Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 98
Phần 98

– Hừ… muốn chém, muốn giết hay làm gì cũng được, phái Vương Ốc chúng ta nếu một người nhíu mày nhăn mặt thì không phải là hảo hán.

Tư Đồ Bá Lôi lạnh lùng nói rồi quay đầu đi, không nhìn Vi Tiểu Bảo nữa.

– Các ngươi một đám giang hồ chân đất mà cũng muốn ôm đùi của Bình Tây Vương sao? Nói bậy nói bạ như vậy ai tin được chứ?

Vi Tiểu Bảo cười hì hì nói tiếp.

– Lão tử ta đêm nay tâm tình tốt, hữu tâm tha cho các ngươi một mạng…

Nghe được lời của Vi Tiểu Bảo, có không ít người của phái Vương Ốc ngẩng đầu lên, ánh mắt lại có hy vọng, vốn là chuyện xông vào quân doanh giết quan làm loạn, nếu bị bắt thì đương nhiên ai cũng sẽ mất đầu, theo lý lẽ thì không có ý do gì để mà may mắn thoát chết, nào ngờ bây giờ trái lại lại con có một con đường sống.

– Như vậy đi, vừa vặn chúng ta đang ở đây bài bạc, mỗi người các ngươi đánh cược cùng ta một lần, nếu thắng thì dĩ nhiên là có thể rời đi, còn nếu thua…

Vi Tiểu Bảo cười gằn…

– Nếu thua thì sẽ như thế nào?

Có một tên trong phái Vương Ốc mở miệng hỏi.

– Há, cũng không có gì ghê gớm lắm…

Vi Tiểu Bảo thờ ơ nói tiếp.

– Đem đầu các người lưu lại ở đây là được…

Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm chuyện lừa ma gạt quỷ này nói với đám quan binh ngu ngốc này thì còn được, còn muốn lừa gạt được Khang Hi chỉ sợ rằng còn kém lắm, thế nào cũng phải tìm cách bắt lại lại một, hai người, đưa trở về cho tiểu hoàng đế cũng xem như là báo cáo kết quả.

Phái Vương Ốc mọi người tất cả đều lạnh người, thầm nghĩ lần này có thể sẽ hơn một nửa huynh đệ để đầu lại nơi đây.

– Vậy phương pháp đánh cược là như thế nào?

Một tiếng nói lanh lảnh vang lên, Vi Tiểu Bảo quay đầu nhìn lại, lúc này mới chú ý tới Tăng Nhu đang lẫn trong trong đám người.

– Hừm… con bà nó, làm sao mà sót lại một đại mỹ nhân mà nãy giờ mình không nhìn thấy?

Vi Tiểu Bảo trong lòng rung động, nhìn thấy cô nương xinh đẹp trước mặt mông vú ngồn ngộn hấp dẫn, vội vã cười nói:

– Ta Vi Tiểu Bảo bình sinh rất thương hương tiếc… tiếc cái bỏ ra, riêng cô nương này thì không cần đánh cuộc, ngươi có thể đi trước đi…

Tăng Nhu trên mặt lúc thì đỏ, lúc thì trắng, chậm rãi lắc đầu, thấp giọng nói:

– Ta không muốn, chúng ta… chúng ta một nhóm mười chín người, đương nhiên là cùng… đồng sinh cộng tử.

Lúc này trong lòng nàng vô cùng sợ hãi, nhưng cũng không muốn một mình đào mạng, ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt ôn hòa của Tống Thanh Thư, không biết tại sao, trái tim của nàng lại bình ổn, câu nói trở nên trôi chảy, giữa trường mọi người ai cũng âm thầm khâm phục lòng can đảm của nàng.

– Được, cô nương rất có nghĩa khí.

Vi Tiểu Bảo nói tiếp.

