Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 207
Phần 207: Chân Tướng Bị Giấu Diếm

Ôi chao, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, sáng sớm nàng đã thu dọn đồ đạc rời đi…

Lỗ Thúy Hoa nở một nụ cười bồi:

– Công tử gia ngài cũng biết, nàng cũng không có bán thân cho Thiên Hương các chúng ta, nàng muốn đi đâu lão thân không xen vào!
– Ngươi…

Tần Lâm tức giận vô cùng, nắm lấy cổ áo tú bà này nhấc lên.

– Tha mạng, công tử gia tha mạng! Lão thân cũng không biết Kim cô nương kia nghĩ thế nào, bất quá nàng cũng không dám lớn mật hại công tử gia, cái này… Kính xin công tử gia đại nhân đại lượng, cũng đừng so đo cùng lão thân!

Lỗ Thúy Hoa lời nói nhún nhường, ngấm ngầm cũng có chút chế nhạo.

Tần Lâm ngớ ngẩn, thầm nhủ Lỗ Thúy Hoa nói cũng không sai.

Kim Anh Cơ sử xuất đủ loại thủ đoạn, sau một đêm hoan lạc lập tức bỏ đi, vừa không lường gạt tiền tài, cũng không có dây dưa bám lấy buộc hắn phải cưới nàng, cũng không lấy chuyện này ra uy hiếp. Theo ký ức mơ hồ của hắn, dường như nàng vẫn còn là tấm thân xử nữ, bất kể thế nào Tần Lâm cũng không thể nói rằng mình đã chịu thiệt thòi.

Tần Lâm hậm hực đặt Lỗ Thúy Hoa xuống, mặt sạm đen rời khỏi Thiên Hương các.

Phù… lúc này Lỗ Thúy Hoa mới thở phào nhẹ nhõm, lấy tay áo lau mồ hôi lạnh trên trán.

Mấy vị cô nương mày nhỏ mắt nhỏ xông tới, mồm năm miệng mười hỏi:

– Mụ mụ, rốt cục đêm qua đã xảy ra chuyện gì, phải chăng là Từ Đại tiểu thư tranh lão công cùng hồ ly tinh Cao Ly kia?
– Đúng vậy đúng vậy, thật may là Từ Đại tiểu thư tức tối trở về, nếu không Thiên Hương các chúng ta chắc chắn sẽ bị đám cọp cái thủ hạ của nàng san thành bình địa.

Lỗ Thúy Hoa nói dối, nàng dùng móng tay sắc bén của mình bấm chặt vào lòng bàn tay, nhắc nhở mình bất kể thế nào cũng quyết không thể tiết lộ nửa chữ.

Đối với một tú bà thanh lâu nho nhỏ như nàng, chuyện này chính là họa sát thân không sai mảy may nào.

Sau khi Tần Lâm rời khỏi Thiên Hương các bèn trở lại nhà mình, tất cả các quan giáo trực nhật ở tiền viện đều tỏ ra vô cùng kính sợ hắn. Trước đây cho dù là Chỉ Huy Thiêm Sự tới dò xét, đám sói lang này cũng không tỏ ra một mực cung kính như hiện tại.

– Sao hả, trên mặt ta có hoa ư?

Tần Lâm tức giận nói, cầm bình trà lên uống ừng ực mấy hớp, lúc này mới cảm thấy đầu mình dễ chịu hơn một chút.

Gương mặt mập của Lục Viễn Chí run rẩy kịch liệt, nước mắt chảy tràn:

– Tần ca, huynh quả thật là rồng trong loài người, quả thật là quá trâu bò, còn trâu hơn cả lão Ngưu nữa!

Lão Ngưu mà y nói đương nhiên là Ngưu Đại Lực, đại hán thật thà chất phác này đang gật cái đầu to như cái đấu lia lịa như gà mổ, sau đó đưa ra bàn tay to như quạt lá bồ, giơ ngón út lên: Đây là lão Ngưu ta… Sau đó lại chĩa ngón cái lên: Đây là ân công!

Hàn Phi Liêm cũng nói:

– Thủ lĩnh thiếu niên anh hùng, được đệ nhất mỹ nhân Tần Hoài hà ghé mắt xanh, chỉ riêng chuyện này đã khiến cho người ta vô cùng hâm mộ. Nhưng có thể làm cho Đại tiểu thư Ngụy Quốc Công phủ nửa đêm dẫn theo đại đội nhân mã xông vào Thiên Hương các, diễn tuồng hai nữ tử tranh trượng phu, chậc chậc, thật là thần dũng vô địch!

Tần Lâm phun một ngụm trà ra ngoài, phát hiện đám quan giáo đều một mực cung kính, quả thật cung kính tới mức hận không thể nhận hắn làm cha.

Từ Đại tiểu thư vóc người cao quá mức, đôi chân dài kinh người cùng tướng mạo cường tráng mạnh mẽ, quả thật không phù hợp với mắt thẩm mỹ của đám tài tử văn sĩ, nhưng đám quan giáo chỉ là vũ phu, nào có so đo những chuyện này.

