Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 122
Phần 122: Bố cục của từng người (Hạ)

Tuyền Cơ đạo trưởng kính sợ nhìn đôi tay này một chút, vội vàng dời ánh mắt đi nơi khác, tựa hồ sợ chọc giận tới chủ nhân của nó.

– Thật ra thì ngày hôm qua chúng ta có thể lặng lẽ giết hắn…

Tuyền Cơ đạo trưởng không cam lòng nói:

– Tòa Huyền Diệu quán này đã tổ chức không ít năm, là cơ nghiệp Thánh giáo ở Kỳ Châu, nếu bỏ đi một cách dễ dàng như vậy, e rằng…

Ngày hôm qua đấu pháp thất bại, theo như ước định Tuyền Cơ đạo trưởng phải giao ra Huyền Diệu quán. Vốn lão định âm thầm hạ thủ sát hại Tần Lâm lại bị Ngụy trưởng lão ngăn cản, không thể làm gì khác hơn là đáp ứng từ từ dọn dẹp, mười ngày sau sẽ nhường lại tòa đạo quán này.

Mấy chục năm cơ nghiệp vì vậy chắp tay dâng cho người ta, Tuyền Cơ đạo trưởng không khỏi tiếc nuối.

– Vô Sinh Lão Mẫu ở trên cao, chúng ta vì nghiệp lớn Thánh giáo, chỉ là một tòa Huyền Diệu quán đã đáng là gì, cho dù là hàng ngàn hàng vạn đầu người cũng không tiếc. Kỳ Huyền, tầm nhìn của lão không khỏi hơi nhỏ hẹp…

Thanh âm khô khốc khó nghe của Ngụy trưởng lão Ngụy Thiên Nhai vang vọng bên trong các, Tuyền Cơ đạo trưởng không khỏi rùng mình, âm thầm giới bị.

Bất quá rất nhanh Ngụy Thiên Nhai đã đổi giọng, thanh âm trở nên băng lãnh thấu xương:

– Tiểu tử này dám phá hỏng chuyện của lão phu, dám ngăn cản lão phu ám sát Đặng Tử Long, lão còn cho hắn sống được đến mười hôm sau sao?

Tuyền Cơ đạo trưởng nghe vậy vui mừng, sau đó thần sắc lại trở nên buồn buồn không vui:

– Nói như vậy, cục diện Thánh giáo ở Tương Tây…

Ngụy Thiên Nhai từ từ gật đầu một cái.

Đại quân Đặng Tử Long từ thủy đạo Trường Giang vào Động Đình hồ, dọc theo Nguyên Thủy vào Thần Châu, Đặng Tử Long đại triển thần uy, dẫn quân đi gấp rút cả ngày lẫn đêm. Chiết binh được Thích Kế Quang huấn luyện qua vô cùng lợi hại, trường thương đại kích, thương pháo bày ra không thiếu thứ gì, lại sử xuất Uyên Ương trận do Thích Thiếu Bảo truyền xuống, chiến tất thắng, công tất khắc.

Kim Đạo Lữ cùng Miêu Dao ba mươi sáu động chủ khó có thể ngăn cản, lập tức giải vây cho Thần Châu, binh thế quân Minh Tương Tây phục chấn. Vốn là các Thổ Ty Vĩnh Thuận Tuyên Úy Ty cùng Cửu Khê Man do dự không chừng vội vàng tuyên thệ thần phục triều đình. Kim Đạo Lữ bại lui về phía Ma Dương, Đặng Tử Long thừa thế đuổi giết, Bạch Liên giáo Tương Tây bị diệt chẳng qua là vấn đề thời gian.

Tuyền Cơ đạo trưởng cùng Ngụy Thiên Nhai ngồi đối diện không nói, đã hận Tần Lâm đến tận xương tủy, tính toán làm thế nào bắt hắn, rút gân lột da, đốt xương rải tro mới có thể giải được mối hận trong lòng.

Lúc này ngoài cửa truyền tới ba tiếng gõ, Tuyền Cơ đạo trưởng đi tới cửa sổ nhìn xuống, nhìn thấy một bóng người màu xám.

Lão đi xuống gác, chỉ chốc lát sau trở lại, vẻ mặt có chút nóng nảy:

– Ngụy trưởng lão, Kinh Vương di giá đi Hồng gia trang rồi! Tỷ đệ Hoàng phi cùng họ Tần đều đi theo, ưng trảo Đông Xưởng họ Hoắc cũng cùng đi, xem bộ dáng là muốn phục tra vụ án Quách Mi Mi.

Ngụy Thiên Nhai trước sợ run một hồi, tiếp theo cười khành khạch quái dị:

– Lão phu cho rằng họ Tần kia có bản lĩnh gì ghê gớm lắm, thì ra bất quá chỉ như vậy. Ha ha ha, lão phu tự tay đẩy nha đầu kia chết chìm dưới nước, thi thể đã sớm thối rữa, cho dù là khai quan có thể tra được cái gì?

Tuyền Cơ đạo trưởng nghe vậy cũng nở nụ cười bồi, tiểu thị nữ kia quả thật là chết chìm, chính là Ngụy trưởng lão đích thân hạ thủ, thi thể cũng không có những vết thương khác, cho hắn khai quan cũng không tra ra được vấn đề gì.

