Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 54
Phần 54: Yêu đạo (Hạ)

Thanh Đại tò mò trợn to hai mắt, tỏ vẻ không vui nói:

– Sao hả, khen đệ còn mất hứng hay sao? Mới học một bộ Hòa Tề Cục Phương đã lên mặt làm cao rồi sao?
– Ai còn gọi ta là sư đệ vậy, để ta nhắc nàng hôm đó trên đê gọi thế nào…

Tần Lâm giả như nghĩ ngợi, chỉ chốc lát sau ngón tay xếp thành hình hoa lan, cố ý kéo dài thanh âm, dùng giọng cao vút:

– Tình ca ca…

Thanh Đại quýnh lên:

– Đó là đệ nói chuyện gấp phải tòng quyền, hơn nữa người ta không có ác tâm như đệ vậy.
– À, không phải là gọi như vậy…

Tần Lâm gãi gãi đầu, nở một nụ cười xấu xa như son sói dang dụ dỗ cô bé quàng khăn đỏ:

– Được rồi, vậy tiểu Thanh Đại của ta đã gọi thế nào vậy?
– Ta gọi là Tần, ca, ca!

Thanh Đại nhấn mạnh chữ Tần rất rõ ràng.

Tần Lâm gật đầu một cái, làm như bừng tỉnh ngộ:

– A, là Tình ca ca.
– Là Tần ca ca, Tần ca ca, Tần ca ca đó!

Thanh Đại trong lúc vội vàng kêu lên liên tiếp ba lần.

Tần Lâm lập tức lên tiếng:

– À, nghe rồi, Tình muội muội của ta cũng…

Đến đây tiểu nha đầu mới chợt hiểu ra đưa tay bụm miệng, thấy con sói Tần Lâm đang cười xấu xa lập tức hiểu ra mình vừa mắc bẫy, sắc mặt lập tức trở nên đỏ ửng.

– Đáng ghét, chỉ giỏi gạt người ta!

Thanh Đại chu cái miệng nhỏ nhắn, vung tay lập tức đi ra ngoài:

– Không để ý tới đệ nữa.

Tần Lâm cười ha hả đuổi theo.

Thanh Đại vừa xấu hổ vừa gấp, đi cực nhanh, mấy bước liền ra khỏi tiểu viện các đệ tử ở, vòng qua hành lang chính là khách sảnh bên cạnh đại đường.

Không ngờ lúc này Lý Thời Trân, Lý Kiến Phương, Bàng Hiến cùng Chu chưởng quỹ tiệm thuốc thuộc y quán đều ở trong sảnh, Thanh Đại cùng Tần Lâm sợ hết hồn, dừng bước định rời khỏi hành lang.

Trong lúc vô tình nghe thấy tiếng nói chuyện trong khách sảnh truyền ra, nội dung cũng làm cho bọn họ vô cùng kinh hãi. Đôi mắt to đen của Thanh Đại đảo tròn vài vòng, vẫy vẫy tay với Tần Lâm, hai người ngồi xuống xích đu bên ngoài cửa sổ khách sảnh nghe bên trong nói chuyện.

– Đông gia, khoảng thời gian gần đây có vẻ rất kỳ quái, lượng tiêu thụ của những loại thuốc thường dùng như Kết Ngạnh, Bản Lam Căn, Kim Ngân Hoa… đột nhiên giảm xuống, chiếu theo hiện tại ngày hè nóng bức làm sao dùng tới những loại dược vật như vậy?

Chu chưởng quỹ rất là không hiểu, dừng một chút lại nói:

– Ngược lại các nhà vương phủ thu mua từng đống lớn chu sa, thủy ngân, lưu huỳnh, lộc nhung, nhân sâm… tình hình như vậy quả thật rất quái dị.

Lý Kiến Phương tỏ ra không để ý nói:

– Như vậy tiệm thuốc nhập vào các loại Kết Ngạnh, Bản Lam Căn… ít một chút, nhập các loại chu sa, lộc nhung… nhiều một chút là được rồi. Kết Ngạnh, Bản Lam Căn giá rẻ, chu sa, lộc nhung giá khá cao, tính ra tiệm thuốc chúng ta còn kiếm được nhiều hơn trước.
– Ta thấy có cái gì không đúng, chẳng lẽ là có đạo sĩ đang mở lò luyện đan?

Lý Thời Trân khoát tay áo một cái, lại hỏi Bàng Hiến:

– Nhân số bệnh nhân đến y quán chẩn bệnh cũng ít hơn trước kia rất nhiều, con có biết vì sao không?

Bàng Hiến do dự chốc lát mới nói:

– Đúng là bệnh có điều giảm bớt, đệ tử hỏi thăm qua, nghe nói là Huyền Diệu quán có vị cao sĩ đắc đạo, tu kim đan Đại Đạo gì đó, có khả năng dời tinh đổi đẩu, không những đầu độc Kinh Vương cả ngày núp ở vương phủ mở lò luyện đan, còn nói có bệnh không nên trị liệu, chỉ cần thành tâm cầu thần, uống nước bùa của lão sẽ khỏi. Những người nghèo khổ kia ham rẻ, cho nên…

Lý Thời Trân giận đến nỗi vỗ bàn:

– Làm sao có thể như vậy được?

