống như bị điện giật trở nên tê dại.

Mồ hôi to bằng hạt đậu lăn xuống từ trên trán Tần Lâm, cố gắng nhịn đau bị trúng một quyền vào bụng, hắn vẫn cười được:

– Kim Trấn Phủ Kim Đại nhân, thanh bảo kiếm này rất sắc bén, tại hạ chưa từng học qua kiếm thuật, nếu không cẩn thận chém rụng một cánh tay hay một chân của ngươi, vậy thì không ổn.

Kim Mao Thất hồ nghi bất định, cũng không biết là đối phương nói dối đe dọa, hay sẽ thật sự động thủ.

Quả thật không ai nghĩ tới Tần Lâm lại dám rút kiếm đối địch với Cẩm Y Vệ, dân chúng xung quanh cũng hít sâu một hơi khí lạnh.

Thanh Đại cũng giật mình không nhỏ, dầu gì cũng là tiểu thư Tri Huyện thất phẩm, đối mặt lưu manh côn đồ nàng còn có chút phấn khích, nhưng đối phương là Cẩm Y Vệ mặc Phi Ngư phục!

Tiểu cô nương không nhịn được giật giật vạt áo Tần Lâm, tỏ vẻ khiếp sợ nhìn hắn.

– Người nào dám gây chuyện trên đê như vậy?

Nha dịch, bộ khoái phụ trách duy trì an ninh lúc này mới thong thả tới.

Lập tức Kim Mao Thất trở nên không sợ hãi, liếc mắt nhìn nhìn Tần Lâm:

– A, ngươi… con bà ngươi dám giết quan tạo phản?

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240