Ngụy trưởng lão lại cười lên, giọng âm trầm nanh ác phảng phất tới từ địa ngục:

– Người này cam tâm làm ưng khuyển triều đình, nhiều lần đối địch cùng Thánh giáo ta, đợi chuyện của Kinh Vương phủ xong xuôi, lão phu sẽ tìm cơ hội đích thân xuất thủ, tốt xấu gì cũng phải lấy mạng hắn!

Kinh Vương phủ vốn có mấy chiếc quan thuyền rất lớn, lão Vương gia Chu Thường Quán vì tra rõ chân tướng vụ án cho nên tự thân xuất mã, mọi người đi thuyền nhắm Hồng gia trang xuất phát.

Tỷ đệ Hoàng phi không hề tỏ ra sợ hãi, căn bản cũng không lo lắng khai quan nghiệm thi có thể tra ra cái gì, Hoàng Liên Tổ ừa thấy Tần Lâm, cừu nhân gặp mặt lập tức đỏ mắt.

Lúc này Hoàng Liên Tổ đã là tòng ngũ phẩm Nghi Vệ Phó Nghi Vệ Ty vương phủ, ô sa trên đầu thếp vàng, nạm san hô, thân khoác áo choàng đại hồng mới tinh thêu hình sao Ngưu, sao Đẩu màu vàng, lưng đeo thắt lưng ngân hoa rựa rỡ chói mắt, cũng không cần biết có phạm quy chế hay không, ăn mặc giống như công trống xòe đuôi.

Nhìn chằm chằm Tần Lâm mới vừa tăng hàm tòng lục phẩm Thí Bá Hộ, cảm giác ưu việt của Hoàng Liên Tổ bùng lên rất mạnh. Chỉ tiếc bốn vị nữ binh trẻ tuổi xinh đẹp bên người Tần Lâm chỉ vây quanh tíu tít hắn nói chuyện, cũng không thèm nhìn tới bên này một cái, trong lòng Hoàng Đại nhân cảm thấy hết sức khó chịu.

Hoàng Liên Tổ suy nghĩ một chút, đi tới chào hỏi, âm dương quái khí nói:

– Tần huynh đệ vẫn còn làm Tổng Kỳ sao? Thượng ty mới của ngươi Loan Tuấn Kiệt là môn sinh lão Thái Sơn ta Vu Thiên Hộ, lúc nào ước hẹn gặp mặt, ta sẽ bảo y dìu dắt ngươi!

Lúc tên này nói chuyện, ánh mắt nhìn thẳng vào người bốn vị nữ binh, đặc biệt là bộ ngực cao vút của nữ binh Giáp cùng gò má ngây thơ của tiểu Đinh, khiến cho y nhìn thấy phải chảy nước miếng.

Lục mập lập tức đứng dậy nói:

– Tần ca mới vừa thăng Thí Bá Hộ, bằng vào bản lĩnh của mình mà thăng quan, ai cần ngươi dìu dắt, hừ!

Hoàng Liên Tổ cười ha hả thật to, lấy ánh mắt nhìn từ trên xuống nhìn mọi người, nói văng cả nước bọt li ti vào mặt Lục Viễn Chí:

– Mới Thí Bá Hộ thôi sao? Thì ra hắn chỉ là một chức quan võ nhỏ tòng lục phẩm… Tầm mắt tên mập ngươi quả thật là hạn hẹp, một người như vậy cũng đi theo vuốt đuôi nịnh nọt. Hừ hừ, chi bằng đi theo nịnh nọt Hoàng gia ta, nói không chừng ta cao hứng sẽ thăng ngươi từ Hiệu Úy thành Tiểu Kỳ!

Lục Viễn Chí siết chặt nắm tay to tướng, giận dữ vô cùng.

Tần Lâm nhìn y lắc đầu một cái, lại ngăn lại nữ binh Giáp muốn động thủ đánh nhau, khóe miệng nhếch một nụ cười vui vẻ:

– Hoàng Đại nhân có lòng tốt muốn dìu dắt chúng ta, vì sao phải từ chối? Hoàng Đại nhân, nếu như “còn có cơ hội”, ta cũng không ngại mời ngài cùng Loan Đại nhân uống một chén.

Hoàng Liên Tổ không nghe thấy trong lời nói Tần Lâm cất giấu thâm ý, tự cho là chiếm thượng phong, phách lối cười to đi ra ngoài, trước khi đi còn không nhịn được liếc nhìn bộ ngực căng tròn của nữ binh Giáp một cái.

Nữ binh Giáp giận đến ngực sắp nổ tung, trách Tần Lâm không cho mình phát tác, lẩm bẩm nói:

– Hừ, chỉ là một tên tòng ngũ phẩm đã lên mặt như vậy, y đã là cái thá gì! Nhớ lại lúc ở Nam Kinh, cho dù là Đô Chỉ Huy Sứ chính nhị phẩm, chỉ cần Đại tiểu thư ra lệnh một tiếng, chúng ta lập tức đánh không lầm…

Tần Lâm chỉ cười không đáp lời, nhìn quanh một vòng thấy Hoắc Trọng Lâu đang đứng hóng gió trên boong thuyền, bèn lặng lẽ không tiếng động đi ra đó.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240