Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 129
Phần 129: Trá thuật của Tần Lâm (Hạ)

Hoàng phi vẫn không cam lòng, mang ra con trai khuyên Chu Thường Quán:

– Vương gia, Tra nhi không thể không có mẹ ruột, ngài cấm cung ta vĩnh viễn, ai sẽ nuôi nấng nó? Hoàng Liên Tổ cũng là cữu cữu của Tra nhi…
– Nói hươu nói vượn!

Kinh Vương không chút lưu tình đá Hoàng phi văng ra, Thiên gia quý trụ đã nói đoạn thân tình tất nhiên là đoạn, giận dữ quát:

– Ngươi chẳng qua là một thiếp thất, Hoàng Liên Tổ trở thành cữu cữu Tra nhi bao giờ? Nhi tử của bản vương tự nhiên phải tìm nữ tử hiền lương thục đức mà nuôi nấng, chẳng lẽ còn để cho độc phụ như ngươi dạy nó trở thành người âm hiểm độc ác hay sao?
– Ngươi vẫn chưa biết ăn năn, sau này sẽ không còn được gặp mặt nó nữa. Về phần ngôi vị thế tử, bản vương sẽ lập tức thượng tấu triều đình, phong cho Phiền nhi bị oan khuất bấy lâu nay của ta!

Hoàng phi bị đả kích lần này đã sớm hồn phi phách tán, sau này mẹ con không thể gặp nhau, đệ đệ Hoàng Liên Tổ sẽ bị xử tử, Chu Do Tra cũng vĩnh viễn mất đi cơ hội thừa kế vương vị. Nàng không biết hối lỗi mình, ngược lại trút hết thảy lên đầu Tần Lâm, vạn phần oán độc nhìn chằm chằm hắn.

Nhưng lúc này nàng đã sớm không phải là trắc phi Kinh Vương cao cao tại thượng nữa, mấy tên hoạn quan vốn trước đây cúi đầu khuất tất đối với nàng đã sớm đổi sắc mặt, tả hữu bắt nàng giải đi, chờ đợi nàng hiện tại chính là mất tự do vĩnh viễn, cùng với vô cùng vô tận đau khổ cùng hối tiếc trong lãnh cung.

– Gieo gió gặt bão!

Tần Lâm vui vẻ nhìn ánh mắt oán độc của Hoàng phi, hắn đã từng rất nhiều lần nhìn thấy ánh mắt giống như vậy trong mắt tội phạm bị mình tự tay đưa lên hình trường, hơn nữa không ngại thấy nhiều hơn. Bởi vì như vậy đại biểu cho chính nghĩa được nêu cao, có tội ắt phải bị trừng phạt.

Hắn từ từ đi tới bên người Hoàng Liên Tổ bị trói gô như bánh chưng:

– Nói ra, nói hết những gì ngươi biết ra đi!

Hoàng Liên Tổ đã sớm nản chí ủ rũ, biết rõ hẳn phải chết không thể nghi ngờ, không để ý tới Tần Lâm, dứt khoát nhắm hai mắt lại.

– Mặc dù cũng là chết, nhưng sau khi chết vẫn có chút bất đồng, oan hồn bị Hoàng huynh hại chết cũng không ít phải không?

Tần Lâm cười âm trầm:

– Các nàng đã tố cáo ngươi vô số cáo trạng ở Diêm La điện, Hoàng huynh có thể suy đoán thử xem, sau khi ngươi chết sẽ bị giáng xuống mười tám tầng địa ngục, hay là bị khốc hình vô cùng vô tận ở luyện ngục, trọn đời không được siêu sinh?

Lúc này mọi người đều đã tin tưởng cái gọi là quỷ thần, Hoàng Liên Tổ đã đích thân trải qua, càng không nghi ngờ chút nào, nghe thấy Tần Lâm nói như thế nhất thời run lên lẩy bẩy, không tự chủ được mở mắt:

– Ta nói, ngươi có thể nói với địa phủ…

Tần Lâm trịnh trọng gật đầu một cái.

Hoàng Liên Tổ chỉ sợ Tần Lâm hủy ước, vội vàng kể lại đầu đuôi một lượt những chuyện lui tới với Tuyền Cơ đạo trưởng, chuyện kỳ quái ở Huyền Diệu quán, hơn nữa lăn tay vào trong tờ cung trạng do Tần Lâm đưa cho y.

Tần Lâm cười xấu xa thu cung trạng vào trong ngực, sau đó ghé sát vào tai Hoàng Liên Tổ, nhỏ giọng nói:

– Thật ra thì ta chỉ lừa gạt ngươi mà thôi, nếu như loại người như ngươi không vào mười tám tầng địa ngục, địa ngục lập ra cho ai đây?

Hoàng Liên Tổ nghe vậy trợn to hai mắt, ánh mắt bởi vì đầy máu mà trở nên đỏ ngầu, thở hồng hộc. Nghĩ đến đủ loại khốc hình âm phủ đáng sợ dưới mười tám tầng địa ngục, y phát ra tiếng kêu gào tuyệt vọng.

