Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 5
Phần 5: Độc kế (Hạ)

Dấu chân người lớn tuổi là mũi nhẹ gót nặng, người trẻ tuổi thì gót nhẹ mũi nặng, từ hình dáng dấu chân là có thể suy đoán tuổi tác đối phương. Từ dấu giày lớn nhỏ là có thể suy đoán chiều dài bàn chân, sau đó nhân với bảy lần sẽ là chiều cao của kẻ tình nghi. Từ khoảng cách bước chân dài ngắn vừa có thể tính toán chiều cao, còn có thể phán đoán trạng thái thân thể kẻ tình nghi…

Cho nên Tần Lâm căn bản không gặp mặt nhưng đã suy đoán tình huống căn bản của thanh niên hung ác nham hiểm kia khá rõ ràng.

Thanh niên hung ác nham hiểm lại không thể đoán ra thân phận Tần Lâm. Tên này nhìn qua mười lăm mười sáu tuổi, nói chuyện lại hết sức già dặn, da trắng nõn giống như người đọc sách, y phục lại rách rưới hơn cả kẻ lao động tay chân, quả thật không có manh mối để mà suy đoán.

Y bèn thử thăm dò nói:

– Ta tên là Dư Tài Cao, từ Kỳ Châu buôn một số vải bông tới Cửu Giang phủ, nửa ngày trước gặp phải cường đạo, bị cướp đi tài vật, trên đùi cũng bị chém một đao, thật vất vả mới đoạt một thanh đao trốn ra được, bởi vì sợ cường đạo đuổi theo không thể làm gì khác hơn là chạy trốn. Xin hỏi tiểu ca tôn tính đại danh?

Tần Lâm liền nói cho y biết tên họ thật, dù sao trên đời này cũng không ai biết mình, nói mình muốn đi Cửu Giang phủ tìm văn hữu nghèo, bởi vì phụ thân là thợ săn lão luyện, cho nên mới biết cách nhìn dấu chân suy đoán ra người.

Dư Tài Cao nghe vậy đảo mắt vài vòng, sau đó cười nói:

– Trong rừng núi này xà trùng hổ báo thường hay xuất hiện, nhất là kỳ xà Ngũ Bộ Đảo rất nhiều. Nếu chúng ta đã cùng đến Cửu Giang phủ, không bằng kết bạn mà đi, trên đường còn có thể chiếu ứng lẫn nhau.

Tần Lâm không chút nghĩ ngợi gật đầu một cái, lúc này Dư Tài Cao mừng rỡ, hai người bèn kết bạn lên đường.

Dọc theo đường đi Dư Tài Cao thường xuyên dùng lời thử dò xét Tần Lâm, nhưng Tần Lâm là loại người thế nào. Trong phòng thẩm vấn thường thường mấy câu nói là có thể kích phá phòng tuyến tâm lý của nghi phạm, cả đêm liên tục tra hỏi không ngáp một cái, lúc làm nhân chứng chuyên môn ra tòa đối mặt luật sư biện hộ nghi phạm đặt câu hỏi, từ đầu tới đuôi đều là giọt nước không lọt, chẳng lẽ có thể bị Dư Tài Cao dò xét hay sao?

Đi được hơn nửa canh giờ, kể cả hành trình trước đó tính ra rời khỏi Kỳ Châu thành đã có hơn hai mươi dặm, hai người đều có hơi đói bụng, bèn ngồi xuống nghỉ ngơi bên cạnh một dòng suối.

Dư Tài Cao lấy trong bao ra hai chếc bánh rán, nhìn Tần Lâm cười cười:

– Bánh rán nhà làm, Tần huynh đệ nếm thử một chút xem có ngon không.
– Đa tạ.

Tần Lâm đáp ứng một tiếng đón lấy, há miệng ra chuẩn bị ăn.

Trong mắt Dư Tài Cao lóe lên một tia hung quang.

– Ủa, là người nào vậy?!

Thình lình Tần Lâm kinh hô thất thanh, ném ra một viên đá.

Dư Tài Cao lấy làm kinh hãi, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi, nhìn theo phương hướng viên đá ném đi, chỉ thấy có một con gà rừng đang vỗ cánh bay lên, thần sắc y trong nháy mắt khôi phục bình thường.

Tần Lâm tỏ ra hết sức tiếc nuối nói:

– Đáng tiếc, nếu có cha ta ở chỗ này, nhất định con gà rừng này không chạy được!

Dư Tài Cao yên dạ, cầm bánh của mình lên cắn một cái, cố ý tặc lưỡi khen bánh thơm ngon, âm thầm quan sát động tĩnh Tần Lâm.

Tần Lâm uống một ngụm nước suối, sau đó bắt đầu ăn bánh.

Trong lòng Dư Tài Cao bất quá chỉ cười lạnh, lúc này đi nửa ngày đường cũng đã có cảm giác đói bụng, thấy Tần Lâm ăn bánh có vẻ ngon lành, y cũng ăn bánh của mình.

