Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 219
Phần 219: Mâu Thuẫn Thời Gian

Bên cạnh có mấy dấu chân dính máu, thon nhỏ gầy yếu, hiển nhiên là nữ tử lưu lại. Sau khi Tần Lâm kiểm tra phát hiện là đạp lên lúc vết máu sắp khô, như vậy chính là chuyện xảy ra sau khi án mạng phát sinh mấy tiếng, trong đầu hắn hiện ra cảnh tượng như vầy:

Tiểu thị nữ kia bưng mâm điểm tâm đi vào, nhìn thấy đầy phòng máu tanh, giật mình làm rơi mâm xuống đất. Sau đó dựa vào ánh sáng mờ mờ của sáng sớm mùa Đông tiến lên xem thử. Lúc này nàng đạp lên vết máu sắp khô, cũng phát hiện người chết đầu lìa khỏi cổ, vì vậy lập tức thét lên xoay người chạy ra ngoài, vụ án được phơi bày ra ánh sáng…

Một tiểu thị nữ là không thể nào có sức lực huy động trường đao, chém đầu người lìa khỏi cổ, Tần Lâm tạm thời loại thị nữ ra khỏi phạm vi nghi phạm.

Hung thủ là ai? Rốt cục thời gian tử vong cùng suy đoán bên nào gần với chân tướng hơn?

Tần Lâm lắc đầu một cái, chỉ bằng vào trình độ vẩn đục của giác mạc người chết, hắn vẫn không thể biết chắc chín phần mười thời gian tử vong.

Trên thực tế phản ứng sinh lý thân thể con người phức tạp biến hóa vô cùng, tình huống tử vong bất đồng hoàn toàn có thể sinh ra trạng thái chênh lệch cực lớn sau khi chết. Phán đoán thời gian tử vong nhất định phải căn cứ vào nhiều phương diện tiến hành tổng hợp phân tích, ấn chứng lẫn nhau mới có thể đưa ra kết luận cuối cùng.

Bất quá tình huống cỗ thi thể này tương đối đặc thù, cổ bị chặt đứt thật nhiều mất máu, khiến cho thi ban không xuất hiện nữa. Phương thức tử vong mang tính tiêu hao này lại khiến cho tiến trình thi cương tăng nhanh rõ rệt. Mùa Đông giá rét, nhiệt độ thi thể giảm xuống quá nhanh, Tần Lâm lại không có nhiệt kế có thể tiến hành đo lường chính xác.

Ba phương pháp dùng xác định thời gian tử vong thông thường nhất đều mất đi hiệu quả, trừ mức độ vẩn đục giác mạc ra, tựa hồ chỉ có kiểm tra nội dung dạ dày.

Tần Lâm gọi Ngưu Đại Lực vào, dặn dò y chú ý không nên đạp lên vết máu trên đất, vận chuyển thi thể ra ngoài.

Đối với người khác mà nói rất khó làm được, Ngưu Đại Lực lại rất dễ dàng. Y đưa ra cánh tay còn to hơn bắp chân người bình thường, nắm lấy hai bên giường nhấc bổng cả thi thể lên, dễ dàng mang ra sân trống lộ thiên đặt xuống. Trong suốt quá trình không hề va chạm vào những đồ vật khác trong phòng.

Tần Lâm dùng lời mà mọi người có thể nghe hiểu được để giải thích, suy luận trước đó và kết quả khám nghiệm giác mạc đoán định thời gian tử vong có mâu thuẫn với nhau, chỉ có thể giải phẫu kiểm tra nội dung dạ dày để ấn chứng thời gian tử vong.

Vương Bản Cố cười hăng hắc:

– Được, cứ để cho ngươi giải phẫu, nếu không tìm được tội chứng xem ngươi nói thế nào!

Dứt lời, Vương Bản Cố thương tâm khóc một trận, lại làm một thiên văn tế biền tứ lệ lục (thể loại văn tế biền ngẫu, đa phần sử dụng câu bốn chữ và sáu chữ) cho Triệu di nương, ở tại chỗ đọc hết sức trầm bổng du dương.

Tần Lâm không muốn dây dưa cùng kẻ trong não có nước này, cũng mặc cho lão làm gì thì làm, nhìn Lục Viễn Chí búng tay một cái:

– Tên mập, lên!

Nụ cười vui sướng của Lục Viễn Chí lập tức đọng lại, chỉ lỗ mũi mình:

– Lại là đệ sao? Tần ca, ngài thật đúng là biết chiếu cố mối làm ăn của huynh đệ.

Nói tới nói lui, tên mập cũng ngoan ngoãn lấy ra công cụ pháp y, bắt đầu giải phẫu thi thể.

Giải phẫu thông thường là mở ra vết mổ hình chữ T trên thi thể, hoặc cho một dao chạy suốt từ cổ họng tới Hội Âm, như vậy sẽ thuận tiện moi hết tâm can tỳ phế thận ra tra xét.

