Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 18
Phần 18: Giả Thuốc

Mặc dù Lý Thời Trân nói không vội, nhưng Bàng Hiến cũng không thể để cho sư phụ chờ lâu, gia tăng tốc độ viết bệnh án và phương thuốc, sau đó đưa cho Đại đồ đệ Trương Kiến Lan:

– Đi tiệm thuốc lấy hai bó Thanh Hao, giã lấy nước, đợi bệnh nhân từ lạnh chuyển sang nóng hãy cho uống. Xem chừng không có gì đáng ngại, một hai canh giờ sẽ có chuyển biến tốt.

Bàng Hiến cùng sư phụ Lý Thời Trân, sư đệ Lý Kiến Nguyên theo lời mời của Kinh Vương thiên tuế rời đi y quán, trước khi đi y đi sát ngang qua Tần Lâm, chợt thấp giọng nói:

– Mặc dù Ngưu Đại Lực thô lỗ nhưng cũng không phải là người xấu, thân là dân tráng bản châu bình thời làm việc rất là công chính, lại có hiếu với mẹ… Nếu như có ân oán gì với y, ngươi hãy sớm cố gắng hóa giải đi thôi.

Tần Lâm nhìn Bàng Hiến gật đầu một cái, cảm nhận được thiện ý chân thành của đối phương. Đồng thời hắn cũng chú ý tới Trương Kiến Lan nhìn thấy Bàng Hiến thì thầm với mình, vẻ mặt càng thêm hung ác nham hiểm.

Y quán Lý thị là Tam Tiến viện, chính giữa trước mặt tiền đường là đại đường y quán, phía Tây là học đường, phía Đông lại là tiệm thuốc, quy mô không nhỏ. Trương Kiến Lan cầm phương thuốc vội vã đi, chỉ chốc lát sau từ tiệm thuốc lấy Thanh Hao trở về.

Không ít học đồ nhao nhao muốn thử, chuẩn bị gánh vác nhiệm vụ giã thuốc, dù sao cũng ít khi thấy bệnh sốt rét ở Kỳ Châu, tự tay giã Thanh Hao làm nước thuốc cũng coi là kinh nghiệm hành y đáng quý.

Không ngờ Trương Kiến Lan quét mắt một vòng nhìn học đồ trong y quán, cuối cùng gian giảo nhìn Tần Lâm:

– Tần sư đệ, ngươi không quen dược tính, hãy bắt đầu từ giã thuốc, luyện tay một chút trước đi!

A? Lý Thanh Đại giật mình há to cái miệng nhỏ nhắn, ánh mắt hồ nghi nhìn qua nhìn lại Trương Kiến Lan và Tần Lâm mấy lần.

Bất cứ là ai cũng có thể thấy rõ ràng, mới vừa rồi Tần Lâm đỡ đòn nghiêm trọng của Ngưu Đại Lực, cánh tay chấn thương không nhẹ. Thanh Đại chỉ mới khẽ kéo tay hắn đã xuýt xoa kêu đau, dưới tình huống này còn bảo hắn giã thuốc, không phải là cố ý làm khó hay sao?

Trương Kiến Lan là Đại đồ đệ hơi có chút uy tín, Thanh Đại vốn không dám lên tiếng cãi lại vị Đại sư huynh cả ngày nghiêm nghị này. Nhưng mới vừa rồi ở học đường bị Trương Kiến Lan chọc giận còn chưa tan, mình lại mới vừa hứa hẹn che chở tiểu sư đệ duy nhất Tần Lâm này, thầm nghĩ: Nếu ngay cả điểm này cũng không che được, sau này còn có người chịu gọi sư tỷ sao?

Bất chấp nhiều như vậy, nàng khẽ hừ hừ đi về phía cối đá, miệng khẽ lẩm bẩm:

– Trương sư huynh quá khi hiếp người, cánh tay Tần sư đệ vô cùng đau đớn, làm sao có thể cầm chày lên nổi, cứ để ta thay đệ ấy giã thuốc…
– Để ta để ta…

Lục Viễn Chí lập tức nhảy ra chắn trước mặt nàng, cười ngây ngô nói.

Lúc này chúng học đồ mới phản ứng kịp, vội vàng nặn ra gương mặt tươi cười tiến lên tranh nhau giúp một tay.

Cho dù là uy phong Trương Kiến Lan lớn hơn nữa, cũng không thể nào lớn hơn hạt minh châu của thần y Thái sư phụ. Y không dám hy vọng xa vời có thể lọt vào mắt xanh vị sư muội đẹp như thiên tiên này, chỉ cần nàng nở một nụ cười ngọt ngào đã cảm thấy vui mừng không bút nào tả xiết.

Huống chi đã có tên Lục Viễn Chí mập này chắn trước mặt, cho dù là Đại sư huynh nổi giận cũng không thể trút sang tất cả mọi người.

