Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 111
Phần 111: Hiện tượng kỳ bí (Thượng)

Quách gia ở bên ngoài Hồng gia trang dưới Thập Tự pha, vị trí trong góc vắng. Triệu Hỷ Tài dẫn bọn Tần Lâm tới đó tìm hiểu, trên đường gặp phải hương thân hỏi bèn nói là thân thích trong thành, tới Nam Sơn bên ngoài trang du ngoạn.

Hai tháng trước Mi Mi về thăm nhà, tiểu viện Quách gia rất là náo nhiệt, giống như quý phi về quê. Nhưng bây giờ tòa tiểu viện này lộ ra vẻ nguội lạnh tiêu điều không còn sinh khí, một chon chó ghẻ lười biếng ngủ ở cửa, ba bốn con gà thờ ơ đi tìm ổ, phân gà phân chó vương vãi khắp nơi không ai quét dọn, trên đầu tường treo đầy mạng nhện, khắp nơi toàn là mùi ẩm mốc.

Tần Lâm không chút phô trương, mọi người né tránh phân gà chó dưới đất, hết sức cẩn thận đi vào trong viện.

Triệu Hỷ Tài thẳng tiến lên đẩy cửa nhà ra, đưa cha mẹ của Quách Mi Mi ra ngoài, lại dời mấy cái băng ghế mời bọn Tần Lâm ngồi xuống.

Quách phụ có vẻ ngoài trung thực chất phác, Quách mẫu là hoàn toàn ngược lại, gương mặt gầy gò, cằm nhọn, ánh mắt lưu chuyển liên hồi, nhìn từ người này sang người khác không chút dừng lại.

Tần Lâm lấy ra yêu bài Thí Bá Hộ Cẩm Y Vệ, mới vừa nói vài câu tỏ ý tới, Quách mẫu chợt lăn từ trên băng ghế xuống đất, lăn lộn kêu gào:

– Trời ơi, chỉ có một nữ nhi đã bị các ngươi mưu hại, còn tới đây hỏi han gì nữa?! Chúng ta đã tạo ra tội nghiệt gì chứ, là khổ chủ bị hại chứ không phải là hung phạm, các ngươi không đi bắt hung phạm lại tới ép khổ chủ…

Tần Lâm cau mày, hắn kém cỏi trong việc giao tiếp với loại phụ nhân chanh chua lắm lời như vậy.

Ngược lại Giáp Ất Bính Đinh ở Nam Kinh đi theo Từ đại tiểu thư đập qua thanh lâu, đánh nhau ở kỹ viện, đã có kinh nghiệm đối phó phụ nhân như vậy. Vì vậy tiểu Đinh ngăn Quách phụ lại, hai vị Ất, Bính nhấc bà từ dưới đất lên, nữ binh Giáp không cho giải thích, vung tay lên tát bôm bốp liên hồi vào mặt.

Quả nhiên ngang ngược sợ lỗ mãng, tuy rằng Quách phụ giỏi trò kêu khóc ăn vạ, nhưng không chịu nổi hành động dứt khoát của Giáp Ất Bính Đinh. Sau khi đánh cho bà choáng váng mặt mày, lúc buông ra cũng không kêu khóc nữa, chỉ sờ mặt ngây người.

Tần Lâm đưa mắt ra hiệu cho Triệu Hỷ Tài khuyên nhủ phu thê Quách gia.

Sau khi khuyên nhủ một hồi, Triệu Hỷ Tài xoay người lộ vẻ bất đắc dĩ:

– Quách gia nói Tông Nhân phủ tới đây tra hỏi, sau đó cho hai mươi lượng bạc tiền tử tuất, dặn bọn họ không được nói với người khác về cái chết của nữ nhi…

Tần Lâm thật muốn bạt tai phu thê Quách gia này, quả thật nhìn đâu cũng thấy tiền, lão tử tới minh oan cho con các ngươi, các ngươi lại còn đòi tiền, đâu phải lão tử bức tử nàng?! Thật là có kỳ mẫu phải có kỳ nữ, cữu mẫu Thanh Đại nói Quách gia yêu tài như mạng, tính tình bạc bẽo quả thật không sai.

Suy nghĩ một chút không biết làm sao được, thấy Quách gia là người bị hại cũng thật đáng thương, Tần Lâm cầm năm lượng bạc bảo Triệu Hỷ Tài giao cho Quách mẫu, nói cho bà biết:

– Năm lượng bạc này coi như là giúp hai vị dưỡng già, nếu như các ngươi cung cấp đầu mối hữu dụng, có thể cho thêm mười lăm lượng nữa.

Quách mẫu nhận lấy bạc từ trong tay Triệu Hỷ Tài, trong mắt toát ra tinh quang sáng chói, cho vào trong miệng cắn cắn, lại đưa ra ánh sáng quan sát một hồi, lúc này mới thu vào trong ngực, bỗng nhiên lại thở dài:

– Ôi, nếu như con gái ngoan của ta còn sống, không thèm năm lượng bạc của ngươi làm gì. Bao nhiêu viên ngoại, phú hộ muốn kết thân cùng nhà ta, con ta đều coi thường, đạo sĩ bảo là số nó sẽ làm Vương phi…

Tần Lâm cố gắng kiên nhẫn chờ bà kể lể xong, mới hỏi xem rốt cục lần trước Mi Mi về thăm nhà đã nói những gì.

