Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 105
Phần 105: Đình tham (Thượng)

Nhưng tờ trình của Thạch Vi đề cử Tần Lâm tiếp nhận chức Bá Hộ Kỳ Châu cũng không được phê chuẩn, nói là “Dù Tần Lâm đồng lòng ra sức trong chuyện này, bất quá chỉ mới gia nhập Cẩm Y Vệ, không thể thăng lên chức Bá Hộ quá nhanh”, hiện tại phong cho hàm Thí (thử) Bá Hộ, vẫn giữ nguyên chức.

Hai người cùng lập một đại công, xét ra tác dụng của Tần Lâm còn lớn hơn một chút, thế nhưng Thạch Vi lại được thăng chức, còn Tần Lâm bất động tại chỗ, chỉ thêm được hư hàm Thí Bá Hộ không có tác dụng gì, ý cấp trên nhất bên trọng nhất bên khinh cũng đã rõ ràng.

Trong lòng Tần Lâm không thích, nhưng ngoài mặt vẫn bất động thanh sắc, cười cười:

– Thí Bá Hộ cũng là tăng thêm một cấp, Ngụy Thiên Nhai hao tâm tổn trí tới ám sát Đặng tướng quân, chúng ta có thể không để xảy ra chuyện đã là rất tốt, công lao vốn chính là may mắn, cũng không cần so đo thăng thưởng làm gì.
– Tần huynh đệ có thể nghĩ như vậy là rất tốt…

Thạch Vi than thở vỗ vỗ vai Tần Lâm, suy nghĩ một chút cảm kích Tần Lâm mấy lần giúp y lập công thăng quan, lại đóng cửa phòng, hạ thấp giọng thổ lộ chân tình:

– Cũng không phải là cấp trên có thành kiến gì đối với Tần huynh đệ, thật ra bởi vì Vu Thiên Hộ muốn cài người của mình ở nơi này, nghe nói Loan Bá Hộ lần này điều tới là thân tín của y. Ôi… sau này ta ở Thiên Hộ Sở phải nghĩ biện pháp báo đáp lão đệ mới được.

Vu Thiên Hộ? Tần Lâm biết nhạc phụ Hoàng Liên Tổ họ Vu, là thế tập cẩm y Thiên Hộ, hiện đảm nhiệm Phó Thiên Hộ Cẩm Y Vệ đóng ở Thiên Hộ Sở Vũ Xương. Cẩm Y Vệ chức quyền cực lớn, hàm cao chức thấp là chuyện bình thường. Tỷ như Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ theo như chế độ là chính tam phẩm, nhưng lúc Chỉ Huy Sứ Lưu Thủ Hữu đảm nhiệm cai quản Cẩm Y Vệ, quan hàm thêm đến Trung Quân Đô Đốc phủ Tả Đô Đốc, Thái Tử Thái Phó, Vũ Chức chính nhất phẩm, cho nên thế tập Thiên Hộ thường thường đảm nhiệm thật chức Phó Thiên Hộ thậm chí Bá Hộ.

Hỏi Thạch Vi một chút, quả nhiên chính là Vu Thiên Hộ này ra sức điều Loan Tuấn Kiệt nguyên Trấn Phủ Thiên Hộ Sở đến Kỳ Châu đảm nhiệm Bá Hộ, đè ép Tần Lâm một cấp. Vu Thiên Hộ rất có thâm niên, Dương Thiên Hộ chính chức cũng phải nể mặt y, cho nên chuyện này cũng chỉ có thể như thế.

Thạch Vi mới vừa thăng Phó Thiên Hộ tự nhiên hy vọng tại địa phương có người của mình, Vu Thiên Hộ an bày như vậy y cũng không vui. Nhưng trong quan trường chú trọng thâm niên, mà y chưa đảm nhiệm tới Phó Thiên Hộ, dĩ nhiên không thể nào tranh cùng Vu Thiên Hộ.

Ngược lại Tần Lâm suy đoán Loan Bá Hộ kia đến đây có thể có liên quan nào đó cùng Hoàng Liên Tổ, cùng chuyện bí mật trong Kinh Vương phủ hay không?

Người tới bất thiện.

– Chúng huynh đệ Kỳ Châu đều là Thạch Đại nhân một tay dẫn dắt, Vu Thiên Hộ đó cũng không hiềm vươn tay quá dài sao?

Tần Lâm không than trách cho mình, mà ôm mối bất bình căm phẫn thay cho Thạch Vi:

– Thạch Đại nhân, ngài yên tâm, ngài trấn giữ Vũ Xương, Bá Hộ Sở Kỳ Châu chúng ta chỉ xem ngài là đầu lãnh.

Thạch Vi gật đầu một cái, bất kể nói thế nào sau khi y được điều tới Vũ Xương, trong mắt người khác Bá Hộ Sở Kỳ Châu là hệ chính của y. Hiện tại Vu Thiên Hộ nhúng tay vào như vậy, y không khỏi cảm thấy tức giận, thậm chí coi là nỗi nhục.

Mặc dù Tần Lâm vào Cẩm Y Vệ nhậm chức thời gian không lâu, nhưng đã sớm cùng Thạch Vi một bên vinh cả hai cùng vinh.

