Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 141
Phần 141: Quyền Thần – Gian Thần

Tần Lâm cười cười, từ từ thu thập vàng, cũng đoán được dụng ý của Kinh Vương. Trước kia hắn chỉ là một tên Tiểu Kỳ, Tổng Kỳ, kém Vương gia quá xa, cho dù là tặng quà cũng sẽ không ai để ý tới chuyện đường đường Kinh Vương kết giao với một Tiểu Kỳ Cẩm Y Vệ nho nhỏ. Nhưng bây giờ hắn lập công, chỉ vài ngày nữa sẽ được cất nhắc thăng chức, nếu như làm được Bá Hộ thậm chí vị trí cao hơn, triều thần kết giao Phiên Vương chính là một tội danh tương đối nghiêm trọng, rất dễ đưa tới triều đình hiểu lầm.

Cho nên Kinh Vương Chu Thường Quán muốn bày tỏ lòng cảm tạ cũng không mở cờ gióng trống, mà là âm thầm lặng lẽ cho hoạn quan thân tín đưa tới, thật ra là suy nghĩ cho Tần Lâm.

Hắn lại mở ngăn thứ hai của hộp thức ăn ra, quả nhiên lại có đồ, lần này phía trên để một phong thư, viết bốn chữ to “Tần huynh kính khải”, bút pháp hết sức phiêu dật linh động, đáng tiếc lực đạo yếu ớt có chút khí tức phấn hương.

Không ngoài sở liệu, là Chu Do Phiền viết, khen ngợi Tần Lâm một phen, cuối cùng nói có chút đồ vặt mời Tần Lâm nhận lấy, bằng hữu với nhau chia nhau tiền tài mà xài, xin hắn chớ có từ chối.

Mở giấy dầu ra, hào quang sáng chói cơ hồ làm cho hắn phải nhắm mắt lại. Định thần nhìn kỹ thì ra là rất nhiều trân bảo, mỹ ngọc, kỳ thạch, mã não, mắt mèo, trân quý nhất là ba viên đại trân châu tròn xoe, mỗi một viên đều lớn như Đông Hải minh châu Vương Tiến Hiền tặng cho hắn lúc trước.

Không nghĩ tới Chu Do Phiền cũng có tiền như vậy.

Bất quá suy nghĩ một chút y tặng bao nhiêu đồ, so với chuyện Tần Lâm giúp y giữ được địa vị thế tử, cũng chính là vương vị tương lai, những vật ngoại thân này đã đáng là gì?

Sáng hôm sau, Trương Công Ngư lại tới tìm. Lần này y tới đây là để cáo từ, vô cùng hớn hở ôm quyền với Tần Lâm:

– Phụ thân Tri Phủ Vũ Xương chết, về quê lo đại tang, Tuần Phủ Vương Đại nhân được công văn báo của Bố Chính Ty, đã thăng hạ quan lên Vũ Xương phủ. Có được hôm nay là nhờ Tần thế huynh giúp một tay, hạ quan vô cùng cảm kích, đợi Tần thế huynh lên tới Thiên Hộ Sở Vũ Xương, chúng ta sẽ mượn rượu vui mừng!

Thì ra trong nhà Trương Công Ngư có tiền, cho cấp trên ba tiết hai kính đều là cao hơn thông thường gấp bội, cho nên ai ai cũng nói y rất tốt, lại thêm xuất thân Lưỡng Bảng Tiến Sĩ, căn bản vô cùng vững chắc. Gần đây còn liên tục phá được đại án nhân mạng, lại lập công trong vụ án Đặng Tử Long bị ám sát cùng tranh đoạt trong Kinh Vương phủ, coi như công lao liên tiếp.

Thân là Tiến Sĩ, chịu đưa tiền cho cấp trên, có thành tích, quan triều Đại Minh như vậy đề bạt thăng lên còn nhanh hơn ngồi phi cơ trực thăng.

Quả nhiên Tri Phủ Vũ Xương có đại tang, Bố Chính Ty liền báo tên Trương Công Ngư lên nha môn Tuần Phủ.

Vương Chi Viên Vương Đại nhân hiện đảm nhiệm Tuần Phủ Hồ Quảng kiêm Tán Lý Quân Vụ chính là một đảng của Thủ Phụ Trương Cư Chính, mà tọa sư Thân Thời Hành của Trương Công Ngư đang theo Trương Cư Chính, Vương Đại nhân thấy tên y lập tức khoanh tròn, phê chuẩn bổ nhiệm.

Cho nên Trương Công Ngư được đề bạt cũng nhanh hơn Tần Lâm một chút.

– Tần thế huynh chớ nhọc lòng…

Trương Công Ngư hết sức khẳng định nói:

– Lần này luận công ban thưởng, lão đệ nhất định sẽ được đề bạt trọng dụng!

Trong thời gian Tần Lâm ở Kỳ Châu chờ đợi, triều đình đưa ra quyết định, bẩm thiếp, tấu chương của hắn và các vị quan viên đã gửi lên trên tầng tầng theo các bộ môn Cẩm Y Vệ, Bố Chính Ty, Đô Chỉ Huy Sứ Ty, thông qua hệ thống truyền tin phát triển của triều Đại Minh đưa đến buồng tim đế quốc: Kinh sư Thuận Thiên phủ tọa lạc trên Hoa Bắc bình nguyên, nằm trên Vận Hà gối đầu Yến Sơn.

