Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 64
Phần 64: Bước Ngoặt

Phương thức duy nhất thích hợp với Tần Lâm chỉ còn lại Đầu Sung, tức ở dân gian tự nguyện trở thành thành viên của Cẩm Y Vệ tuyển chọn.

Thành viên Cẩm Y Vệ phân ra chính quân cùng quân dư, trong đó chính quân tư cách nông cạn xưng Lực Sĩ, lâu năm xưng Hiệu Úy. Mà người thông qua Đầu Sung tiến vào hệ thống Cẩm Y Vệ thông thường là từ quân dư mà vào, lập công là có thể trở thành chính quân, bất quá chẳng qua là Lực Sĩ, phải tiếp tục phục vụ mười năm mới có thể thăng làm Hiệu Úy.

Tần Lâm vừa vào Cẩm Y Vệ đã bắt đầu từ Hiệu Úy làm lên, đây đã là đãi ngộ vô cùng ưu ái.

Thạch Vi vừa là yêu tài, lại vì tình thế bức bách: Từ khi Bạch Liên giáo gây xôn xao vùng Kinh Tương tới nay, y bén nhạy đánh hơi được khí tức không giống tầm thường, nếu không thừa dịp còn sớm chuẩn bị sẵn sàng, có lẽ sẽ có biến cố cực lớn phát sinh. Nhân tài giống như Tần Lâm vậy, hệ thống Cẩm Y Vệ hết sức khát cầu.

Trương Công Ngư trợn mắt nhìn Thạch Vi một cái: Khá lắm Thạch Đại nhân, ngươi dám bỏ vốn gốc, Trương Đại lão gia ta không chịu sao? Không bỏ con tép làm sao bắt được con tôm!

– Tần tiểu hữu, kính xin suy nghĩ kỹ một chút…

Trương Công Ngư hớp một hớp rượu, chậm rãi nói:

– Hình Danh Sư Gia của bản quan tuổi tác đã cao chuẩn bị trở về quê, chức vị Hình Danh Sư Gia để trống chờ đợi Tần tiểu hữu!

Mọi người nghe vậy hít sâu một hơi khí lạnh, mặc dù chức Cẩm Y Hiệu Úy thơm thật, nhưng Hình Danh Sư Gia còn ngon hơn, một năm thu nhập có hơn ngàn lượng bạc.

Trương Công Ngư dương dương đắc ý ném ra quả tạc đạn nặng ký thứ hai:

– Hơn nữa tọa sư (cách tôn xưng quan chủ khảo) của bản quan Thời Hành Thân Công, hiện đảm nhiệm Lại Bộ Thị Lang, Đông Các Đại học sĩ. Tương lai nếu Tần tiểu hữu thi Hương trúng cử, vào kinh thi hội, cũng có thể lãnh giáo Thân Công một chút bút pháp hành văn bát cổ.

Vừa dứt lời, mọi người đang ngồi lập tức hâm mộ Tần Lâm không bút nào tả xiết. Trương Công Ngư nói như vậy rõ ràng là muốn giúp Tần Lâm một tay trên con đường khoa cử. Có Tri Châu Đại lão gia này sau lưng, học lấy Tú Tài chỉ là chuyện nhỏ. Chỉ cần bằng bản lĩnh mình thi đậu Cử Nhân, vào kinh thành thi hội còn có chỗ dựa lớn lao là Thân Thời Hành, chỉ cần công phu học hành khá một chút, lấy Tiến Sĩ còn không dễ dàng sao?

Bọn họ không hề biết Tần Lâm vì vậy mà tiến thoái lưỡng nan.

Trước hết hắn chắp tay nói với Trương Công Ngư:

– Ý tốt của Trương phụ mẫu, vãn sinh xin tâm lãnh.

Tiếp theo đứng lên ôm quyền nhìn Thạch Vi nói:

– Thạch Đại nhân, sau này còn phải nhờ ngài chỉ giáo nhiều thêm.

Thạch Vi vốn là đã nản chí ủ rũ, nghe thấy câu này không khỏi vui cười hớn hở, chĩa ngón tay cái kêu lớn:

– Tần huynh đệ, hay lắm!

Quan viên triều Đại Minh lấy khoa cử xuất thân làm con đường chính, mặc dù quyền thế Cẩm Y Vệ cực trọng, nhưng muốn thăng tiến ngoi lên vẫn kém hơn một bậc. Tần Lâm lựa chọn gia nhập Cẩm Y Vệ đồng thời cự tuyệt vị trí Hình Danh Sư Gia, tương đương với gián tiếp cự tuyệt con đường khoa cử, Trương Công Ngư xuất thân Tam Giáp Tiến Sĩ nhất thời cũng có chút xem thường.

Bất quá kế tiếp Tần Lâm lập tức đáp ứng chỉ cần địa phương phát sinh án kiện trọng đại, nhất định sẽ dốc hết toàn lực giúp đỡ.