Nói đến thăm nhà, Quách mẫu lập tức trở nên tươi tỉnh mặt mày, đắm chìm trong ký ức phong quang vô hạn:

– Đó quả thật là chuyện vui mừng, là ngồi quan thuyền vương phủ trở về, hai vị công công đi trước dẫn đường, bốn tên trưởng quan Hiệu Úy hộ trì phía sau, lúc về đến nhà người đến trang xem đều đứng bên ngoài viện, người đông tấp nập…

Vốn Tần Lâm vẫn lo không biết Quách Mi Mi có tư thông với người nào bên ngoài vương phủ hay không, nếu là như vậy phạm vi điều tra sẽ rất rộng. Lúc này nghe nói về quê cũng có an bài hoạn quan, Hiệu Úy đi theo, khả năng này coi như không đáng kể.

Lại phải nghe Quách mẫu kể lể dài dòng một lúc, Mi Mi từng nói Kinh Vương phủ có một vị quý nhân thưởng thức nàng, không lâu sau sẽ được leo lên cao… Nghe tới đây Tần Lâm vội vàng hỏi:

– Mi Mi có đề cập tới thân phận cụ thể của quý nhân kia không?

Quách mẫu vỗ tay một cái, ủ rũ nói:

– Hỏi nó thế nào nó cũng không chịu nói.

Sau đó bà nhìn hai bên một chút, thấp giọng thần thần bí bí nói:

– Ta đoán là thế tử, Vương gia tương lai, nếu không tại sao đạo sĩ nói con ta là Vương phi? Mặc dù trên dương thế không có danh phận, nhưng đã hoài thai con của y, đến âm phủ cũng là kết nghĩa phu thê!

Mọi người tại đây nghe lời này đều rùng mình một lượt, nữ nhi đã chết vẫn còn mê muội trong giấc mộng ôm chân quyền quý, Quách Mi Mi chết như vậy sợ rằng Quách mẫu phải chịu trách nhiệm không nhỏ.

Tần Lâm cũng không trông cậy có thể lấy được câu trả lời trực tiếp từ trong miệng Quách mẫu, dù sao thời này cũng là đời Minh, loại chuyện vi phạm lễ giáo thậm chí có thể coi là thương phong bại tục như vậy, khả năng Quách Mi Mi nói tỉ mỉ với cha mẹ không lớn lắm.

– Như vậy, Mi Mi có mang về từ vương phủ thứ gì hay không?
– À, vị lão gia Tông Nhân phủ kia cũng hỏi qua, sợ con gái ta lấy trộm đồ vương phủ sao?

Quách mẫu lấy trong nhà ra một ít thứ linh tinh:

– Chỉ có bấy nhiêu thôi, toàn là do chủ nhân ban thưởng, cũng không phải là tự mình mang về.

Tần Lâm kiểm tra một phen, bất quá là mấy thỏi vàng thỏi bạc, một ít đàn hương, tô mộc, băng phiến, hai khúc gấm vóc, giá trị cũng không nhỏ, nhưng toàn là đồ hết sức tầm thường trong vương phủ, cũng không có tín vật đính ước như quạt lụa, lược chải đầu, hộp đựng gì đó… thuận tiện tra tìm manh mối.

Nguồn gốc của số vàng thỏi bạc thỏi này cực kỳ rộng lớn, thời gian lâu dài tất nhiên bị không ít người sờ qua, cũng không cách nào tra ra vân tay. Có lẽ manh mối có ích duy nhất giúp cho phá án, chính là xác nhận Quách Mi Mi ở Kinh Vương phủ quả thật rất được cưng chiều, được ban thưởng không ít.

Dưới tình huống không còn manh mối bên ngoài, nghiệm thi là lựa chọn tất nhiên.

Không ngoài dự liệu của Tần Lâm, mới vừa nhắc tới yêu cầu khai quan nghiệm thi, Quách mẫu lại bày ra dáng vẻ lăn lộn khóc kể, nhưng nhìn thấy Giáp Ất Bính Đinh đang nhìn mình chằm chằm, rốt cục bà cũng không dám.

– Quan gia ôi, chỉ mới vừa nhập thổ không tới mười ngày, đáng thương con ta chết không nhắm mắt…

Quách mẫu mắt ráo hoảnh nhìn chằm chằm Tần Lâm.

Mọi người đồng loạt thở dài, phu thê nhà này quả thật là hết thuốc chữa.

Tần Lâm lại lấy hai mươi lượng bạc cho bà, thầm nhủ trong lòng Quách Mi Mi có mẫu thân như vậy, quả thật chết không oan uổng.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240