Kinh sư thành trì nguy nga tráng lệ, đường phố rộng rãi dọc ngang vuông vức, nhà cửa giống như bàn cờ xếp thật chỉnh tề. Mà trung tâm thống trị của đế quốc nằm trong Tử Cấm thành, thành trong thành.

Tử Cấm thành tường đỏ ngói vàng, nguy nga tráng lệ, tỏ rõ vẻ trang nghiêm vĩ đại của đế quốc. Xuất phát từ nơi này, lực lượng thống trị đế quốc lan tràn ra bao trùm khắp lãnh thổ mênh mông của nó. Bắc tới Mạc Hà Vệ, Nam tới Quỳnh Châu phủ, Đông tới bờ Đông Hải, Tây tới chân Thông Lĩnh, trong thiên hạ hẳn là vương thổ, bờ cõi vương thổ hẳn là vương thần.

Tử Cấm thành vào năm Vạn Lịch thứ sáu đã là trung tâm của cả thế giới phương Đông. Triều Tiên, Nhật Bản ở phía Đông, Ngõa Lạt, Thát Đát ở phía Bắc, Ili Baliq (thuộc Turkestan) ở phía Tây, hàng ngàn hàng vạn đảo quốc ở phía Nam đều tranh nhau phái sứ đoàn sang triều cống chiêm ngưỡng phong thái của nó. Văn có văn minh Hoa Hạ Tứ Di, võ có thiên uy hiển hách tiêu diệt đế quốc Mông Cổ. Thế giới phương Đông có nhân số hơn một nửa toàn nhân loại giống như quần tinh phủng nguyệt vây quanh nó vận chuyển.

Chủ nhân của Tử Cấm thành này cũng là người thống trị cao nhất cả Hoa Hạ, thậm chí cả thế giới phương Đông, chính là Vạn Lịch Hoàng đế Chu Dực Quân. Vào năm quán lễ tám tuổi, y lấy tư thái trang trọng nghiêm túc đón nhận trăm quan triều bái. Mấy tháng sau Long Khánh Hoàng đế băng hà, Chu Dực Quân mới vừa tròn chín tuổi giữa những tiếng ủng hộ lên ngôi của quần thần, leo lên ngai vàng chí cao vô thượng của đế quốc.

Sau khi tướng quân của mình dẹp yên phản loạn ca khúc khải hoàn hồi triều, biểu hiện vô cùng uy nghiêm mà hùng mạnh, Hoàng đế được một ngàn năm trăm tên đại hán vóc người khôi ngô, y giáp sáng loáng như thiên thần hộ vệ chậm rãi tiến ra, giữa tiếng hô to vạn tuế đồng thanh khắp trong ngoài Ngọ môn, uy nghi của đế quốc làm cho các sứ thần các nước khác tới xem lễ phải động dung.

Vào đêm trừ tịch, Hoàng đế ban yến cho các sứ thần các nước ở Kiến Cực điện, tỏ ra hết sức mềm mỏng hiền hòa, hơn nữa vận dụng kinh điển Nho gia đối đáp với sứ thần Triều Tiên vô cùng đắc thể, thể hiện mình là đầu não trung ương của đế quốc, hoàn toàn có đủ tài đức của bậc quân tử, nghi biểu đường đường.

Nhưng có rất ít ngoại nhân biết vị Hoàng đế trẻ tuổi này sau khi tan triều vẫn giống như học sinh tư thục bình thường, một mực cung kính học tập kinh điển Nho gia cùng thuật trị quốc với lão sư của y, Nguyên Phụ Trương thiếu sư tiên sinh.

Lúc này lâm triều đã tan, Dưỡng Tâm điện phía Tây Càn Thanh môn truyền ra tiếng đọc sách to rõ.

Vóc người Vạn Lịch Hoàng đế Chu Dực Quân không cao, hơi có vẻ mập lùn, thân mặc tứ đoàn long bào (long bào thêu bốn con rồng ở trước ngực, sau lưng và hai vai), ngũ quan thoạt nhìn cũng không có có chỗ đặc thù gì, đàng hoàng ngồi phía sau bàn đọc sách rộng lớn, tay cầm Luận Ngữ đọc lớn tiếng.

Mà lão sư của y, Trung Cực Điện Đại Học Sĩ Thủ Phụ Trương Cư Chính lại là vị mỹ nam tử chân chính, thân hình y cao lớn, mặc mãng bào đại hồng chênh lệch khá xa với long bào, đầu đội triển giác ô sa, lưng đeo đai dương chỉ bạch ngọc, khí vũ hiên ngang toát ra phong phạm Tể Phụ. Mày rậm mắt nhỏ, sống mũi thẳng cao, môi mím thật chặt cho thấy nghị lực kinh người, mắt khép hờ chỉ cần mở ra lập tức lóe lên ánh sáng của quyền mưu và trí tuệ.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240