– Nếu đồng sinh cộng tử, vậy cũng không cần từng người bước lên đánh cuộc, cô nương, ngươi cùng ta đánh cược một tay, cô nương thắng, mười chín người đồng thời rời khỏi nơi đây, nếu thua, mười chín cái đầu đồng loạt bị chặt bỏ, có đồng ý hau không thì nói nhanh?

Tăng Nhu quay đầu lại liếc mắt nhìn Tư Đồ Bá Lôi, chờ ý kiến của lão.

Tư Đồ Bá Lôi rất khó có thể quyết định, nếu trong mười chín người này, từng người cùng Vi Tiểu Bảo đánh cược, thế tất có thua có thắng, nếu như Vi Tiểu Bảo thật nói lời giữ lời, như vậy mười chín người còn có thể xem như là có một nửa mạng sống, ngày sau vẫn còn có thể tìm cách báo thù, nhưng giờ thì do Tăng Nhu đích thân đánh cược, thắng thì toàn bộ trở ra, thua thì toàn quân bị diệt, hơi có quá mức hung hiểm.

– Sư muội, nói rất hay! Ngươi một nữ lưu cũng có thể dám nói đến đồng sinh cộng tử, ngày hôm nay cái mạng này của ta cũng là nhặt được, ngươi hãy cùng hắn đánh cược được đi, chúng ta sẽ đồng sinh cộng tử.

Một đại hán áo lam lớn tiếng nói, mọi người còn lại phụ họa theo.

Vi Tiểu Bảo đem cái bát hướng về trước mặt nàng đẩy tới:

– Được, trong đây có ba hạt xúc xắc, sau khi thảy xong, ai lớn điểm hơn thì thắng cược.

Tăng Nhu đưa tay cầm lên ba hạt xúc xắc, đôi tay run rẩy, hiển nhiên trong lòng nàng cực kỳ căng thẳng, lắc lắc rồi thả vào trong cái bát.

Phái Vương Ốc Phái mọi người nhìn theo, khuôn mặt ai cũng trắng bệch lo lắng, thì ta Tăng Nhu ném ra hai hạt một điểm, một hạt chỉ có hai điểm, tổng cộng chỉ có bốn điểm, xem ra là đã thua chín mươi chín phần trăm.

Một tên hán tử áo lam đột nhiên kêu to lên:

– Đầu của ta, là do ta tự mình đánh cược, người khác đanh cược thì không tính.

Tư Đồ Bá Lôi cả giận nói:

– Nam tử hán đại trượng phu, há có thể sợ chết như vậy sao?

Hán tử kia nói:

– Ngươi chỉ là sư phụ của ta, chứ không phải là phụ thân của ta, dựa vào cái gì mà quyết định đến sự sống chết của ta.

Trong đám người có người cười lạnh nói:

– Vừa rồi lúc tiểu sư muội quăng hạt xúc xắc, ngươi lại không nói, bây giờ nhìn thấy chỉ có bốn điểm, thì người mới mở miệng nói…

Vi Tiểu Bảo cũng ánh mắt sáng ngời, xem như là có kẻ thế mạng liền vội vàng hỏi:

– Người tên gọi là gì?

Hán tử kia vui mừng:

– Tiểu nhân tên là Nguyên Nghĩa Phương.

– Ngươi không có nghĩa khí, sao không cải lại tên, nên gọi là Qui Phương mới đúng.

Phái Vương Ốc có người nói lên.

– Còn có vị nào muốn chính mình đánh cược?

Vi Tiểu Bảo nhìn chung quanh toàn trường, có mấy người do dự một chút, nhưng chung quy vẫn không có lên tiếng.

– Nếu không thì ta sẽ thảy xúc xắc đây.

Vi Tiểu Bảo tuy rằng ngoài mặt ung dung, nhưng trong lòng cũng căng thẳng, đã lâu rồi không có luyện tập, nhỡ ném ra không được ba điểm, điểm nhiều hơn làm hại chết đám người kia, nếu bị sư phụ quở trách còn không nói, còn cô nương xinh đẹp như đoá hoa kia cũng chết theo rồi, há là rất đáng tiếc?

