Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 74
Phần 74: Hoa Sen Rơi Rụng

Thanh âm của Ngụy trưởng lão vẫn không mang theo chút tình cảm:

– Nhưng lão không nên dẫn Cẩm Y Vệ kia đi theo.
– Lúc ấy thuộc hạ chỉ làm qua loa, lại nghĩ hắn chỉ là một tên Hiệu Úy nho nhỏ, nhất định không dám làm gì Chỉ Huy Sứ. Để cho hắn tới phủ hù dọa một phen, nói không chừng chúng ta có thể nắm được cán của tiểu tử chết toi kia…

Vương Tài dứt lời, thanh âm lại càng trở nên ủ rũ trầm thấp:

– Thế nhưng ngàn vạn lần không nghĩ đến, một Hiệu Úy tuổi còn quá trẻ thật sự dám lục soát Chỉ Huy Sứ phủ, thật sự phá được vụ án…

Trên thực tế sức lực của Vương Hoán đã bị tửu sắc rút sạch, yếu ớt vô cùng, y đã không siết chết Liễu Nhứ. Bất quá nàng chỉ bất tỉnh mà thôi, rất nhanh đã tỉnh lại, dần dần bò tới cửa định kêu cứu.

Lúc ấy Vương Tài vẫn đang theo dõi sự tình tiến triển bèn xuất thủ bóp chết Liễu Nhứ, sau đó xốc nàng lên tiện tay ném trên giường, cũng không để ý thi thể là đang nằm sấp.

Tần Lâm từ vị trí thi ban suy đoán thi thể cũng không phải là ngửa mặt hướng lên trời giống như Vương Hoán nói, từ đó phát hiện đầu mối.

Vương Tài ngàn vạn lần không nghĩ tới, hơn mười năm tâm huyết chỉ vì một chi tiết sơ xuất nho nhỏ, cuối cùng thất bại trong gang tấc.

Giờ phút này lão chỉ biết than thở thời vận mình quá kém, nào biết trong u minh đã có tiền định.

Ngay cả Ngụy trưởng lão đứng trên đại điện tựa hồ cũng cúi đầu nhẹ nhàng thở dài một tiếng, hồi lâu sau nói:

– Hai tháng trước Cao sư điệt đột nhiên mất đi tung tích ở Kỳ Châu, lão ở Chỉ Huy Sứ phủ có tin tức gì của y không?

Vương Tài lắc đầu một cái:

– Thuộc hạ không biết. Đúng ra Cao sư huynh khai đàn truyền giáo động tĩnh cũng khá lớn… Bởi vì quan hệ giáo chủ, Cao sư huynh luôn muốn lập công lao thật to vì bản giáo, thuộc hạ cũng hiểu ý định này, vì vậy ở vệ sở tận lực tìm phương tiện cho y, nhưng sau đó bị Cẩm Y Vệ để mắt tới, thuộc hạ không có khả năng giúp được gì, tự y chạy ra khỏi cửa Nam Kỳ Châu thành, sau đó hoàn toàn mất đi liên lạc.

Trên nóc đại điện thủng một lỗ thật to, Ngụy trưởng lão ngẩng đầu nhìn trời qua lỗ thủng, trầm mặc hồi lâu sau mới từ từ nói:

– Đáng tiếc Cao Tả Sứ một mực truy xét tung tích con trai, vốn nếu như lão thăm dò được tin tức Cao sư điệt, bản trưởng lão bẩm rõ Cao Tả Sứ, có lẽ lão không cần chết. Nếu lão không làm thành chuyện nào, lại bị Cẩm Y Vệ khám phá thân phận, vậy thì khó nói…

Vương Tài chấn động toàn thân, tiếp theo nở nụ cười khổ:

– Thuộc hạ chết không có gì đáng tiếc, chỉ tiếc công phu khổ tâm tổ chức ở Kỳ Châu hơn mười năm, rốt cục lại bị hủy trong tay một tên Hiệu Úy nho nhỏ.

Ngụy trưởng lão lạnh lùng nói:

– Không quan trọng, Cao Tả Sứ cùng Đường chủ đã có sắp xếp khác, sẽ làm quan quân triều đình không đến được Ma Dương.
– Chỉ bằng mấy tên tạp mao giả thần giả quỷ kia sao?

Vương Tài nhắc tới hết sức khinh thường.

Thanh âm Ngụy trưởng lão giống như cưa thép cưa tấm sắt, khó nghe tới cực điểm:

– Ban cho lão sớm ngày trở về quê hương chân không, trở về đất Cực Lạc, hưởng tiên phúc vô tận, lão còn gì không hài lòng?

Vương Tài cắn răng hỏi:

– Vậy nhà thuộc hạ…

Ngụy trưởng lão có vẻ không kiên nhẫn xoa xoa tay:

– Đường chủ sẽ tự có sắp xếp. Nơi này có bút mực, lấy thông minh của lão, tự nhiên biết nên viết như thế nào cho đám ưng khuyển kia.

