Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 125
Phần 125: Nửa đêm kinh hồn (Hạ)

Quỷ mẫu âm thai, rõ ràng là quỷ mẫu âm thai!

Bắt đầu từ Kinh Vương Chu Thường Quán, trong đầu mọi người có tiếng kêu ùng oàng như sấm nổ, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hãi.

Chợt Uy Linh Tiên múa may phất trần, nhìn không trung lên tiếng nói:

– A! Nghiệt chướng dám phạm pháp giá của ta ư, phải biết oan nghiệt dây dưa cuối cùng không phải là kết thúc, giải mối oan cừu mới là thanh tịnh, nên làm thế nào ngươi hãy cân nhắc thiệt hơn!

Gió ngoài sông thổi tới, lá cây xào xạc một hồi, dường như giữa không trung thật sự có yêu ma quỷ quái, khiến cho mọi người tim đập thình thịch, đã có một ít hoạn quan mê tín quỷ thần quỳ sụp xuống đất.

– Âm sát thật là lợi hại!

Uy Linh Tiên quát to một tiếng lui về phía sau, vội vàng hớp một hớp rượu trong hồ lô, phất trần chỉ xéo giữa không trung, miệng phun ra Tam Muội Chân Hỏa.

– Ta tới giúp đạo hữu một tay!

Tần Lâm lấy ra đèn lưu ly đồng xanh cầm trên tay, vuốt tim đèn một cái lập tức cháy bùng lên, năm ngón tay huy động liên tục như gảy đàn, từng đốm lửa màu lam theo tay hắn bay vút ra:

– Yêu nghiệt chạy đi đâu, hãy xem Huyền Đô Đâu Suất Hỏa của ta!

Tất cả mọi người kể cả Kinh Vương nhìn hoa cả mắt, hồi hộp tim trào lên cổ, chỉ sợ vạn nhất hai vị này không ngăn nổi, quỷ mẫu âm thai kia xông về phía những người phàm như mình, chẳng phải là hiến dâng mạng nhỏ ngay tại chỗ hay sao?

Mắt tỷ đệ Hoàng phi Hoàng Liên Tổ cơ hồ muốn lồi ra ngoài, liếc mắt nhìn nhau, đều thấy được trên mặt đối phương vẻ kinh hãi cực độ. Chợt nghe Uy Linh Tiên quát to một tiếng, hai người bọn họ cũng cầm cự không nổi nữa, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng một trận, nhất tề xụi lơ trên đất.

Uy Linh Tiên quát to một tiếng lui lại mấy bước, Tần Lâm cũng thu đèn lưu ly đồng xanh.

Hồi lâu Kinh Vương mới run lên cầm cập hỏi:

– Hai vị Đại sư đã trấn áp âm sát rồi sao?

Uy Linh Tiên lắc đầu một cái:

– Quỷ mẫu âm thai này mang oan khuất lớn lao, chỉ vì Quách Mi Mi mang thai vô tội chết yểu, linh hồn bất diệt đi thẳng tố cáo đến chỗ Đông Nhạc Thiên Tề. Nhân luân thảm biến như vậy thế gian ít có, Đông Nhạc Đại Đế đã cho phép nàng có oan báo oan, có cừu báo cừu, hạ pháp chỉ cho Dạ Du thần đưa đến chỗ này làm ma. Tuy rằng bần đạo tu đắc Ngũ Lôi Thiên Tâm chính pháp, Tam Muội Chân Hỏa, lại không thể trái pháp chỉ Đông Nhạc, tự tiện trấn áp oan quỷ này.

Tần Lâm cũng nghiêm trang nói:

– Huyền Đô Đâu Suất Hỏa luyện ma phục yêu đánh đâu thắng đó, nhưng nếu nghịch chỉ tru diệt quỷ vô tội chết yểu này, ắt sẽ vi phạm bản ý đạo pháp tự nhiên của Thái Thượng Lão Quân. Cho nên chỉ bảo nàng tạm thời tránh đi, tránh cho đụng phải hổ uy Vương gia.

Kinh Vương yên lặng không nói, cúi thấp đầu không ngừng thở dài.

Mặc dù Hoắc Trọng Lâu gan lớn nói không sợ quỷ, nhưng lúc thật sự thấy quỷ mẫu âm thai cũng bị dọa sợ hết hồn. Dù sao chức trách tương quan, lại lo lắng hư danh tiếng, cho nên vận lên một thân nội lực, hai chân bước sâu vào mặt đất hai tấc, chân khí Thiết Bố Sam dâng lên, y phục kêu lên phần phật, cẩn thận đề phòng, bước từng bước một từ từ đi tới bên cạnh quan tài.

– Ủa, không đúng!