Lúc này Trương Công Ngư vui vẻ ra mặt, thành thật mà nói mặc dù vị Thiệu Hưng lão phu tử hiện đảm nhiệm Hình Danh Sư Gia kia không có bản lĩnh phá án gì, nhưng công văn lui tới cực kỳ lão thành thuần thục, muốn cho lão cáo lão hồi hương vẫn có chút không nỡ. Nếu Tần Lâm không nhậm chức ở châu nha nhưng cũng chịu tới giúp một tay phá án, ngược lại là chuyện lưỡng toàn kỳ mỹ.

Tuy Trương Đại lão gia ngu ngơ nhưng vẫn giữ tính trung hậu, đã giải quyết được tâm sự của mình lại bắt đầu thấy tiếc nuối thay Tần Lâm. Cảm thấy thanh niên tài tuấn như vậy không đi trên con đường sáng lạn khoa cử, quả thật vô cùng đáng tiếc.

Thạch Vi hoàn toàn ngược lại, vô cùng hưng phấn liên tục cạn chén với Tần Lâm, Trần Tứ Hải, trong lời nói cũng không ra dáng vẻ thượng ty trực thuộc. Nói chơi sao, Tần huynh đệ là cự tuyệt một phen ý tốt Trương Công Ngư, không chịu dựa vào một ngọn núi lớn như Thân Thời Hành, thành tâm thực ý gia nhập Cẩm Y Vệ, nếu như ta còn lên mặt thượng quan, chẳng phải là lòng lang dạ sói hay sao?

Tần Lâm lại giữ đúng thân phận, không vượt qua giới hạn cấp trên cùng thuộc hạ chút nào, lời nói tuy thân thiết lại không mất cung kính, thủy chung giữ lễ thuộc hạ với Thạch Vi và Trần Tứ Hải.

Bọn Thôi Bộ Đầu, Hồ Ty Lại đã lăn lộn trong nha môn mấy chục năm vô cùng lão luyện, thấy vậy trao đổi ánh mắt với nhau, gật đầu liên tục. Thiếu niên đắc chí thường hay đắc ý vong hình, sẽ gây trở ngại không nhỏ cho tiền đồ. Tần Lâm tuổi còn trẻ đã được Tri Châu Đại lão gia cùng Bá Hộ Cẩm Y Vệ nâng đỡ, lại có thể không kiêu ngạo không nóng nảy, giữ lễ nghiêm cẩn, phần tâm tính này không phải là nhân vật tầm thường, tương lai ắt hẳn tiền đồ bất khả hạn lượng. Chúng ta ở Kỳ Châu thành nhỏ nhoi này, có chuyện gì cũng phải gánh vác cho hắn nhiều một chút…

Bữa tiệc còn chưa kết thúc, Thạch Vi đã lệnh cho thủ hạ lấy quan phục Cẩm Y Vệ, tự mình đưa cho Tần Lâm:

– Theo lý bây giờ còn chưa báo lên Kinh Lịch Ty, bất quá cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn, hôm nay giao bộ y phục này cho Tần huynh đệ mang về, ngày mai hãy mặc tới nha môn Bá Hộ Sở.

Thủ tục còn chưa xong đã được lên quan trước, Tần Lâm do dự chốc lát mới ngập ngừng nói:

– Thạch Đại nhân, chuyện này…

Trương Công Ngư ở bên cạnh trêu ghẹo nói:

– Thạch Đại nhân là sợ Tần tiểu hữu đổi ý, cho nên đưa trước. Nếu ngươi không chịu nhận, e rằng tối nay y sẽ ngủ không yên giấc.

Thạch Vi đỏ bừng mặt mũi, quả thật y cũng có suy nghĩ như vậy, sợ sau khi Tần Lâm trở về lại đổi ý, dù sao tuyệt đại đa số người đều sẽ cho rằng Trương Công Ngư đưa ra điều kiện ưu đãi hơn.

Tần Lâm không do dự nữa, nhìn Thạch Vi ôm quyền nói:

– Đa tạ Bá Hộ ưu ái, thuộc hạ cung kính không bằng tuân mệnh.

Tần Lâm ôm Phi Ngư phục trở lại y quán, lập tức khiến cho cả y quán kinh động, tất cả các sư huynh đệ đều chạy tới xem, cho dù là ngủ sớm cũng bị bạn tốt đồng song đánh thức.

Bắt mắt nhất chính là Phi Ngư phục, màu vàng sáng vô cùng tươi đẹp, trước ngực thêu phi ngư màu đỏ, là dị thú hình rồng có cánh, vạt dưới xếp nếp thêu hình sóng biển, chất liệu hoa lệ vô cùng. Mặc dù triều Đại Minh từ trước tới nay vẫn trọng văn khinh võ, nhưng Phi Ngư phục này cũng là thứ mà Cẩm Y Vệ có thể ngạo nghễ trăm quan. Quan văn phải làm đến vị trí Lục Bộ Thượng Thư hoặc là Tổng Đốc biên quân mới có thể được ban cho, chỉ một Cẩm Y Hiệu Úy nho nhỏ như Tần Lâm lại có thể mặc như sắc phục thường ngày.

Lại thêm mão ô sa, loan đái, Tú Xuân đao, giày trắng, yêu bài gỗ hoàng dương, đây chính là toàn bộ trang phục của một tên Cẩm Y Hiệu Úy.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240