Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 173
Phần 173: Nước Ngập Miếu Long Vương

Nếu là có bản lĩnh thu cả kỹ viện thanh lâu có chỗ dựa phía sau lớn mạnh, một năm hai vạn lượng bạc không đáng kể gì.

Lục Viễn Chí kích động đến nỗi thịt béo cả người phát run, trong suy nghĩ của những người trẻ tuổi ở những địa phương như Kỳ Châu, Tần Hoài hà tuyệt đối là truyền thuyết đỉnh cấp.

Ngưu Đại Lực cùng Hàn Phi Liêm cũng nhìn nhau vui vẻ.

Tần Lâm cũng cảm thấy đầu óc mơ hồ, thầm nhủ trong lòng: Mình và Lôi Thiên Hộ cũng không có giao tình gì, đưa y một trăm lượng hoàng kim, tính ra bạc trắng bất quá tám trăm lượng, vì sao y lại an bài cho mình một vị trí mỗi năm kiếm được tới hai vạn lượng? Nếu nói mình là quan bên ngoài tới, chỉ có thể lấy được một hai ngàn, tại sao y không phân vị trí tốt này cho những Bá Hộ bản địa có quyền thế có chỗ dựa, thu một khoản hiếu kính thật to?

Vốn là cảm thấy là bởi vì đưa một trăm lượng hoàng kim mới được chỗ tốt như vậy, nhưng nghĩ lại những chuyện này, Tần Lâm lại sinh lòng nghi hoặc.

Dĩ nhiên không thể nào đi hỏi Lôi Công Đằng, Tần Lâm liền bảo bọn Lục Viễn Chí dọn dẹp thỏa đáng, cầm văn thư, lên xe đi tới Bá Hộ Sở được phân.

Cũng ngay lúc đó, Lôi Công Đằng ngồi ở nhị đường không có một bóng người, xem thư Thạch Vi, lại nhìn hoàng kim Tần Lâm đưa, lắc đầu một cái cười khổ, lẩm bẩm nói:

– Còn trẻ như vậy đã hiểu biết đại thể, thật là khó được! Đáng tiếc, vì sao ngươi lại đắc tội vị ma đầu kia? Nghe nói chuyện của ngươi tới tai thiên tử, lần này cũng chỉ có thể nhận mình xui xẻo mà thôi. Bản quan cũng là bị người nhờ cậy, không đắc tội nổi kẻ đó, cũng đành có lỗi với ngươi!

Bá Hộ Sở nằm ở Sao Khố nhai, đối diện Phu Tử miếu phía Nam bờ bên kia Tần Hoài hà, bên cạnh Ô Y Hạng nổi danh.

Ô Y Hạng là nơi cư ngụ của cao môn quý tộc Đông Tấn, khai quốc Thừa Tướng Vương Đạo cùng chỉ huy Phì Thủy chi chiến Tạ An đều ở chỗ này. Mặc dù Lai Yến Danh Đường Tạ An ở trải qua tang thương, vẫn hoa lệ điển nhã khí tượng phi phàm, “Én xưa nhà Tạ, nhà Vương, lạc loài đến chốn tầm thường dân gia” nói chính là chỗ này.

Nhưng nha môn Bá Hộ Sở so sánh với Lai Yến Danh Đường quả thật kém xa, nằm nép trong hẻm nhỏ bên cạnh, đại môn lùn thấp kết đầy mạng nhện, mấy miếng hổ đầu bài treo phủ một lớp bụi thật dày. Nếu như nói thật nhiều kiến trúc huy hoàng tráng lệ trong Nam Kinh thành là quý phụ nhân hoa lệ, như vậy nó giống như một đứa con dâu bị bỏ rơi từ nhỏ.

Đại môn đã tróc sơn gần hết đóng thật chặt, Lục Viễn Chí tiến lên đập cửa rầm rầm, hồi lâu cũng không ai trả lời, ngược lại có thanh âm gọi bài cửu từ bên trong tường viện truyền ra.

Lục Viễn Chí quay đầu lại, gương mặt tỏ vẻ không thể làm gì, Hàn Phi Liêm cùng Ngưu Đại Lực cũng trợn trừng đôi mắt ti hí.

Từ khoảnh khắc nhìn thấy nha môn Bá Hộ Sở, bọn họ đã mơ hồ cảm thấy nhiệm vụ mới cũng không nhẹ nhàng thoải mái, thu nhập dồi dào như trong tưởng tượng.

Tần Lâm vẫn không lộ vẻ gì, chỉ hờ hững nói:

– Đập cửa.

Ngưu Đại Lực nghe vậy ngẩn ra, tiếp theo toét miệng cười, lui về phía sau mấy bước, sau đó thình lình chạy nhanh về phía trước, mượn thế xông tới đá ra một cước thật mạnh.

Lực đạo cước này không dưới ngàn cân, một tiếng ầm rất lớn vang lên, đại môn đã sớm mục nát ầm ầm ngã xuống.