Nhưng lần này nguyên nhân cái chết không nghi ngờ chút nào, chẳng qua là muốn xác định thời gian tử vong, như vậy chỉ cần xem nội dung trong dạ dày là được, không cần cắt vết dao lớn như vậy.

Vì vậy tên mập quả quyết mổ phần bụng thi thể không đầu ra, tìm được dạ dày cùng ruột, cắt ra quan sát.

Đám người Vương Thế Trinh, Lưu Nhất Nho đều xoay người, thân thể run lẩy bẩy, căn bản không dám nhìn tình cảnh mổ bụng thi thể này, chỉ tưởng tượng một chút cũng đã cảm thấy không xa mấy Diêm La địa ngục.

Từ Tân Di vốn đang trợn tròn đôi mắt quan sát chăm chú, đến lúc này cũng không nhịn được khẽ kêu trong cổ họng một tiếng, thình lình nắm lấy cánh tay Tần Lâm, bộ ngực cao vút vừa đúng áp vào sau lưng hắn.

Có lẽ là vốn là không hề để ý đến nam nữ hữu biệt, có lẽ là từng có phát sinh gần gũi xác thịt, trong tiềm thức đã không hề đề phòng đối với Tần Lâm, Từ Tân Di hoàn toàn không phát giác khác thường.

Tần Lâm hoàn toàn bất đồng, cảm thấy sau lưng dán hai khối thịt mềm mại rắn chắc, cho dù là cách lớp áo bông cũng cảm giác được độ đàn hồi kinh tâm động phách, cảm nhận được sức sống cường tráng của thiếu nữ xinh đẹp, lập tức hắn trở nên miệng khô lưỡi khô.

Thật may là Lục Viễn Chí đã hoàn thành giải phẫu, kêu a một tiếng, Từ Tân Di mới buông Tần Lâm ra, lấy tay che mắt, nhìn thi thể qua kẽ tay. Như vậy đã coi như là khá lắm, dù sao nàng cũng là hậu duệ Từ Đạt, tướng môn hổ nữ, bọn Vương Thế Trinh, Lưu Nhất Nho còn không dám nhìn lần nào.

– Báo cáo kết quả kiểm nghiệm…

Lục mập trở nên nghiêm túc cực kỳ hiếm có, nghiêm gương mặt mập hồi báo:

– Dạ dày người chết trên căn bản không có gì, bên trong chỉ có cực ít rau cải cùng mứt, thức ăn đã tiến vào ruột già!

Tần Lâm cười cười, khích lệ Lục Viễn Chí nói ra phán đoán của y.

Lục Viễn Chí lớn tiếng nói:

– Mứt thông thường không phải là món chính trong bữa ăn, đoán chừng là sau khi ăn xong bữa chính một thời gian mới ăn, cho nên còn ở lại trong dạ dày. Bữa ăn tối chân chính cũng chỉ còn lại có một chút rau cải không dễ tiêu hóa, dựa theo Tần trưởng quan dạy, hạ quan phán định người chết là tử vong sau bữa ăn tối sáu tiếng.

Không giống người đời sau thời gian ba bữa ăn căn bản cố định, thời này dân chúng nghèo khổ là một ngày hai bữa ăn, mà gia đình trung đẳng trở lên mới một ngày ba bữa, quan hoạn quyền quý lại càng không nói chính xác được.

Cho nên Tần Lâm liền hỏi quản gia trong phủ:

– Vị Triệu di nương này, ngày hôm qua ăn bữa tối lúc nào vậy?

Quản gia kia không chút nghĩ ngợi nói:

– Bữa ăn tối? Đó là giữa giờ Dậu (18 giờ), phòng bếp thống nhất làm xong, gia nhân tiểu tử bưng đến trong phòng các vị chủ nhân.

Giữa giờ Dậu… Tần Lâm nheo mắt vắt óc suy tư, nếu quả thật là giữa giờ Dậu ăn cơm tối, sau khi ăn xong sáu tiếng tử vong, như vậy thời gian tử vong lại biến thành giữa giờ Tý (24 giờ)?

Tên mập kêu la:

– Làm sao có thể? Rõ ràng là sau khi ăn xong ba canh giờ chết đi, Tần ca ta dạy có thể có sai sao?

Lưu Nhất Nho vuốt râu cười lạnh, rõ ràng là cười Tần Lâm.

Ai ngờ quản gia do dự một hồi, lại nói:

– Bất quá… Triệu di nương mỗi ngày đều ăn khuya, hơn nữa bữa nào cũng có rau cải quê nàng, thời gian ước chừng vào đầu giờ Hợi (21 giờ).

Trời… Tần Lâm đang vắt óc suy nghĩ nghe thấy câu này, suýt chút nữa hôn mê bất tỉnh, lòng nhủ tên này cũng quá dài dòng, làm hại lão tử khổ sở suy nghĩ thật lâu.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240