Lý Kiến Phương cuống quýt vuốt lưng cho cha, hồi lâu Lý Thời Trân mới bình tĩnh lại, từ từ nói:

– Tuy nói y gia chúng ta không mong làm ăn thịnh vượng, chỉ mong người trong thiên hạ không bệnh không đau, nhưng cũng không phải là muốn những người này đi tin Vu cổ cùng phương thuật! Những người này không tin kỳ hoàng lại tin quỷ thần, sớm muộn gì cũng sẽ làm cho bệnh nhẹ trở thành bệnh nặng, bệnh nặng dẫn đến mất mạng, chẳng phải oan uổng lắm sao?

Lý Kiến Phương cũng không thèm để ý, tìm lời lẽ khuyên phụ thân:

– Thật ra thì có bệnh không trị đi cầu nước bùa, vốn chỉ là một ít người nghèo. Bọn họ tới xem bệnh, quán chúng ta không phải bỏ tiền ra đã là may mắn. Nhà giàu tin đạo sĩ, bất quá chỉ là cầu xin những thứ viễn vông mờ mịt, có bệnh vẫn phải tới y quán chúng ta. Như vậy tính ra, thật ra những người này cầu nước bùa của đạo sĩ kia, chúng ta vẫn mở y quán của mình, cũng không có liên quan gì mấy.

Thật ra thì lời nói này của Lý Kiến Phương rất có đạo lý, mặc dù y quán Lý thị không thu giá cao, nhưng dược vật chung quy vẫn có tiền vốn, trừ người quả thật quá nghèo nàn có thể thiếu chịu, còn lại vẫn phải trả phí thuốc thang, nếu không y quán cũng không cách nào duy trì.

Nếu so ra nước bùa của đạo sĩ vốn chỉ có một tờ giấy vàng, người nghèo cho một hai đồng đã có thể thỉnh được, tự nhiên rẻ hơn nhiều.

Về phần hiệu quả, thân thể con người vốn là có năng lực tự khỏi bệnh nhất định, tỷ dụ các loại bệnh chứng thường gặp như cảm mạo nóng sốt, không cần chữa trị cố gắng chịu đựng cũng khỏi, chỉ bất quá thời gian kéo dài một chút, triệu chứng nghiêm trọng một chút. Cho nên đạo sĩ vẽ bùa đốt pha nước cho những bệnh nhân này uống, giống như chó ngáp phải ruồi, trong số mười người uống cũng có năm sáu người rốt cục tự mình khỏi hẳn. Những bệnh nhân thiếu hiểu biết này cho rằng nước bùa hết sức linh nghiệm, cũng không biết bản thân gánh chịu bệnh đau hành hạ, gánh chịu không ít nguy hiểm.

Mà nhà giàu sang tu đạo, chỉ cầu không ngoài hai thứ trường sinh bất lão cùng kim thương không ngã, nếu mắc bệnh thật sự cũng phải tới y quán chữa trị.

Nếu như cân nhắc từ góc độ kinh tế, mặc dù bệnh nhân tới y quán giảm bớt, nhưng cũng chỉ bớt đi những người nghèo khổ không tiền thang thuốc, tính ra chẳng những sẽ không giảm bớt thu nhập, thậm chí là vì ít bù lỗ hơn trước, kiếm tiền sẽ nhiều hơn.

Không nghĩ tới Lý Thời Trân giận quát như sấm, vỗ bàn bốp một cái rất lớn, lớn tiếng mắng con trai mình:

– Hoang đường! Nếu lấy kiếm tiền mà nói, còn đâu lòng từ bi của y gia chúng ta?
– Người có tiền không đến xem bệnh cũng không sao, dù sao đến lúc không chịu đựng được nữa cũng phải tin tưởng thuật kỳ hoàng, tiền thuốc thang có đắt đến đâu cũng bỏ ra mua được, thầy thuốc thế nào cũng mời được, muốn trị bệnh sẽ dễ dàng hơn người nghèo rất nhiều. Ngược lại người nghèo khổ bởi vì muốn tiết kiệm chút tiền cho nên mắc bẫy của yêu đạo, chờ lúc bệnh thế nặng nề mới hối hận thì đã muộn. Không có tiền mời thầy thuốc, không có tiền mua thuốc, tự dưng mất mạng vô cớ, bi thảm tới mức nào?!

Lý Kiến Phương bị mắng cúi đầu không nói, nhờ có Bàng Hiến ở bên cạnh khuyên giải, Lý Thời Trân mới dần dần hết giận.

– Không được, lão phu không thể trơ mắt nhìn bọn họ gạt người…

Lý Thời Trân nói với Bàng Hiến:

– Nếu yêu đạo kia dám yêu ngôn hoặc chúng, vậy con hãy theo lão phu đi Huệ Dân dược cục một chuyến, chọn ngày ước hẹn chủ nhân y quán Hạp Thành, Đông gia tiệm thuốc, đi tới đòi yêu đạo kia cho một câu trả lời chuyện này!

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240