Thanh âm gọi bài cửu bên trong chợt im bặt, sau có lại có người kêu lên léo nhéo:

– Không xong, đánh tới cửa rồi, các huynh đệ rút vũ khí xông ra!

Bên trong nha môn Bá Hộ Sở nhất thời trở nên náo loạn một mảnh, không biết có bao nhiêu người chạy tán loạn chung quanh:

– Có chuyện rồi, chạy mau!
– Chạy cái rắm, lấn hiếp người quá đáng, ta rút vũ khí ra liều mạng cùng bọn họ!
– Ai lấy hổ côn của lão tử?
– Du Quải Tử, con bà lão muốn giật nợ sao? Ván vừa rồi ta là hoa mai, lão là trường tam, chung tiền chung tiền, chung tiền xong đi liều mạng cũng không muộn!

Hàn Phi Liêm, Ngưu Đại Lực ở bên ngoài nghe vậy lắc đầu quầy quậy, ngược lại Tần Lâm thủy chung bất động thanh sắc.

Rốt cục một nhóm người hỗn loạn xông ra bên ngoài, có kẻ đội ô sa không cánh nghiêng ngả, có người mặt mũi đỏ bừng một thân toàn mùi rượu, không cầm Tú Xuân đao mà là công cụ đập lộn như Thủy Hỏa côn, thước sắt, xích sắt vân vân, giống như ong vỡ tổ xông ra ngoài.

Không biết được đám người này muốn làm gì, Ngưu Đại Lực, Hàn Phi Liêm vội vàng ngăn ở trước người Tần Lâm.

Mấy tên Cẩm Y Hiệu Úy xông lên đầu tiên ngẩng đầu nhìn thấy bọn Tần Lâm không quen biết, không khỏi sững sờ dừng lại một chút.

Thanh âm léo nhéo kia lại vang lên từ phía sau:

– Lo lắng làm gì? Sở chữ Bính khốn kiếp đánh Chu Đại ca chúng ta nằm liệt giường, chúng ta phải thay Chu Đại ca báo thù tuyết hận!

Đám Hiệu Úy vừa nghe lời này, lập tức cất tiếng kêu quái dị xông lên, giơ thước sắt, côn gỗ đập loạn một trận.

– Bắt lại!

Tần Lâm quát ngắn một tiếng.

Ngưu Đại Lực lập tức lao ra nhanh như gió lốc, vung quả đấm to bằng miệng chén của mình hết sức uy phong nện xuống một người đang cầm thước sắt đập tới. Quyền của y trúng vào thước sắt, chỉ thấy thước sắt rời tay không biết bay đến địa phương nào, người nọ thổ ra một búng máu tươi, kêu lên một tiếng quái dị, lui sang bên cạnh kêu đau liên tục.

Lại có hai người múa xích sắt đánh tới, Ngưu Đại Lực không né không tránh, đưa tay bắt lại hai sợi xích sắt thật nhanh giống như chộp lấy hai sợi mì, sau đó cười ha hả dùng sức kéo mạnh một cái. Hai người kia đang dùng hết sức lực toàn thân giật lại, lúc này không còn kịp buông tay bị Ngưu Đại Lực kéo va mạnh vào nhau, lập tức ngã lăn ra đất, chỉ cảm thấy trước mắt đầy sao.

Ngưu Đại Lực cười hắc hắc, giống như hổ lạc đàn dê, đánh cho đám người này tơi bời hoa lá.

Hàn Phi Liêm cũng không có nhàn rỗi, đoạt được một cây côn gỗ vào tay, phi nước đại vòng quanh đám người này, côn gỗ không đánh nơi khác, chuyên gõ vào đầu gối đối phương. Hàn Phi Liêm chạy cực nhanh, người khác không thể đánh trúng y, y đánh mấy người liên tục vô cùng chính xác, rất nhanh đã có vài người ném vũ khí xuống đất, ôm đầu gối vừa nhảy lò cò vừa kêu đau.

Một thân thịt béo của Lục Viễn Chí chắn ngang trước người Tần Lâm, bày ra khí thế trung thành hộ chủ. Trên thực tế tên này không biết đánh nhau, thịt béo nhiều hơn nữa cũng chỉ có thể dùng làm thức ăn, cho nên cũng tự biết mình, không có đi lên tham gia náo nhiệt.

Cảm giác sau lưng bị Tần Lâm khều mấy cái, tên mập quay đầu lại, nghĩa bạc vân thiên nói:

– Xin Tần Đại ca bất tất phải nhọc lòng, muốn đả thương được một sợi lông cọng tóc của huynh, trừ phi bước qua hai trăm cân thịt của đệ!

Tần Lâm cười híp mắt chỉ chỉ trước mặt: Mười mấy tên Cẩm Y Hiệu Úy đều bị đánh ngã, Ngưu Đại Lực cùng Hàn Phi Liêm còn có vẻ chưa đã tay.

Ặc… Tên mập cười xấu hổ, thật may là da mặt y thật dày:

– Không nghĩ tới ta còn chưa xuất thủ, bọn họ cũng đã đánh xong, thật là cao thủ tịch mịch…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240