Thình lình Hoắc Trọng Lâu lớn tiếng kêu lên:

– Mao Đại nhân mau đến xem, thai nhi này đã lớn chừng bốn tháng…

Mao Đạc nào dám đến xem, nghe thấy Hoắc Trọng Lâu kêu lên như vậy, trong lòng hận không được lưu đày Đương Đầu Đông Xưởng này ba ngàn dặm mới giải hận. Không ngờ Kinh Vương lại nhìn y, dưới tình thế bắt buộc không thể làm gì, đành phải từ từ cất bước đi tới, chỉ liếc mắt nhìn liền giơ lên tay áo che kín ánh mắt, run giọng nói:

– Ngươi nói như vậy chính là như vậy.

Kinh Vương mang theo mấy bà đỡ lúc trước tẫn liệm cho Quách Mi Mi, đều là hàng năm làm nghề đỡ đẻ, mấy chục năm qua từng thấy thai nhi chết lưu sinh non không biết bao nhiêu, tất cả tới nhìn xem, ai ai cũng nói thai nhi có ít nhất bốn tháng.

Mi Mi chết chìm đã có hơn nửa tháng, tính thời gian nàng qua lại cùng người khác cũng đã vào năm tháng trước, mà lúc ấy lại chưa tới chỗ của Chu Do Phiền.

Kinh Vương nhất thời hết sức hối tiếc, liên tục nói trách lầm con trưởng, chỉ tiếc Chu Do Phiền thân thể không tốt không có theo tới, nếu không vào lúc này sẽ diễn ra màn kịch phụ tử ôm nhau khóc rống.

Như vậy, rốt cuộc hung thủ là người nào? Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao.

Lục Viễn Chí giương gương mặt mập, trợn trừng đôi mắt nhỏ nhìn chằm chằm lão Vương gia, nghe lời bàn tán xung quanh bèn tiến lên trước một bước, lớn tiếng nói:

– Hung thủ không là ai khác, chính là Kinh… Ngô ngô.

Kim Ngũ Ngũ sao? Chưa từng nghe qua người này!

Thì ra là Tần Lâm sải bước xông tới bịt miệng tên mập lại, sau đó nhìn mọi người cười nói:

– Y nói là nằm trong số mọi người tới đây hôm nay. Mập, ta đã nói với ngươi thế nào, không được đập cỏ động rắn. Hơn nữa, Đông Nhạc Thiên Tề đã hạ pháp chỉ cho phép mẹ con Quách Mi Mi có cừu báo cừu có oán báo oán, không lâu sau sẽ có quả báo, chúng ta cũng không cần nhiều chuyện nữa.

Uy Linh Tiên cũng giương phất trần lên, ưu thời mẫn thế thở dài:

– Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo, không phải là không báo, chẳng qua là thời điểm chưa tới. Nếu thời điểm tới, tất cả đều báo… Thái Thượng viết họa phúc không cửa, duy người tự tìm, thiện ác chi báo, như bóng với hình… Oan quỷ quấn thân, moi tim móc phổi, thảm không thể nói!

Tỷ đệ Hoàng phi, Hoàng Liên Tổ nghe vậy, thân thể run lên lẩy bẩy, ánh mắt ngây dại không khác gì người chết.

Uy Linh Tiên bảo ngày mai là ngày hoàng đạo, có thể lập đàn làm phép giải oan khuất, ít nhất để cho oan quỷ tự đi tìm người hại nàng, không nên tới dây dưa Kinh Vương nữa.

Vì vậy ngay đêm đó đám người Kinh Vương bèn ở lại Hồng gia trang.

Nửa đêm canh ba, một bóng người lặng lẽ chạy ra khỏi trang, lén lén lút lút lẻn đi ra phía sau núi.

Bầu trời đêm đen kịt, người này lại không dám đốt đuốc, đi trên sơn đạo mọc đầy cỏ dại vấp ngã không biết bao nhiêu lần, rốt cục cũng tới được mộ phần của Quách Mi Mi.

Đánh đá lửa lên, ánh lửa chiếu trên sắc mặt tái nhợt của Hoàng Liên Tổ.

Y bày ra nhang đèn, quả phẩm cúng tế, sau đó không ngừng dập đầu trước mộ phần, miệng kể lể kêu khóc:

– Mi Mi ôi Mi Mi, oan có đầu nợ có chủ, cũng không phải là tự tay ta làm hại nàng, chúng ta nhất dạ phu thê bách dạ ân, cần gì phải lấy tính mạng của ta?

Lúc này bên kia mộ phần chợt truyền tới một tiếng thở dài sâu kín, Hoàng Liên Tổ bị dọa đến lông tóc toàn thân dựng đứng.

Một thân hình yểu điệu chân không chấm đất bay ra, trong tay còn ôm một đứa trẻ khóc oa oa, tóc nữ quỷ kia xõa xuống che khuất khuôn mặt. Nhìn thân hình cùng y phục kia, không phải là Quách Mi Mi còn có thể là ai?

– Mẹ ôi…

Đáy quần Hoàng Liên Tổ chợt nóng lên, sợ tới mức vãi cả ra quần, cũng không quản được nhiều nữa lập tức chui vào trong một bụi cỏ dại, chạy tháo thân tìm đường xuống núi.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240