Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 166
Phần 166

Ba người trong phòng lập tức há hốc mồm, tràng diện bỗng nhiên yên tĩnh một cách quỷ dị, cuối cùng vẫn là Tống Thanh Thư lấy lại bình tĩnh trước tiên, liền lập tức chạy ra ngoài ngay xem tình hình như thế nào, phụ tử Ngô Tam Quế liếc mắt nhìn nhau, cũng cảm thấy tâm trí cực kỳ hỗn loạn, vội chạy theo.

Khi trở lại gian phòng của công chúa, thì thấy Vi Tiểu Bảo đang nằm trên đất, mặt ngửa lên trời, một vết máu loang rộng xuất hiện trước ngực, đôi mắt trợn trừng, vẻ mặt tựa như không thể nào ngờ được chuyện gì đã xảy ra, cách đó không xa là một cây hỏa thương nòng còn bốc lên làn khói xanh, kết hợp với tiếng nổ vừa rồi, có lẽ đây chính là hung khí, kim ti nhuyễn giáp tuy rằng đao thương bất nhập, nhưng đáng tiếc là vẫn không phòng ngự được uy lực của hỏa thương.

Tống Thanh Thư chạy tới sờ soạng động mạch cổ của Vi Tiểu Bảo, thì thấy đã hoàn toàn không còn động tĩnh, tiếp tục chạy tới xem tình trạng của công chúa.

Kiến Ninh công chúa đầu gục xuống bàn, Tống Thanh Thư lật nàng ra quan sát, thì thấy mặt nàng đã trắng xám, khóe môi còn đọng lại vài giọt máu đen, Tống Thanh Thư vội vã truyền nội lực vào cơ thể nàng, nhưng vô vọng như đá chìm vào biển lớn, hiển nhiên là không còn cứu được nữa.

Cầm lấy bình thuốc nhỏ trên bàn ngửi qua, gương mặt Tống Thanh Thư biến đổi, hầm hầm nhìn cung nữ hỏi:

– Độc dược này vào máu là chết ngay lập tức, tại sao lại xuất hiện ở đây?

Cung nữ lo lắng đáp:

– Công… công chúa thường ngày hay thích nghiên cứu những thứ này… biết được loại thuốc nào kỳ lạ thì đều muốn có, cho nên đã từng phái người lưu giữ một số các loại thuốc…

Nhìn thấy thảm trạng trong phòng, phụ tử Ngô Tam Quế không phản ứng kịp, chẳng ai ngờ tới công chúa lại cương liệt như thế, lựa chọn cách ngọc nát đá tan, kéo theo mạng sống Vi Tiểu Bảo của sủng thần Khang Hi chôn cùng…

– Có lẽ là do công chúa không cam lòng chịu nhục, tự sát để chứng minh lòng dạ trong sạch của mình, Vi tước gia đến khuyên can, có thể là lúc đó công chúa tâm trí hoảng hốt nên đã dùng hỏa thương nổ chết Vi tước gia?

Ngô Tam Quế vuốt mũi, cố tái hiện phỏng đoán lại hiện trường vừa xảy ra.

Ngay lập tức Tống Thanh Thư quay đầu lườm lão nói:

– Rõ ràng là Vi tước gia muốn ngăn cản Phúc Khang An đang xằng bậy với công chúa, bị hắn thẹn quá thành giận nên ra tay giết chết, công chúa vì bảo vệ trinh tiết, nên tự sát để gìn giữ sự tôn nghiêm của hoàng tộc.

– À… đúng đúng… Vi tước gia một lòng hộ chủ, chẳng qua là tại thế tử Phúc Khang An lòng muông dạ thú, lại ra tay tàn nhẫn như thế.

Ngô Tam Quế biết là Tống Thanh Thư đang nổi nóng, tuy hiểu rõ hắn đang mạ vàng tiếng tốt cho Vi Tiểu Bảo, nhưng cũng không dám bóc mẽ, Vi Tiểu Bảo thân là sủng thần của hoàng đế Khang Hy, mà lại chết ở vùng cai quản của mình, Ngô Tam Quế vô cùng đau đầu, vì muốn cho Khang Hi giảm bớt phẫn nộ, hắn cũng không ngại nói hùa theo cùng mạ vàng cho Vi Tiểu Bảo.

– Tống tướng quân, chuyện hôm nay, chúng ta vẫn nên thương lượng trước đối sách đi.

Một công chúa chịu nhục rồi tự sát đã đủ Ngô Tam Quế ăn đủ rồi, lại bồi thêm một Vi Tiểu Bảo!!! Ngô Tam Quế lúc này đang có ý nghĩ đã lỡ rồi hay là khởi binh tạo phản ngay lúc này? Nhưng lão biết hiện tại thời cơ chưa có thể ra tay, nên đành đem cái ý nghĩ kia kiềm chế lại, nặn óc tìm cách nào giải thích với hoàng đế Khang Hy cho suôn sẻ.

– Đối sách?

Tống Thanh Thư nhìn Ngô Tam Quế lạnh lùng nói tiếp:

– Chúng ta từ xa tới đây chỉ là khách nên không có tư cách tham gia vào, kính xin Vương gia về phủ tự tìm một đối sách nào đó để tại hạ về kinh báo cho hoàng thượng định đoạt, bây giờ hạ quan còn phải sắp xếp lưu lại di thể của công chúa và Vi tước gia, xin thứ cho không thể bồi tiếp với vương gia, người đâu, tiễn khách!