Bọn họ chỉ biết là Từ Bang Thụy làm Thủ Bị Nam Kinh, chấp chưởng Trung Quân Đô Đốc Phủ Nam Kinh tiết chế hơn mười vạn đại quân bốn mươi chín vệ, một trăm mười tám sở, canh giữ đại môn Ngụy Quốc Công phủ có hai Cẩm Y Vệ gia hàm Chỉ Huy Thiêm Sự. Tần trưởng quan có thể thu Từ Đại tiểu thư vào tay, quả thật có thể đi ngang trong Nam Kinh thành này.

Đừng nói Cẩm Y Vệ Lôi Công Đằng Lôi Thiên Hộ, cho dù là vị Thái Tử Thái Phó Tả Đô Đốc Lưu Thủ Hữu cao cao tại thượng chưởng quản Cẩm Y Vệ ở kinh sư, cũng phải nhường lão Thái Sơn Từ Bang Thụy của hắn ba phần!

Lộc Nhĩ Linh bây giờ giống như con chó ghẻ rúc mình trong góc, không còn dám phát sinh xung đột chính diện với Tần Lâm nữa. Nhưng rốt cục là trong lòng tên này nghĩ gì, không ai có thể đoán được.

– Bất quá, Từ Đại tiểu thư thật sự không tức giận chuyện ngày hôm qua sao?

Lục mập lại đưa ra chủ ý thối tha:

– Tuy rằng khách làng chơi không ai dòm ngó, nhưng nghe nói lúc nàng đi ra trên mặt còn treo nước mắt. Tần ca, tốt nhất huynh nên đi Ngụy Quốc Công phủ một chuyến, nữ nhân cũng cần phải dụ dỗ, đại trượng phu năng khuất năng thân. Đại trượng phu tam thê tứ thiếp, mặc dù Từ gia quyền thế ngập trời, nhưng huynh cũng phải cho Thanh Đại vị trí bình thê, bằng không sẽ hết sức có lỗi với tiểu sư muội. Đúng rồi, tiểu sư muội cùng Từ Đại tiểu thư vốn chính là hảo tỷ muội, một chính thê một bình thê, hơn phân nửa sẽ không so đo tính toán với nhau.
– Nói nhảm gì vậy…

Tần Lâm vỗ vào mông tên mập một cái thật mạnh, lập tức y kêu thét lên như giết heo. Vết thương trên mông y bị trúng tên ở Yến Tử Cơ vốn đã kéo da non, bị vỗ như vậy e rằng lại vỡ ra trở lại.

– Giết người diệt khẩu…

Lục mập rơi lệ ròng ròng kêu la.

Tần Lâm ngược lại thật sự đi Ngụy Quốc Công phủ, có lẽ là cảm ứng nào đó trong vô minh khiến cho hắn vẫn cảm thấy không yên lòng.

Bọn tôi tớ, thủ vệ ngoài cửa Quốc Công phủ lại càng thêm thân thiết so với lần trước, quả thật là chào hỏi Tần Lâm giống như cô gia tương lai.

Trong đó vừa đúng có quan quân Cẩm Y Vệ hàm Chỉ Huy Thiêm Sự, cấp bậc từ Bá Hộ đến Chỉ Huy Thiêm Sự chênh lệch rất xa, Chỉ Huy Thiêm Sự này lại gật đầu cúi người với Tần Lâm. Tuy rằng y là gia hàm, Tần Lâm là thực thụ, người đi đường nhìn thấy cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Không ngờ trước khi gặp được Từ Tân Di, Từ Duy Chí đã nhận được tin tức vội vã chạy ra, nắm cánh tay hắn lại.

Vốn Tần Lâm chột dạ, bị cử động này dọa cho sợ hết hồn, thầm nói chẳng lẽ là tối hôm qua thật sự là Từ Tân Di, ca ca người ta hưng sư hỏi tội hay sao?

Không ngờ rằng Từ Duy Chí đỏ mặt, hết sức ngượng ngùng nói:

– Xá muội bất hảo không chịu nổi, quấy rối nhã hứng Tần thế huynh, thật là có lỗi. Không dối gạt lão đệ, ta đây làm ca ca cũng đã bị thiệt thòi như vậy…

Thì ra năm đó Từ Duy Chí cũng là công tử ăn chơi chọi gà cỡi ngựa, một tay hảo thủ trong chốn trăng gió phong lưu. Sau khi thành thân vẫn không thay đổi tính khí, rốt cục có ngày phu nhân y không nhịn được nói với tiểu cô tử (em chồng). Từ Tân Di lập tức điểm nhân mã, vọt tới thanh lâu bắt ca ca lại.

Đã có tiền lệ, chuyện này xảy ra lần nữa tối hôm qua trong Ngụy Quốc Công phủ cũng không phải là kỳ quái, chỉ nói Từ Đại tiểu thư bất hảo vô cùng, cũng không biết là thích Tần Lâm thật hay là y cố ý làm ra trò đùa như vậy, cũng không ai biết được.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240