Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 89
Phần 89: Kết thúc (Hạ)

Tần Lâm cũng không khách sáo với y, gật đầu một cái, nhận lấy khế ước nhà:

– Ta tưởng thứ gì tịch thu sung quan, hẳn phải do quan phủ phát mãi đổi thành bạc mặt nhập kho. Nhà này bán bao nhiêu, ta cứ trả bạc theo đúng giá là được.
– Tần trưởng quan nói chí phải…

Hồ Ty Lại cười nịnh nọt, nháy mắt một cái:

– Chính là mới vừa phát mãi, tiểu nhân đã dùng ba lượng bạc mua lại, quả thật bất thành kính ý, chẳng qua là lễ nhẹ tình thâm, cầu xin Tần trưởng quan tốt xấu gì cũng thu nhận.

Ba lượng bạc? Suýt chút nữa Tần Lâm ngã lăn ra đất, giá trị thực tế của nhà Giải lão Đại phải một trăm năm mươi lượng bạc.

Thôi Bộ Đầu cười nói:

– Nha môn tịch thu được thứ gì, bán ra giá bao nhiêu không phải là chỉ một nét bút của lão Hồ sao? Y viết vào sổ sách ba lượng là ba lượng, năm lượng là năm lượng, từ trước tới nay vẫn là như vậy. Tần công tử cũng không cần quá lo lắng, chỉ là ba lượng bạc cỏn con, lão Hồ hiếu kính vẫn còn ít.

Dứt lời Thôi Bộ Đầu cùng Hồ Ty Lại liếc mắt nhìn nhau, ngấm ngầm hiểu ý cười to.

Chỉ riêng nhà của Tuyết Hoa tẩu làm xưởng bút chì quả thật không có không gian khuếch trương quy mô lớn, nếu Hồ Ty Lại thành tâm thành ý, nghĩ đến trong lòng Trương Công Ngư cũng biết rõ ràng, Tần Lâm cũng cung kính không bằng tuân mệnh, vui vẻ nhận lấy.

Giúp đỡ phá được vụ án, báo được mối oan thù cho người chết, buộc hung thủ phải cúi đầu nhận tội, giúp Tuyết Hoa tẩu thoát khỏi hàm oan, bản thân Tần Lâm nhân tiện chỉ tốn tám mươi lượng bạc đã lấy được đại viện mặt tiền đường trị giá thực tế ba trăm lượng. Hai gian nhà tổng cộng sáu cửa hàng, cộng thêm bên trong hơn ba mươi gian chính phòng sương phòng, hình như cũng là thiên ý đã định đền đáp hắn.

Nhét hai hai tờ khế ước nhà vào túi áo, Tần Lâm cười thầm: Hiện tại mình cũng đã có nhà cửa.

Tần Lâm cùng Lục Viễn Chí trở về y quán, cửa hàng bút chì có được mặt tiền và nhà xưởng cực tốt, tâm trạng hắn vui vẻ, bước chân cũng nhẹ mau.

Lục Viễn Chí cười hì hì cầm thay hắn túi da trâu đựng bộ dụng cụ giải phẫu, thần tình kích động vạn phần, lần này y lại có thể khoác lác cùng các sư huynh đệ một phen. Từ khi sinh ra tới nay mười mấy năm, đây là lần đầu tiên y được nói chuyện trước mặt đại nhân vật Tri Châu Đại lão gia. Mặc dù không thể tìm ra được hung thủ, nhưng Tần Đại ca cũng đã nói, cũng chỉ còn chút xíu nữa là tới chân tướng.

– Có lẽ… ta cũng có thể làm Cẩm Y Vệ, mặc vào Phi Ngư phục, đeo Tú Xuân đao, uy phong lẫm lẫm…

Tên mập lẽo đẽo theo sau Tần Lâm, đắm chìm trong ảo tưởng, kích động đến nỗi miệng ngoác tới mang tai, nước miếng chảy ròng ròng.

Trở lại y quán, Lục Viễn Chí bắt đầu ba hoa khoác lác với các sư huynh đệ sự việc trải qua hôm nay, thuận tiện thổi phồng uy phong Tần Lâm lên tận mây xanh. Còn Tần Lâm nhờ vú già dẫn ra hậu viện tìm Thanh Đại.

– Ôi…

Trong phòng Thanh Đại, nữ binh Giáp thở dài.

– Ôi…

Ba nữ binh Ất Bính Đinh cũng thở dài theo.

– Hì hì, rốt cục đã may xong, tay ta bị kim đâm mấy lần…

Thanh Đại đặt kim chỉ xuống, cười hì hì giơ trường sam lên.

Nàng đắc ý ngắm nghía món y phục may đầu tiên trong đời, bằng vải trúc bâu thượng hạng màu nguyệt bạch, mùa hè mặc vừa thoải mái vừa mát mẻ:

– Các ngươi thay ta xem thử, món y phục cho Tần Đại ca mặc có đẹp không?
– Ôi…

Giáp Ất Bính Đinh đồng thời thở dài thật dài.