Vương Tài hiểu thủ đoạn trong giáo, nhất thời sắc mặt thay đổi mấy lần, nhưng nhìn lại đôi tay đáng sợ của Ngụy trưởng lão, tất cả ý phản kháng của lão đều tan thành mây khói, chỉ đành thở dài một tiếng, cầm lên giấy bút viết soạt soạt rất nhanh.

Cùng lúc đó, tay trái lão lặng lẽ lấy từ trong ngực ra một vật, nhịn đau siết nó trong lòng bàn tay.

Chốc lát đã viết xong, đặt giấy bút trên bàn thờ.

Ngụy trưởng lão cầm lên đọc qua một lượt, gật đầu một cái, lại nói:

– Hẳn là lão đã biết quy củ trong giáo…

Vương Tài cầm món đồ trong tay đưa tới, một đóa hoa sen nho nhỏ vàng óng ánh, hình dáng hoàn toàn giống như đóa hoa sen trước kia Tần Lâm lấy được. Chỉ bất quá đóa hoa trước là do dương chỉ bạch ngọc chế thành, hoa của Vương Tài chế tạo bằng đồng vàng.

Tay Ngụy trưởng lão chắp sau lưng chợt vẽ ra giữa không trung một đường vòng cung quỷ dị, không hiểu vì sao đóa hoa sen trong tay Vương Tài không còn thấy nữa, mà mở ra trong lòng bàn tay lại có thêm một chiếc bình sứ nho nhỏ.

Từ đầu đến cuối, Ngụy trưởng lão không hề quay đầu lại lần nào.

Hay, hay cho một chiêu Thiên La Địa Võng Sưu Hồn Thủ! Vương Tài cười thảm, trong lòng biết cử động Ngụy trưởng lão như thế không khỏi có ý cảnh cáo.

Lão cũng không trì hoãn, lập tức mở nút bình sứ ra, ngửa cổ uống một cái, chỉ trong chốc lát cả người run rẩy mềm nhũn gục xuống, giãy giụa trên mặt đất vài cái đã thở hắt ra hơi thở cuối cùng trên cuộc đời này.

Ngụy trưởng lão vẫn chắp hai tay sau lưng, chậm rãi giẫm lên trên tường rào sụp đổ, thình lình giơ hai cánh tay lên khẽ chấn một cái, mũi chân điểm nhẹ lên bờ tường, thân hình như một con chim lớn lăng không bay lên, chui vào trong cánh rừng rậm bên ngoài miếu.

Quạ đen kinh hãi rối rít bay lên từng đàn.

Cũng không lâu sau, đám quạ đen đã nghênh đón tốp khách nhân thứ hai.

Người Kỳ Châu nhận biết Vương quản gia trong Chỉ Huy Sứ phủ không ít, Cẩm Y Vệ, châu nha toàn lực lùng bắt, rất nhanh tìm được người từng thấy lão đi ngang qua, rốt cục lần tới ngôi miếu đổ nát này.

Tần Lâm phân biệt dấu chân trên mặt đất, thậm chí phát hiện đoạn cành khô Vương Tài đạp gãy, hắn ra dấu tay, ý bảo mục tiêu đang ở trong miếu.

Cẩm y vệ sĩ rút Tú Xuân đao ra khỏi vỏ, Hàn Phi Liêm phân phái quân dư tản ra bốn phía bao vây ngôi miếu chặt chẽ, tự mình dẫn mấy huynh đệ từ cửa chính xông vào, đồng thời Tần Lâm cũng dẫn người từ lỗ hổng tường rào vọt vào trong miếu.

Sân trước đại điện mọc đầy cỏ hoang, thi thể Vương Tài nằm rành rành ở đó, bên cạnh là giấy bút vương vãi tán loạn.

Tần Lâm nhặt lên tờ giấy kia xem kỹ, trên di thư này Vương Tài thừa nhận tội của mình: Đêm đó Liễu Nhứ chẳng qua là bị Vương Hoán siết ngất, là Vương Tài thấy sắc nổi ý tà dâm định đục nước béo cò. Thấy Liễu Nhứ hết sức phản kháng, nhất thời lửa giận bùng lên liền bóp chết nàng, hơn nữa nhân cơ hội đẩy tội sang cho thiếu gia Vương Hoán.

Chúng huynh đệ Cẩm Y Vệ thấy Tần Lâm nhặt giấy lên xem, ai nấy đều toát ra vẻ hâm mộ, bọn họ hoặc là thế tập quân hộ hoặc là lập công tiền tuyến được bảo đảm đề cử, đại đa số Hiệu Úy thậm chí cả Tiểu Kỳ đều không biết chữ, mà quả thật con dân Đại Minh kính ngưỡng người đọc sách sâu tận xương tủy.

Hàn Phi Liêm hỏi trong đó viết cái gì, Tần Lâm bèn đọc rõ ràng cho tất cả mọi người cùng nghe. Hàn Phi Liêm nghe xong vỗ vai hắn một cái, vui vẻ nói:

– Giỏi lắm, tra rõ án mạng nước cạn lòi đá, hơn nữa hung phạm tự mình dùng độc chết, cũng có thể tiết kiệm được cả khai đường tra án.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240