Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 225
Phần 225: Thủ Lĩnh Giặc Oa

Bất quá, bọn họ kiến tạo giang thuyền đáy bằng để làm gì, đoạn sông từ Thái Thạch Cơ trở xuống dùng thuyền đi biển đáy nhọn cũng có thể thông hành kia mà?

Tạm thời gác lại nghi hoặc trong lòng, Tần Lâm nở một nụ cười xấu xa xúi giục làm bậy:

– Lưu Nhất Nho không phải là tự cao tự đại, cứng đầu cố chấp hay sao? Chúng ta hoàn toàn có thể hất y sang bên, tự mình điều tra vụ án này, trong tay huynh đệ ta có Cẩm Y Hiệu Úy có thể điều động, cần gì bám đuôi Lưu Nhất Nho? Đến lúc đó chúng ta phá vụ án, liên danh tấu báo lên, để cho Lưu lão nhi trơ mắt nhìn!

Hất Lưu Nhất Nho ra làm một mình? Nghe thấy chủ ý này, Hoàng công công cùng Hoắc Trọng Lâu đều vui vẻ cười tít mắt.

Không phải là trước đây bọn họ chưa từng nghĩ tới chuyện này, nhưng vướng vị Khâm Sai Chính Sứ Lưu Nhất Nho này, rất nhiều đại quan đại phủ Nam Kinh ai thèm để ý tới Trung Quan Phó Sứ cùng Ty Phòng Đông Xưởng nho nhỏ? Lại nói, Hoắc Trọng Lâu võ công lợi hại, khả năng phá án cũng chỉ tầm thường.

Bất quá bây giờ có Tần Lâm gia nhập liên minh, tình huống trở nên hoàn toàn bất đồng.

Hai vị Hoàng, Hoắc trông vào bản lĩnh phá án của hắn, Tần Lâm cần danh nghĩa Khâm Sai phá án của bọn họ, vì vậy vô cùng thích hợp.

– Được, chúng ta đồng tâm đồng sức, nhất định phải phá án này!

Hoắc Trọng Lâu dứt lời đưa tay ra.

Ba đôi tay nắm vào nhau thật chặt.

Hoàng công công bổ sung:

– Phá án xong, để Lưu lão nhi đi theo sau chúng ta ngửi rắm!

Ba người đồng thời nở nụ cười âm hiểm gian trá, tiếng cười vô cùng âm trầm đáng sợ…

Trường Giang vạn dặm mênh mông cuồn cuộn, từ Kim Lăng chảy xuống tới Trấn Giang liền đến Kinh Hàng Đại Vận Hà vốn là yếu điểm then chốt, thuyền bè đủ các màu sắc đột nhiên tăng nhiều, trên mặt sông muôn ngàn cánh buồm tranh nhau đón gió.

Giang Bắc từ Đại Vận Hà Dương Châu phủ nối thẳng Hoàng Hà Thanh Giang, lại theo Đại Vận Hà liên lạc với trung tâm thống trị đế quốc: Kinh sư trên bình nguyên Hoa Bắc. Lương thuyền ngược lên phía Bắc cuồn cuộn không ngừng, vận chuyển lương thực Giang Nam tới Hoa Bắc, cung ứng nhu cầu kinh sư, nuôi dưỡng tướng sĩ chín trọng trấn quân sự*. Triều đình phát lương thực ra, quân lương sử dụng, lương thực quan lại toàn là do nơi này.

(Chín trọng trấn quân sự: Liêu Đông Trấn, Kế Châu Trấn, Tuyên Phủ Trấn, Đại Đồng Trấn, Thái Nguyên Trấn (còn gọi là Sơn Tây Trấn hoặc Tam Quan Trấn, Duyên Tuy Trấn (còn gọi là Du Lâm Trấn), Ninh Hạ Trấn, Cố Nguyên Trấn (còn gọi là Thiểm Tây Trấn,) Cam Túc Trấn.)

Giang Nam Đại Vận Hà là từ Thường Châu, Tô Châu Trấn Giang phủ nối thẳng Hàng Châu, thông với Giang Nam màu mỡ phì nhiêu, gấm, tơ lụa, đồ sứ Cảnh Đức trấn… tất cả đều phải trải qua nó vận chuyển tới vịnh Hàng Châu hoặc theo cảng Ninh Ba ra biển, đổi lấy bạc trắng cuồn cuộn không ngừng cho đế quốc.

Kinh Hàng Đại Vận Hà chính là mạch máu sinh cơ bừng bừng của đế quốc Đại Minh, duy trì sinh mạng đế quốc khổng lồ.

Lúc này trong một đám lương thuyền lớn lẫn vào một chiếc giang thuyền đáy bằng bề ngoài bình thường, nhìn qua không có gì khác với những khách thuyền khác.

Nhưng bên trong nó cũng không đơn giản giống như bề ngoài, không chỉ có thân thuyền kiến tạo đặc biệt chắc chắn, thủy thủ điều khiển thuyền cũng hết sức bất đồng. Mặc dù bọn họ cũng ăn mặc y phục ngắn như thủy thủ bình thường, nhưng không ít người bị phơi thành nước da màu đồng, lại thêm trên người có mùi tanh của biển xua mãi không đi. Chứng tỏ bọn họ cũng không phải là dân chúng quen kiếm sống trên sông, mà là quá giang long từ biển cả chạy vào Trường Giang.