Mấy ngày nay các nàng nghĩ hết biện pháp nói Tần Lâm có yêu pháp, dùng cách không đoán vật lừa gạt Kinh Vương thiên tuế, lại mổ người chết lấy tim phổi ra, nhìn thế nào cũng không giống như người tốt.

Nhưng Thanh Đại lại không tin câu nào, kiên trì cho rằng Tần Đại ca là người tốt nhất trên đời này, mổ ngực nghiệm phổi là rửa sạch tội lang băm giết người thay gia gia Lý Thời Trân. Về phần cách không đoán vật, Tần Đại ca vô cùng tinh nghịch, nhất định là giở trò lừa bịp gì đó trêu cợt thế tử cùng Kinh Vương đáng thương kia!

Vì vậy Thanh Đại không những không tỉnh ngộ triệt để vạch rõ giới hạn với Tần Lâm giống như dự liệu của Giáp Ất Bính Đinh, ngược lại cả ngày bận rộn may y phục cho tên bại hoại kia, khiến cho bốn nữ binh vừa than thở bất hạnh, vừa tức giận nàng kém cỏi nhu nhược.

Thanh Đại may y phục cho Tần Lâm xong, giống như một con chim sơn ca vui vẻ, nói huyên thuyên không ngớt miệng.

Nữ binh Giáp không thể làm gì, thừa dịp Thanh Đại đi tới bên cửa sổ, miệng lẩm bẩm:

– Không trách Đại tiểu thư nói nữ nhân bị nam nhân trộm đi con tim, sẽ trở nên ngây ngô khờ dại, ngay cả thị phi tốt xấu cũng không phân biệt được.

Nữ binh Đinh che miệng, trong đôi mắt tràn đầy hoảng sợ:

– Tên… tên bại hoại kia trộm đi tim của tiểu thư, là muốn nấu lên ăn hay sao?

Nữ binh Giáp nhất thời sinh ra một cảm giác suy yếu vô lực.

– Ngu ngốc, muội cho rằng là tim heo, tim vịt, có thể nấu ăn được sao?

Hai vị Ất Bính tức giận dạy dỗ tiểu muội muội.

Nữ binh Đinh cái hiểu cái không gật đầu một cái:

– Vậy chúng ta nhất định phải đoạt lại tim tiểu thư!
– Nhất định đoạt lại!

Giáp Ất Bính đồng thời gật đầu thật mạnh, khích lệ cho nhau.

Lúc này vườn hoa bên ngoài truyền đến tiếng cười Tần Lâm, Thanh Đại cầm áo trúc bâu chạy nhanh ra ngoài, giống như một con nai con vui vẻ tung tăng.

– Dáng vẻ như vậy, làm sao có thể đoạt lại?

Giáp Ất Bính Đinh trợn mắt nhìn nhau, thình lình giống như quả bóng xì hơi.

Lúc Thanh Đại chạy ra khỏi cửa vốn muốn đem áo trúc bâu đưa cho Tần Lâm, nhưng nghĩ đến lần trước may hương nang bị hắn giễu cợt, thiếu nữ liền giấu áo trúc bâu ở sau lưng, hất gương mặt kiều mị lên, nghịch ngợm hỏi:

– Tần Đại ca, huynh đoán thử xem muội cầm thứ gì? Nếu như đoán trúng, sẽ đưa cho huynh.

Tần Lâm đã biết những ngày qua nàng bận rộn may cho mình một chiếc áo trúc bâu mặc mùa hè, mới vừa rồi cũng liếc thấy vạt áo màu nguyệt bạch ở sau lưng nàng, nhưng hắn vẫn giả vờ như không biết, đưa tay gãi gãi đầu làm như đang khổ tâm suy nghĩ:

– Lần trước là hương nang thêu tiên hạc thành gà núi, chẳng lẽ lần này là túi tiền thêu uyên ương giống như vịt trời?

Thanh Đại bĩu môi, nhìn thấy dáng vẻ Tần Lâm như cười như không vô cùng bại hoại, rất muốn dùng cuốc thuốc bổ vào đầu hắn một cái:

– Thật là đáng ghét, dám chê cười tay nghề may vá của người ta không tốt, có may cho huynh đã là may mắn lắm rồi. Nhưng rốt cục huynh cũng không đoán trúng…

Tần Lâm giả vờ nghĩ ngợi, lẩm bẩm đoán:

– Là thổi đường hay tò he… có lẽ không phải là diều…

Thanh Đại một mực lắc đầu, cái miệng nhỏ nhắn chu cao đủ để treo bình dầu, thầm nói chẳng lẽ trong lòng Tần Đại ca ta cũng chỉ là một tiểu hài tử cảm giác hứng thú đối với đồ chơi sao?

– À, ta biết rồi!

Tần Lâm chợt hiểu ra, vỗ trán một cái.

Thiếu nữ nhất thời lộ vẻ vui mừng, đang mong đợi hắn nói ra câu trả lời.

Tần Lâm như chém đinh chặt sắt nói:

– Chân tướng vĩnh viễn chỉ có một… Là Vô Tích Đại A Phúc! Ha ha ha, ta đoán đúng rồi, mau lấy ra đi.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240