Trong lúc nhất thời mọi người cuống quýt tay chân, có người đi khiêng cối đá tới, có người mang chày giã thuốc ra, không những Thanh Đại không được động thủ, ngay cả Lục Viễn Chí cũng bị ép ra xa ngoài vòng. Chỉ có mấy tên học đồ bọn Bạch Liễm ở lại bên cạnh Trương Kiến Lan, mà có hai ba tên trong đó cũng có vẻ muốn xông ra. Chuyện này khiến cho vị Đại sư huynh kia giận đến nỗi lỗ tai phun khói, gương mặt sạm đen giống như đáy nồi đã nấu mười năm.

Các học đồ đang ồn ào huyên náo, chợt Tần Lâm lớn tiếng nói:

– Nếu Trương sư huynh muốn cho tiểu đệ làm quen dược tính, vậy sao có thể cô phụ hảo ý của huynh ấy? Huống chi Bàng tiên sinh cũng nói tiểu đệ kém cỏi, phải làm nhiều học nhiều, như vậy các vị chậm đã, để cho tiểu đệ tự mình động thủ đi!

Mọi người nghe ngẩn ra, vội vàng lấy lòng Thanh Đại lại quên mất nhân vật chính này, cũng không nhịn được mặt ửng hồng lên.

Vừa nghe Tần Lâm tự mình nói muốn giã thuốc, người xung quanh cũng không tiện tranh giành nữa, chày giã thuốc, cối đá cùng hai bó Thanh Hao đều được đưa đến trước mặt hắn.

Hắn cầm chày giã thuốc lên nện xuống một cái, nhát đầu tiên khiến cho Tần Lâm phải nghiến răng thật chặt, quai hàm nổi vồng lên. Mới vừa rồi ngăn cản đòn của Ngưu Đại Lực, hai cánh tay hắn như muốn rời ra từng mảnh, ê ẩm khó chịu. Vào lúc này lại phát lực giã thuốc, lúc nhấc chày giã thuốc lên cơ bắp hai tay đau nhức vô cùng, nện xuống chấn động càng thêm tê dại, hết sức khó chịu.

Thanh Hao phải giã sáu mươi bốn nhát mới được, mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu trên trán Tần Lâm rơi xuống, Lục Viễn Chí mấy lần muốn tiến lên thay thế cho Tần Lâm, nhưng bị hắn dùng ánh mắt ra hiệu ngăn lại.

Ngưu Đại Lực ở bên cạnh cáng chăm sóc cho mẫu thân hôn mê, vốn y cũng định thay Tần Lâm giã thuốc, nhưng mới vừa bị Bàng Hiến khiển trách, không biết y quán Lý thị này giã thuốc còn có đường lối gì không, không thể làm gì khác hơn là nhìn Tần Lâm chịu đựng đau đớn giã thuốc, trong lòng vừa xấu hổ vừa cảm kích.

Đến khi Tần Lâm giã Thanh Hao xong, lọc ra nước thuốc màu lục sẫm mang đến bên cạnh cáng, Ngưu Đại Lực cảm kích rơi nước mắt nói:

– Tiểu huynh đệ, vất vả cho ngươi quá, tuy rằng ta là tên trâu nước lỗ mãng nhưng cũng không phải là người không biết tốt xấu, tương lai nếu có chỗ nào dùng được…

Có tên học đồ miệng lưỡi cay nghiệt ngắt lời y:

– Chỉ cần vị Ngưu Đại ca này không xem y quán chúng ta là võ quán, động một chút là đòi tỷ võ so tài, vậy chúng ta đã cảm tạ trời đất.

Ngưu Đại Lực nghe vậy xấu hổ vô cùng, hận đất không nứt ra một cái hố để mình chui xuống.

Tần Lâm cười khoát khoát tay:

– Không cần như vậy, Ngưu Đại ca là hán tử lòng dạ ngay thẳng, một là một hai là hai, không giống như tiểu nhân gian hoạt, khẩu Phật tâm xà, nếu trước đây có chuyện gì đáng trách, nhất định là lỗi của Tần mỗ.

Trương Kiến Lan nghe tám chữ tiểu nhân gian hoạt, khẩu Phật tâm xà, gương mặt đỏ như gấc chín, trong lòng biết rõ ràng Tần Lâm mắng xéo mình. Y muốn phát tác lại sợ Ngưu Đại Lực lỗ mãng, chỉ đành phải nén giận, nghiến răng kêu kèn kẹt liên hồi.

Ngưu Đại Lực cười ngây ngô đáp lại:

– Thật ra thì cũng không có gì, ngày đó Tần huynh đệ…

Y còn chưa dứt lời, Ngưu thị trên cáng đột nhiên rên rỉ:

– Nóng, nóng quá, mặt trời thật là lớn…

Ngưu Đại Lực ngẩn người, cho rằng mẫu thân đang hôn mê nói sảng, rõ ràng là đang ở trong đại đường y quán, không có chút ánh mặt trời nào chiếu vào kia mà…

Tần Lâm ở tương đối gần, thấy rõ ràng gò má xanh lướt của Ngưu thị dần dần chuyển sang màu đỏ, đôi môi khô nẻ giống như lửa thiêu, cánh mũi phồng to, mồ hôi một hiện đầy trên trán, rõ ràng là sốt rét đang chuyển từ lạnh sang nóng.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240