Ngô Ứng Hùng phẫn nộ, thấy Tống Thanh Thư tỏ vẻ thái độ lạnh lùng, đang muốn nổi giận thì bàn tay Ngô Tam Quế nhẹ nhàng đặt lên trên vai bóp nhẹ rồi nói:

– Đã là như vậy, bản vương cáo lui trước.

Trở lại phủ Bình Tây Vương, Ngô Ứng Hùng không nhịn được nữa, tức giận nói:

– Vừa rồi phụ vương buông tha cho thế tử Phúc Khang An, nhì thần cũng có thể hiểu được sự lo lắng về thế cuộc của phụ thân, nhưng tên Tống Thanh Thư này là loại người gì, hắn chỉ là một tên tướng quân quèn mà thôi, cũng dám phách lối ở trước mặt chúng ta như vậy?

– Lúc này Vi Tiểu Bảo đã chết thì Tống Thanh Thư sẽ thay thế tương đương với khâm sai đại thần của triều đình phái tới, trừ phi phụ tử chúng ta lập tức khởi binh, nếu không thì lúc này chẳng nên đắc tội với hắn, tại vì một khi hắn về kinh buông lời gièm pha về phụ tử chúng ta với hoàng đế Khang Hy…

Ngô Tam Quế nhìn Ngô Ứng Hùng, nhẹ nhàng an ủi tiếp:

– Ứng Hùng, phụ vương biết ngươi bị ủy khuất về việc của công chúa, phụ vương hứa với ngươi, sẽ có một ngày nhất định sẽ đem tên cẩu tạp chủng Phúc Khang An kia bắt đến trước mặt ngươi, để ngươi ngàn đao bầm thây cho hả dạ.

– Đa tạ phụ vương!

Ngô Ứng Hùng cắn răng nghiến lợi nói:

– Nhi thần thề rằng sẽ giết cẩu tặc Phúc Khang An, để rửa mối nhục ngày hôm nay.

Sau khi Ngô Tam Quế rời đi, khu An phụ viên quạnh quẽ hơn rất nhiều, quan quân mọi người đều biết chuyện hôm nay xảy ra động trời đến cỡ nào, mặc kệ là đại nội thị vệ hay là thái giám và cung nữ, ai cũng đều thấp thỏm lo âu, nay mai về kinh, có khi trong cơn nóng giận hoàng đế sẽ đem tất cả bọn họ chôn cùng với công chúa.

May là vào lúc này Tống Thanh Thư mở lời an ủi bọn họ, nói rõ chuyện hôm nay với mọi người không có can hệ, có gì sẽ một mình hắn đứng ra gánh chịu trách nhiệm, vì thế các thái giám cung nữ sau đó bàn luận sôi nổi, ai cũng đều tán tụng Tống tướng quân là người nhân nghĩa, nhất là khi thấy Tống Thanh Thư một mình đứng lẻ loi trong phòng, khuôn mặt ngơ ngác nhìn chằm chằm vào thi thể của Vi tước gia, khóe mắt tựa hồ còn ứa lệ, càng thương cảm không ngớt. Mọi người đều biết ngày thường Tống Thanh Thư cùng Vi Tiểu Bảo xưng huynh gọi đệ, mối quan hệ cảm tình rất tốt, thấy hắn biểu lộ chân tình, đầu khâm phục hắn đầy nghĩa khí.

Tống Thanh Thư đưa tay nhẹ nhàng vuốt lên đôi mắt Vi Tiểu Bảo khép lại, trong lòng thì thầm: ” Vi huynh đệ, chớ trách ta, ngươi chính là người bằng hữu đầu tiên của ta từ khi đến thế giới này, chỉ tiếc là ngươi quá thông minh, nếu không mượn cơ hội lần này để diệt trừ ngươi, ngày sau có thể là ta sẽ lại bị ngươi hại ngược, gần đây ta có một việc lớn cần phải làm, đáng tiếc là dù đã nghĩ tới mọi cách, vẫn không có cách nào có thể đã lừa gạt ngươi, nên không thể không diệt, nếu tráo đổi vị trí ngươi với ta, ta tin rằng ngươi cũng sẽ làm như thế, nói cho cùng, hai chúng ta là cùng một loại người, không thể cùng nhau tồn tại.

Xoay người lại, nhìn Kiến Ninh công chúa lạnh lẽo thân xác nằm kề bên, Tống Thanh Thư trong lòng thở dài: “Nói cho cùng, lần này người bị chết oan cần ta phải xin lỗi chính là công chúa…”

Lúc để quan tài công chúa cùng với Vi Tiểu Bảo đặt cùng một chỗ, đây là việc vượt qua lễ nghi, có điều chuyện hôm nay xảy ra quá bất ngờ đột ngột, cũng không ai có tâm trí đối với việc này mà đưa ra lời dị nghị.

Nhìn thi thể công chúa Kiến Ninh luôn luôn ương ngạnh bây giờ lại có tư thái yên tĩnh nằm ở trong quan tài, Tống Thanh Thư nhìn thoáng qua có chút bấn loạn không quen, trong lúc này trong đầu hắn phảng phất tái hiện trở lại chuyện tối ngày hôm qua.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229