Cắn cắn đôi môi, Thạch Vi trù trừ chốc lát, cuối cùng vẫn nói ra chuyện nhẫn nhịn từ nãy giờ:

– Chuyện này cũng không hợp tâm ý Dương Thiên Hộ, bất quá điều lệnh đã xuống, các ngươi vẫn phải phục tùng, tốt hơn nên “phối hợp” Loan Bá Hộ, ngàn vạn lần “không nên” để xảy ra chuyện, không nên có thái độ “bằng mặt không bằng lòng”… Ngươi cứ yên tâm, hết thảy có ta ở Thiên Hộ Sở Vũ Xương làm chủ cho các ngươi!

Tần Lâm cười, hắn muốn chính là lời nói này của Thạch Vi, chuyện này nhất định Thạch Vi sẽ không cam lòng, sợ rằng trước đó y cũng đã dặn dò Tổng Kỳ Trần Tứ Hải vốn theo y đã mười mấy năm qua những lời này.

Lúc điểm danh Thạch Vi tuyên bố bổ nhiệm mới, các huynh đệ cẩm y toàn trường ồn ào, nhờ vào chiến công Tần Lâm, toàn bộ Kỳ Châu Bá Hộ cũng được ích lợi không nhỏ, sổ công lao cũng ghi rõ ràng mỗi người bao nhiêu công tích, thưởng được bao nhiêu lượng bạc, quân dư chinh thu tiền cữ thường lệ cũng phong phú hơn trước. Mặc dù thâm niên Tần Lâm còn ít, nhưng nếu để hắn làm Bá Hộ, sợ rằng Trần Tứ Hải thâm niên cao nhất cũng chỉ có thể tâm phục khẩu phục.

Còn Loan Tuấn Kiệt kia thì sao? Từ Thương Sứ, Lại Mục đến Trấn Phủ vẫn nhậm chức ở Thiên Hộ Sở, từ trước tới nay chưa từng xuống dưới nhậm chức. Đám Hiệu Úy Bá Hộ Sở Kỳ Châu cũng không biết Loan Tuấn Kiệt mập hay ốm, cao hay thấp, có những chiến công gì, làm sao y có thể khiến cho những lão binh sành sỏi này tâm phục khẩu phục?

Điểm danh vừa kết thúc, Hàn Phi Liêm, Triệu Ích Minh liền kéo Tần Lâm đi Duyệt Giang lâu, Tần Lâm thử gọi Trần Tứ Hải. Vốn hắn không có giao tình sâu lắm với lão Tổng Kỳ này, cũng không trông cậy y sẽ cùng đi, không ngờ rằng Trần Tứ Hải không chỉ đi Duyệt Giang lâu, còn gọi theo năm tên Tiểu Kỳ thủ hạ của mình.

Ngày hôm sau Loan Tuấn Kiệt đã tới rồi, có thể thấy được tâm trạng vị này thật sự là rất vội vàng tiếp ấn, nhất định là Thiên Hộ Sở vừa phát công văn ra, y đã lập tức khởi hành từ Vũ Xương chạy tới.

Trấn Phủ Thiên Hộ Sở là tòng lục phẩm, Bá Hộ lại là chính lục phẩm, hơn nữa không chỉ có quan cấp tăng lên một cấp, thực quyền cũng lớn hơn không ít, Chính Phó Thiên Hộ, Thiêm Sách, Trấn Phủ bên trong Thiên Hộ Sở cộng lại có hơn mười vị, nhưng tới Kỳ Châu, y sẽ độc chưởng đại quyền một phương.

Nha môn quy củ từ trước đến giờ hiếm có chuyện vừa tới nơi đã lập tức tiếp ấn, Loan Tuấn Kiệt lại bất chấp quy củ bất thành văn này, hào hứng tới Bá Hộ Sở tiến hành chuyển giao công tác với Thạch Vi.

Thạch Vi dẫn y đi nhận lệnh bài Bá Hộ, tra sổ sách, kiểm tra kho vũ khí, đâu ra đó rõ ràng. Lại điểm danh đủ chính quân, quân dư toàn sở, nghiêm nghị dặn dò mấy câu, lúc này mới dẫn gia nhân tự đi Vũ Xương nhậm chức.

Loan Tuấn Kiệt tuổi chừng hơn ba mươi, dáng ngoài được coi là nghi biểu đường đường, mặc Phi Ngư phục, đeo lệnh bài Bá Hộ ngang hông, phấn chấn vô cùng.

Y đứng trên đài cao công sở Bá Hộ Sở, quan sát nhân sự toàn sở xếp hàng trên diễn võ trường, lúc ánh mắt quét qua Tần Lâm đứng đầu, khóe miệng cười lạnh liên tục, hết sức khinh thường.

– Thạch Đại nhân công trung với nước, đã lên chức, sau này Loan mỗ sẽ cai quản Bá Hộ Sở Kỳ Châu này. Thạch Đại nhân có lòng nhân hậu, có chút chuyện nhỏ không tính toán với các ngươi, bản quan không để cát lọt vào mắt, nếu có sai lầm, bản quan nhất định phải nghiêm phạt không tha!

Loan Tuấn Kiệt nói xong, tự cho là uy phong lẫm lẫm, lại không biết Bá Hộ Sở Kỳ Châu còn nhiều lão binh năm đó bình loạn người Oa, người Bặc, bình phiên loạn Tương Tây, vượt qua biết bao núi thây biển máu, hết sức chú trọng tình nghĩa đồng bào vào sinh ra tử.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240