Cuối cùng thì Vi Tiểu Bảo cũng gian lận thảy ra được ba hạt xúc xắc đều có một điểm, tận dụng cơ hội thả cả đám người của phái Vương Ốc ra, cuối cùng chỉ có đem Nguyên Nghĩa Phương nghiêm hình tra tấn, áp giải về kinh để Khang Hi định đoạt.

– Hừ… con bà nó, ta có lòng tốt tìm cách thả ra, tiểu nương bì kia lại không có liếc nhìn ta một cái…

Thấy Tăng Nhu im lặng không lên tiếng, trái lại nàng lại còn dùng ánh mắt thăm thẳm nhìn Tống Thanh Thư, Vi Tiểu Bảo trong lòng hơi khó chịu, gã cảm thấy cuộc mua bán này dường như lỗ vốn…

Tống Thanh Thư bị Tăng Nhu kia liếc nhìn trước khi rời khỏi thì trong lòng run sợ, âm thầm đổ mồ hôi lạnh: “ Nữ nhân lúc mấu chốt chính là không thể nào dựa dẫm được, nếu nàng cứ nhìn kiểu này, nếu ai tinh mắt thì rất dễ lộ ra sơ sót là có thông đồng biết mặt nhau… ”

Tống Thanh Thư vì muốn dời đi sự chú ý của mọi người, vội vã lãng qua chuyện khác:

– Vi huynh đệ, chuyện của phái Vương Ốc đã dọn dẹp xong rồi, kế tiếp là môn phái nào đây?

Vi Tiểu Bảo lấy ra mật lệnh nhìn nhìn, sắc mặt có chút ngượng ngùng, nghĩ thầm chữ này tự nó nhận thức mình, còn mình thì không quen biết với nó, liền vội vã đưa cho Tống Thanh Thư:

– Tống đại ca, đọc cho mọi người cùng nghe.

Tống Thanh Thư đi tới nhìn một chút, không khỏi giật mình nói:

– Phái Thái Sơn?

– Tống công tử, phái Thái Sơn rất lợi hại sao?

Cưu Ma Trí thấy vẻ mặt Tống Thanh Thư như vậy liền hỏi.

– Phái Thái Sơn võ công cũng bình thường thôi, được cho là cao thủ cũng chỉ có một là Ngọc Chân Tử.

Tống Thanh Thư trả lời.

– Ngọc Chân Tử?

Đa Long cau mày nói:

– Có phải là đạo nhân được xưng danh là đệ nhất cao thủ của Bảo thân vương?

– Đó là cũng không là vấn đề, Ngọc Chân Tử mặc dù là sư thúc của Thiên Môn đạo nhân chưởng môn nhân phái Thái Sơn, có điều lão ta phẩm tính không hợp, đã bị trục xuất khỏi phái Thái Sơn.

Tống Thanh Thư trong thời gian này thu thập cũng được nhiều tin tức trong chốn giang hồ, bởi vậy mà biết được cũng nhiều chuyện, hắn nói tiếp.

– Điều tôi lo lắng chính là Ngũ Nhạc Kiếm Phái, bọn họ liên kết với nhau như thể chân tay, bây giờ nếu phái Thái Sơn chịu nạn, chỉ sợ rằng bốn phái còn lại sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

– Ngũ Nhạc Kiếm Phái?

Vi Tiểu Bảo cũng từng có nghe qua nên gã thắc mắc.

– Nhưng ở đây chỉ có phái Thái Sơn, còn Tung sơn, Hoa Sơn, Hằng Sơn, Hành Sơn lại không ở trong cảnh nội Đại Thanh, bọn họ sẽ từ hàng mấy trăm dặm xa xôi tới đây chỉ để dầm vào vũng nước đục này sao?

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229