Chỉ trong khoảnh khắc, Tần Lâm chợt khom người ôm bụng, mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu từ trên trán lăn dài, từ dưới đất cố gắng nhổm người dậy:

– Ôi chao, nước suối này thật sự là không uống được, hỏng bét, đau bụng quá…

Dư Tài Cao gấp đến mức giậm chân, tiến tới xoa bụng cho Tần Lâm, lại khuyên hắn nên nằm xuống nghỉ ngơi.

Không ngờ Tần Lâm lại đứng thẳng người dậy, hai mắt sáng ngời nhìn chằm chằm Dư Tài Cao:

– Không đúng, chỉ sợ là trúng độc, có người muốn giết người diệt khẩu… Đúng rồi, ngươi chính là Đại sư huynh Bạch Liên giáo, ngươi không phải là Dư Tài Cao, ngươi là Cao Sài Vũ đang bị Cẩm Y Vệ truy nã!

Cao Sài Vũ bị vạch trần thân phận không khỏi hết sức giật mình, lui hai bước, giơ tay lên hỏi:

– Ngươi… Làm sao ngươi biết?

Tần Lâm trầm giọng nói:

– Ta đi ở phía sau ngươi mấy dặm đường, ngươi đã phát hiện ta thật sớm, núp ở ven đường muốn ám toán. Từ đó có thể thấy rằng ngươi cứ đi được một đoạn đường, đến chỗ tầm mắt trống trải bèn quay đầu lại phía sau lấm lét quan sát, chỉ sợ có người đuổi theo, mới có thể phát hiện người đi đường đi ở phía sau mấy dặm.
– Ngươi nói bị cường đạo đánh cướp, nếu là cường đạo tầm thường chỉ cần tiền không cần mạng, cho dù là muốn giết người diệt khẩu cũng không có lý nào truy sát tới mấy chục dặm đường. Huống chi Cẩm Y Vệ, quan binh cùng nha dịch hiện tại đang ồ ạt lùng bắt Bạch Liên giáo, cường đạo nào lại dám ra ngoài gây án ở vùng này?
– Hắc hắc, cho nên bắt đầu từ khi ta phát hiện ngươi núp trong bụi cỏ, cũng biết ngươi cũng không phải là cường đạo, mà là yêu phỉ Bạch Liên giáo đang bị Cẩm Y Vệ lùng bắt!

Sau Tần Lâm vạch trần hành tung Cao Sài Vũ buộc y hiện thân, liền hoàn toàn xác định phán đoán, bởi vì trước đó hắn đã nhìn thấy ảnh Cao Sài Vũ trong bức vẽ của Bá Hộ Cẩm Y Vệ Thạch Vi.

Vốn vào thời này bức vẽ bằng bút lông cũng không chính xác lắm, người bình thường thấy cũng chưa chắc đã nhận ra. Nhưng Tần Lâm đã quen nhìn bức họa mô phỏng ở đời trước, hết sức quen thuộc tỷ lệ ngũ quan, vị trí tương đối, phân bố cơ mặt con người, cho nên vừa nhìn thấy “Dư Tài Cao” đã lập tức đối chiếu gương mặt y và mặt người trong bức vẽ.

Cao Sài Vũ ngẩn ra, chợt bật cười khành khạch:

– Không nghĩ tới ngươi chỉ là một thiếu niên lại có tâm tư sâu kín như vậy, ta thấy ngươi cũng không giống như con nhà thợ săn, ngược lại giống như tay sai của Lục Phiến môn (nha môn thời xưa có sáu cánh cửa, chỉ chung công môn sai nha)! Hừ hừ, nói gì cũng bằng vô dụng, hôm nay Vô Sinh Lão Mẫu khai Thiên Nhãn, sẽ phải thu mạng nhỏ của ngươi!
– Có thật không?

Tần Lâm cười đứng thẳng người, thần sắc khôi phục lại bình tĩnh, không hề có dấu hiệu gì là sắp sửa độc phát bỏ mình.

Cao Sài Vũ cả kinh hai mắt trợn tròn:

– Ngươi… Ngươi!

Tần Lâm phủi phủi chiếc áo đã rách xơ xác của mình, lại sửa đấu lạp, chậm rãi lên tiếng nói:

– Nếu ngay từ đầu ta đã nhìn ra lai lịch của ngươi, làm sao có thể trúng gian kế của ngươi được? Ha ha, để cho ngươi chết được rõ ràng minh bạch, vừa rồi ta đã đổi bánh với ngươi, đây gọi là lấy gậy ông đập lưng ông, ngươi ăn bánh của mình, có xảy ra chuyện gì cũng không thể trách ta được…

Chợt cảm thấy trong bụng đau ngấm ngầm, toàn thân Cao Sài Vũ run lên lẩy bẩy. Đương nhiên bản thân y biết độc dược trong chiếc bánh kia mạnh tới mức nào, lúc này tức gần nổ phổi cầm lấy đơn đao của mình lên, vọt nhanh về phía Tần Lâm.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240