Trong đó hơn có mấy người thân thể lùn thấp cường tráng, vẻ mặt động tác khác xa với con dân Hoa Hạ, nếu như vào mấy chục năm trước, bọn họ sẽ được gọi là giặc Oa.

Trong khoang thuyền, Kim Anh Cơ đường hoàng ngồi trên sập, hoàn toàn ngược lại với thần thái yếu đuối đáng thương lúc còn ở Thiên Hương các, hiện tại nàng áo bào bằng đoạn (satin) Oa màu đen thêu vàng, búi tóc đen vấn lên cao, lưng đeo thắt lưng da cá thất bảo, chân mang giày da cá, khí chất yếu đuối đáng thương trên mặt đã ném ra ngoài chín tầng mây, khóe miệng nhếch lên một nụ cười vài phần yêu dị:

– Gió thổi hiu hiu sông Dịch lạnh, tráng sĩ ra đi chẳng trở về, Quy Bản tiên sinh, tại sao ngươi còn trở về đây?

Quy Bản Vũ Phu quỳ ngồi trước người nàng, trên vai bọc băng vải thật dày, ưỡn lưng thật thẳng, cúi đầu dùng Hán ngữ ngọng nghịu thỉnh tội:

– Thuộc hạ hành thích thất bại! Không thể làm gì khác hơn là mổ bụng tự vận giữ vững vinh dự võ sĩ, xin Thiếu chủ chỉ định giới thác!

Võ sĩ Nhật Bản tự vận, lúc mổ bụng mình ra, một người đứng phía sau quơ đao chặt đầu y xuống, gọi là giới thác.

Hì hì… Kim Anh Cơ hé miệng cười:

– Mao Hải Phong như thế nào?

Quy Bản Vũ Phu ngẩn ra, tiếp theo nặng nề gật đầu một cái.

Kim Anh Cơ chợt cười như điên, thanh âm toát ra vẻ yêu dị:

– Đám người Nhật Bản các ngươi động một chút là muốn tìm cái chết. Yên tâm đi, nếu ngươi đã thề thần phục cha con ta, cái mạng này của ngươi chính là của ta, ta không để cho ngươi chết, ngươi sẽ không thể chết!
– Cáp y!

Quy Bản Vũ Phu quỳ thẳng thân thể, dùng sức dập đầu một cái.

Trầm mặc hồi lâu, Quy Bản Vũ Phu lại nói:

– Tại sao… phải kết giao cùng Bạch Liên giáo? Bọn họ ở trên biển, cũng không có lực lượng gì.
– Nhưng Đại Minh có lực lượng…

Thần sắc Kim Anh Cơ hơi có chút oán phẫn:

– Phụ thân ta là thủ lĩnh giặc Oa Đại Minh khâm định, chúng ta muốn Đông Sơn tái khởi, người Bồ Đào Nha, người Nhật Bản, người Cao Ly đều không thành vấn đề, chỉ có Đại Minh, nếu như chúng ta đối đầu, hải thương các nước yêu cầu Đại Minh xuất binh đối phó dư đảng Uông Trực khâm định giặc Oa, Đại Minh sẽ làm gì? Các ngươi ngăn cản được Thủy sư triều đình cùng Thích Kế Quang sao?

Quy Bản Vũ Phu mấp máy đôi môi, đối với vấn đề này y chỉ có thể giữ vẻ trầm mặc.

Lực lượng triều Đại Minh quả thật quá hùng mạnh, nó không có phản ứng cũng không nói, một khi nó toàn lực động viên, vô cùng vô tận nhân lực vật lực, đối với bất kỳ người nào khiêu chiến đều là tai họa diệt tộc.

– Bạch Liên giáo có thể báo thù tuyết hận thay chúng ta, dĩ nhiên rất tốt, nhưng ta không chỉ có chăm chăm báo thù, để cho bọn họ thay chúng ta hấp dẫn lực chú ý của triều Đại Minh không phải là rất tốt sao?

Kim Anh Cơ cười khanh khách, phất tay đuổi Quy Bản Vũ Phu đi ra ngoài:

– Đúng rồi, bên Bạch Liên giáo, nói cho Thánh Nữ giả thần giả quỷ của bọn chúng biết, ngàn vạn lần chớ coi chúng ta là kẻ ngốc, lần này kho bạc Đông giải, chúng ta muốn ba thành!

Viện bên phải Hình bộ, Nam Kinh vừa là chỗ làm việc của Hình bộ Thị Lang Lưu Nhất Nho, cũng sung làm hành dinh của Khâm Sai phá án.

Gió Bắc đang thổi mạnh, tuy rằng địa phương Giang Nam ấm áp, nhưng hai tên binh sĩ giữ cửa cũng lạnh cóng đến nỗi nước mũi chảy dài, tán gẫu với nhau dưới ánh mặt trời yếu ớt như có như không.

– Này, lão Trương, vị Tần Đại nhân mới tới kia không đánh hèo hỏi khẩu cung, lại không cải trang vi hành giống trên sân khấu hay diễn, hắn có thể phá án được sao? Có câu nói thật hay, ngoài miệng không có lông, làm việc không tốn sức… (người tuổi trẻ lịch duyệt nông cạn, hành sự bất ổn).

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240