Trước kia Tần Lâm đã nghi ngờ Huyền Diệu quán có liên lạc với Bạch Liên giáo, sau khi lấy cung trạng Hoàng Liên Tổ đã hoàn toàn có thể kết luận Huyền Diệu quán là một phân đàn của Bạch Liên giáo ở Kỳ Châu.

Mặc dù bất kể thế nào Hoàng Liên Tổ cũng không chịu thừa nhận kết giao với Bạch Liên giáo, kiên quyết nói chỉ là lui tới với Tuyền Cơ đạo trưởng cùng mấy cao thủ giang hồ, nhưng từ đủ loại dấu hiệu Huyền Diệu quán chủ động tham gia tranh đoạt trong Kinh Vương phủ, có thể rút ra được kết luận rõ ràng.

Về phần Hoàng Liên Tổ có khả năng thủy chung bị lừa gạt che giấu, không rõ ràng lắm thân phận chân thật của người hợp tác. Cũng có khả năng y vì hoàn thành đại sự thay cháu mình cướp lấy vương vị, sau này lấy thân phận cậu ruột Vương gia vĩnh viễn hưởng vinh hoa phú quý, cho nên lý trí bị che mờ hợp tác cùng Bạch Liên giáo.

Tần Lâm cũng không có hứng thú đi thăm dò rõ ràng rốt cuộc là tình huống nào, bởi vì bắt đầu từ khi tội mưu hại Quách Mi Mi, giá họa Chu Do Phiền ra ánh sáng, kết cục của Hoàng Liên Tổ đã định, địa ngục là chốn nương thân duy nhất cho y.

Bọn Kinh Vương Chu Thường Quán, Tông Nhân phủ Mao Đạc nghe Tần Lâm phân tích, cũng hoảng sợ biến sắc.

Bọn họ mới vừa nghe Hoàng Liên Tổ cung khai, đã kinh ngạc không hiểu Tuyền Cơ đạo trưởng thân là người xuất gia, làm sao quen biết được giang hồ hào khách động chút là giết người, vì sao lại chủ động, xâm nhập tham gia tranh đoạt trong vương phủ?

Nếu như chỉ vì kiếm thêm chút hương hỏa cung phụng đó là tuyệt không thể nào, Huyền Diệu quán hương hỏa thịnh vượng, bao nhiêu năm qua các vương phủ, Tướng Quân phủ, Quận chúa phủ trong thành cung phụng cho dù xài đến mấy đời cũng không hết, hà tất phải mạo hiểm nguy cơ mất đầu cấu kết với Hoàng Liên Tổ làm ra chuyện như vậy?

Bạch Liên giáo trở thành cách giải thích xuôi tai duy nhất.

Năm Hồng Vũ phong cho các vương phủ có thể tiết chế quan viên địa phương, có được thực lực binh mã vài vệ muốn khởi binh tạo phản khiêu chiến triều đình, Yến Vương Chu Lệ chính là đi con đường này lắc mình một cái thành Minh Thành Tổ.

Chu Lệ lo lắng các huynh đệ cũng giở thủ đoạn này, trong khi tại vị đã bắt tay tước phiên. Đến năm Chính Đức Ninh vương phản loạn, triều đình lần nữa tước giảm quyền lực Phiên Vương, trải qua hai lần biến cố này, bây giờ các vương gia đã sớm không có thực lực khởi binh tạo phản.

Nhưng một vương phủ nào đó trải qua bảy tám đời Vương gia, tích lũy một hai trăm năm, tụ tập của cải phong phú. Nếu như dùng số của cải này làm lương bổng lương thảo cho quân đội, hoàn toàn có thể nuôi sống một cánh đại quân, khống chế một tòa thân vương phủ làm bình đài, lại có thể làm quen, lôi kéo, đầu độc bao nhiêu thế gia quý tộc cùng văn quan võ viên.

Tiến thêm một bước, nếu như khống chế một vị thân vương trên người chảy dòng máu tiên hoàng Đại Minh, mượn danh nghĩa y phát động phản loạn, sinh ra lực hiệu triệu chính trị, giáng cho triều đình một đòn đả kích nặng nề, há là Kim Đạo Lữ có thể sánh kịp.

Nghĩ đến những chuyện này, tất cả mọi người từ Kinh Vương trở xuống đều không rét mà run.

Chu Thường Quán coi Tần Lâm như là phụ mẫu tái sinh:

– Không trách Tần Đại sư nhìn ra long khí của tiểu vương có điềm đoạn tuyệt! Nếu không phải Tần Đại sư khám phá âm mưu, đợi sau khi tiểu vương chết truyền ngôi cho Tra nhi, yêu phỉ Bạch Liên tất mượn chuyện tương trợ tranh đoạt, dùng thủ pháp âm độc thảm thiết khống chế nó, đến lúc đó làm ra chuyện phản loạn bội nghịch, chẳng phải là hại mình hại nước hay sao?

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240